Tôi chạm vào ánh chạng vạng ở Sài Gòn.
Không phải vì bầu trời đẹp,
mà vì lúc ấy
mọi thứ trở nên im lặng vừa đủ
để tôi nghe rõ
mình đang cô đơn đến thế nào.
Thành phố lên đèn,
người đi ngang qua tôi
như chưa từng tồn tại.
Hoàng hôn buông xuống,
và tôi đứng đó,
không ai chờ,
không chờ ai.
I touch the twilight in Sài Gòn.
Not because the sky is beautiful,
but because in that moment
everything becomes quiet enough
for me to hear
how deeply alone I am.
The city turns on its lights,
people pass by me
as if I never existed.
The sunset falls,
and I stand there—
no one waiting,
waiting for no one.
#changvangSaiGon@gmail.com