#Pariss.^ྀི
elle/ella

нôм ɴᴀʏ củᴀ cậu có ổɴ κнôɴԍ.?

-ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ-

𝐢 𝐚𝐦 𝐩𝐚𝐫𝐢𝐬𝐬 𝕠𝕣 𝐡𝐚𝐫𝐢𝐢.⟡

▶︎ •၊၊||၊|။|||| | 0:16
✨나는 자주 슬픔을 느끼는데, 슬플 때마다 따뜻한 포옹이 필요해요。

-ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ-

난 아무도 좋아하지 않아.⊹

-ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ-

𝓥𝓪𝓷𝓷 𝓲𝓼 𝓶𝓲𝓷𝓮 - ᰔᩚ
‧₊˚🖇️✩ ₊˚🎧⊹♡

-ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ-

𝘕𝘨𝘭𝘦𝘤𝘶𝘢𝘵𝘰: 𝘛𝘩𝘝𝘢𝘯.🎧ྀིྀ( 당신은 정말 특별해요. )

𝘕𝘨𝘭𝘦𝘥𝘢𝘤𝘣𝘪𝘦𝘵: 𝘛𝘦𝘥𝘥𝘺.🧸ྀི (𝘏𝘢𝘯𝘨𝘨)

𝘕𝘨𝘭𝘦𝘤𝘶𝘯𝘨𝘵𝘢𝘯𝘴𝘰: 𝘙𝘪𝘰.🎀 ྀིྀི (𝘘𝘪𝘯𝘯)

𝚎𝚟𝚎𝚛𝚢𝚘𝚗𝚎 𝚒𝚜 𝚒𝚖𝚙𝚘𝚛𝚝𝚊𝚗𝚝。
ᴮᵁᵀ ᴺᴼᵀ ᴹᴱ˚

-ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ-

🎼
Người là nắng bên đời,
Người sưởi ấm xong rời. ♡

°🥂⋆.ೃ🍾࿔*:・

🎼
Nhìn anh đau thế kia,
Em đã vừa lòng chưa?.☆゚

˖°𓇼🌊⋆🐚🫧

🎼
Nước mắt có rơi,
Thì phải rơi trên vai anh này.ᐟ

˚˖𓍢ִ໋🌷͙֒✧˚.🎀༘⋆

🎼
Những kí ức tao đã đi qua,
Và những vết thương cần được chữa lành.ִ𖤐

♡₊˚ 🦢・₊✧

🎼
Đừng mộng mơ nữa,
Hỡi biển ơi.★

˙✧˖°📷 ༘ ⋆。˚

🎼
Nhưng em ơi,
Em xứng đáng nhiều hơn những điều như thế.𐙚

⋆𐙚❅🦌*°⋆❆.⛸️

🎼
Con ghét về một tuổi thơ,
Không có đầy đủ ba và mẹ.
Con ghét những đêm một mình,
Khóc nức nở mà không ai nghe.✧

-ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ-

𝕄𝕪 𝕗𝕚𝕣𝕥𝕤 𝕧𝕚𝕕𝕖𝕠 : 𝟚𝟜-𝟘𝟚-𝟚𝟘𝟚𝟝

#ⓘ

ᯓ𝓒𝓱𝓪𝓸 𝓨𝓾𝓯𝓪𝓷.
ᯓ𝓒𝓪𝓹𝓽𝓪𝓲𝓷 𝓑𝓸𝔂.
ᯓ𝓛𝓸𝓾𝓲𝓼

-ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ-

★Luvv uu★


#Pariss.^ྀི

Pov ngắn : Lý do của hung thủ.


*Phập*

Một tiếng.

*Phập Phập*

Hai tiếng.

Mùi tanh bắt đầu nồng hơn khi ở trong một căn phòng kín.

Dưới mép cánh cửa bắt đầu chảy ra một dòng nước đỏ thẫm.

Tiếng hét của cô ta thật chói tai, nhưng bây giờ thì một sự im lặng đến rợn người đang đắm chìm tâm trí.

Trong dòng máu bắt đầu có những vết thịt nát bị cuốn theo qua mép cửa.

Tiếng cười của cậu ta như xé nát sự im lặng của màn đêm.

Tối mịt và vắng lặng, tay cậu ta nắm chặt cổ cô, siết thật chặt.

Cô ta đã ch-et vì cái nện của búa vào đầu trước đó.

Nhưng cậu ta siết vì hận, cho đến khi ngón tay gâm vào thớ thịt xanh xao kia.

"Yếu ớt".

Cậu ta thốt lên hai chữ rồi lấy tay giật tóc cô ta lên, nhấn khuôn mặt đã nát ấy xuống vũng máu kia.

*Bộp bộp*

Tiếng bộp mạnh của đầu khiến máu văng lên, dính trên người cậu ta.

*Cộp*

Tiếng cô xác cô ta bị cậu ném mạnh vào cửa gỗ vang to đến mức người ở xung quanh khiếp sợ.

Nhưng xung quanh đâu chẳng còn ai, ch-et hết rồi.

"Đáng!"

Cậu ta ung dung đạp xác cô ra rồi bước ra ngoài, xung quanh toàn xác là xác.

Mùi máu tanh nồng sặc thẳng vào mũi khiến cậu ho vài tiếng.

Đi đến gần với xác của một chàng trai trẻ xấu số, cậu ta nắm đầu lên nhìn rồi vỗ mặt.

"Đẹp trai phết, nhưng số mày nhọ!"

Thả tay ra, khuôn mặt ấy đập xuống "ao" máu khiến nó vấy bẩn thêm một mảng nhỏ dưới đôi giày đắt tiền.

Nhưng cậu ta bật cười một cách điên loạn.

"Tao khá thích đấy, máu là thứ khiến tao phát sướng lên!!"

Cậu ta là một kẻ đi3n, ai cũng biết. Sở thích kì lạ là gi3t người và thích thú khi thấy họ la hét, ch-et dần trong sự tuyệt vọng.

Cậu ta quệt một đường mặt trên mặt rồi liếm.

"Tanh vãi, đúng là thứ máu ch-o!"

Tiếng hú của cảnh sát đang đến gần với căn chung cư này, nhưng cậu ta chỉ mỉm cười.

"Tao là chủ cuộc chơi, tụi bây cũng chỉ là quân cờ."

: CẢNH SÁT ĐÂY!!
: GIƠ HAI TAY LÊN!!

Cậu ta cười tươi, không nhìn cảnh sát mà nhìn nền máu. Cậu ta lấy thịt vụn và xương đã vỡ vào một cái túi rồi đưa cho cảnh sát. Bọn họ thận trọng lùi lại, cậu ta thì nhếch mép.

"Lũ hèn!"

Vứt xuống đất, cậu ta tiếp cận một cảnh sát trẻ tuổi. Cậu thiếu niên ấy sợ run cả người.

: M-Mau LUI LẠI!! B-bằng không.. bằng không.. TAO BẮN!!

"Bắn đi~?"

Giọng cậu ta khiêu khích, mắt đưa tình và tiến lại gần hơn. Mọi người xung quanh bắt đầu bao vây cậu bằng súng.

Vuốt cằm cậu thiếu niên trẻ, cậu ta "thuận tay" bẻ cổ tay cậu ấy rồi cướp súng.

: AAA!!

"Beretta 92 à, cũng được.."

Cậu cảnh sát kia lùi dần. Nhưng không dễ.

*ĐÙNG!*

Tiếng súng nả thẳng vào đầu cậu ta, ch-et tại chỗ.

*ĐÙNGG!!*

Một tiếng nữa, nhưng lần này là nhắm vào cậu ta, cụ thể là chân trái.

"Hửm?"

Cậu ta khẽ nhăn mặt rồi nhìn người vừa bắn mình.

: GIƠ TAY LÊN NGAY!!

Cậu ta thả súng, cười trong lòng. Sau khi bị bắt. Cậu ta ra toà cùng luật sư bị ép theo.

LS : Thưa toà, thân chủ của tôi có giấy chứng nhận tâm thần, không thể kết án một kẻ điên!

(2) : CẬU TA GI3T CON TRAI TÔI!!
(2): NÓ MỚI VÀO NGHỀ MÀ CẬU TA GI3T NÓ RỒI!!

Phiền phức, bà ta thật sự quá ồn ào. Cậu ta có giấy chứng nhận tâm thần nên được thả. Tất nhiên, đều nằm trong kế hoạch.

"Phòng 506, (2) ở đây thì phải."

Cậu ta gõ cửa phòng khách sạn, bà mẹ kia mở cửa ra. Bà ta ch-et sững rồi nghĩ cậu ta đến xin lỗi.

(2): Cậu phải bồi thường tin thần cho tôi!!

"Bà muốn tôi trả con trai cho bà chứ?"

(2) : Cái g-

*ĐOÀNG*

"Nhưng bà phải tự gặp nó."

Sau đó, cậu ta gặp người nào là nả ch-et người ấy.

Ngày XX - XX - 20XX đã trở thành cuộc thảm sát lớn nhất thế giới, và nó được thực hiện bởi một kẻ đi3n.

Bên bờ hồ, cậu ta ngồi thẫn thờ.

"Gi3t trên dưới mấy trăm mạng, mà đ-eo ai bắt tao, công lý.."

Thật chất thì, gia đình cậu ta bị gi3t hết, nhưng vì hung thủ là một kẻ đi3n nên được thả tự do.

Vì hận mà đâm ra cậu ta tự kỉ, sau đấy là phát đi3n thật sự.

Nên bây giờ cậu ta ghét loài người và gặp ai cũng muốn gi3t.

"Chỉ vì một tờ giấy chứng nhận có thể làm giả, con người dễ dàng tha cho một tội ác ch-et người. Công lý còn hơn cả đạo đức làm người."

Cậu ta vứt cây súng qua sọt rác rồi ngồi lên mép hàng rào.

: ĐỀN MẠNG CHO TAOO!!
: Màyy.. PHẢI CH-ETT..!!!

Một kẻ đi3n, nên trong đầu cậu ta luôn có nhiều giọng nói.

"Ừ, tao đền mạng cho tụi bây, lần sau tao đ-eo làm người nữa, lũ vô đạo đức!"

Cậu ta nhảy xuống, nhưng không nhảy thẳng xuống hồ.

Cậu ta nhảy ở mép, gần cục đá. Cậu ta sợ ch-et ngạt.

"Tao cũng là người, cũng biết sợ. Tao cho chúng mày ch-et dễ, tao ch-et dễ tí cũng được."

Cậu ta đập đầu vào cục đá, gãy cổ, vỡ hộp sọ, gãy tay chân rồi lăn xuống hồ.

Máu đỏ loang lên mặt hồ, còn lấp ló một dáng người đầy máu bê bết cùng ít xương người cùng vụn thịt dính trên cơ thể.

Không một ai cứu, không một ai cản.

Lòng người vốn vô tâm, chẳng bao giờ nghĩ cho người khác.

Chỉ tới khi họ mắc sai lầm mới chửi rủa để ép họ đến đường cùng.

22 hours ago (edited) | [YT] | 32

#Pariss.^ྀི

Đéo ai.!


Đéo một ai hiểu tao.

Đéo một ai hiểu nỗi đau của tao.

Đéo một ai hiểu sự khó thở từng đêm của tao.

Đéo một ai hiểu tao đang đau tới mức nào.

Đéo một ai hiểu sự khó chịu trong tao.

Đéo một ai hiểu tao thật sự tự ti tới mức nào.

Đéo một ai hiểu từng cái ôm ngực đến xé toạc da thịt hằng đêm vì không thể thở.


Nên nếu đéo hiểu thì đừng ép tao phải như nào cả.

Hậu quả của việc ép một kẻ điên sẽ rất khó lường.

Đừng ép tao phải bùng nổ.

Đừng có ép tao, máu một mình tao là đủ rồi.

1 day ago (edited) | [YT] | 18

#Pariss.^ྀི

[RhyCap] Kỉ niệm xứ Huế
Chap 7.
- Phát cuối đầu rồi xuống nhà dưới -
Nhật Phát : Su ơii!!
- Minh chạy ra -
Nhật Phát : Su có thích học không??
Bảo Minh : Dạ cóo! Nhưng mà Su không đủ tiền để đi họcc..
Nhật Phát : Rứa à??
Nhật Phát : Anh có tin vui cho Su nèe!!
Nhật Phát : Từ ni anh dạy Su học hỉi??
Bảo Minh : Thiệt hả anh?? Ưii mừng quáa!!!
- Minh nhảy cẩn lên trong vui sướng -
- Phát cười mỉm. Anh nhìn Minh mà lòng nhẹ nhõm đến lạ -
- Cứ như vậy mãi, ngày nào cũng như ngày nào -
- Sáng đi chợ, trưa nấu cơm, chiều thì qua nhà Quang Anh. Tối thì Phát dạy Minh học -
- Đến 5 năm sau, Duy và Anh đã mười tuổi -
- Mẹ Anh - cô Hai, cô đã có điều kiện hơn nhiều nên quyết định cho con lên thành phố học -
- Chú Tư sau khi bán một phần ruộng thì cũng đủ tiền cho Duy và Minh đi học. Minh giờ cũng 13, cũng đã biết phụ ba kiếm tiền nên nhà cũng khá giả hơn -
- Anh với Duy giờ như hình với bóng, khó mà tách được -
- Trước khi Anh chuyển đi 1 tuần. Anh hẹn cậu ra cánh đồng hoa ngày ấy -
- Nói chuyện một hồi, Anh nói -
Quanh Anh : Tầm chiều thứ hai, sau giờ học, mi rảnh không?
Đức Duy : Rảnh, răng rứa.?
Quang Anh : Tao định lên thành phố rồi, chiều thứ hai mi tiễn tao hỉ.?
- Đức Duy sốc, rất sốc -
Đức Duy : Lên.. thành phố á hở.??
Quang Anh : Ừm, tầm sau giờ học.
Đức Duy : Tao rảnh, chắc chắn tao sẽ tới.
Quang Anh : Tao cũng không muốn đi đâu, nhưng mà vì tương lai..
Đức Duy : Mi định học trường mô?
Quang Anh : Trung học Cơ sở Nguyễn Tri Phương.
Đức Duy : Ê nha, trường nớ toàn dân học giỏi đóo!!
Quang Anh : Tao màa, tao còn tham vọng vô được Quốc Học nữa thê!!
Đức Duy : Chầuu, học sinh giỏi cấp tỉnh của trường thì kinh hởi.
- Hai người nói thì vui, nhưng trong lòng vẫn lạ lắm -
- Tối trên bàn ăn, Duy hỏi Minh -
Đức Duy : Anh haii!
Bảo Minh : Hởi?
Đức Duy : Anh Phát chuẩn bị lên thành phố đọ.
- Minh đang ăn thì khựng lại -
Bảo Minh : Út nghe tin nớ ở mô.?
Đức Duy : Bột nói hắn sắp lên thành phố với gia đình ớ!
Chú Tư : Ba cũng nghe, ai biết mấy đứa đi thiệt.
- Chú Tư đang ở ngoài bàn gỗ nói vọng vào -
- Minh lùa cơm cho hết rồi bưng chén cơm xuống bếp -
Đức Duy : Ơ, anh hai buồn hả.?
- Biểu cảm của Minh từ im im thành.. -
Bảo Minh : Á HÁ HÁA!! Anh ăn xong trướcc!!! Út rửa chénn!!
Đức Duy : Ủaaa?? ỦAAAA???
Chú Tư : Cái thằng Su!! Mi coi chừng té!!
Bảo Minh : Dạaa!!! Á HÁ HÁA!!
Đức Duy : Ơơơ?!
Chú Tư : Trời ơi bây ồn dễ sợ rứa hẩy??
_______________________
Anh met qua may con vo oi.
_______________________
#KNXH #KiniemxuHue #RHYCAP #RC #RHYDER #CAPTAINBOY #Nqa #Hdd #Nguyenquanganh #Hoangducduy #otp #pov #truyen #hot #fyp #viral #foryou #PARIS #Ris #Hari #Rii #Cuucocanh #Flash #flop

2 weeks ago (edited) | [YT] | 70

#Pariss.^ྀི

[RhyCap] Kỉ niệm xứ Huế
Chap 6.
Quang Anh : Út vô nhà đi. Ngoài ni hanh, vô nhà mở quạt cho mát.
Đức Duy : Đi đi đii!! Nóng chảy mỡ rồi này.
- Hai đứa vô nhà, bật quạt rồi nói đủ thứ trên đời -
- Còn Minh và Phát thì tâm sự mỏng về vài thứ -
Nhật Phát : Nhớ mạ rồi đúng không?
Bảo Minh : Ơ răng anh biết?
- Phát cong môi, nụ cười là cả mặt trời trong lòng Minh. Phát đưa mắt lên nhìn Minh -
Nhật Phát : Hồi xưa anh bồng Su miết đọ, nhìn cặp mắt sưng rứa là biết tối qua khóc nhè nhớ mạ rồi chớ chi?
- Minh buồn, nhưng đôi mắt của Phát như ôm trọn và sưởi ấm cho cậu -
Bảo Minh : Em.. nhớ mạ lắm..
- Minh nức nở, nước mắt em lặng lẽ rơi xuống cằm -
- Phát ôm Minh, tay vỗ lưng -
Nhật Phát : Răng mà làm anh rồi mà hay khóc nhè quá đii!!
- Một người khóc, một người ôm -
- Một giọt nước mắt, một lời động viên -
- 3 giờ rưỡi -
Bảo Minh : Út, về nàyy!!
- Duy chạy ra, nhìn Minh -
Đức Duy : Xí nữa em về điii.
- Duy lại làm ra cái nét làm nũng, nhưng Minh quen rồi -
Bảo Minh : Không có làm bộ, xí nữa ai chở về?
Nhật Phát : Xí anh chở về cho, dù răng xí nữa anh cũng có chuyện muốn gặp chú Tư.
Bảo Minh : Rứa phiền anh chở thằng Út về hỉ.
- Phát xua tay -
Nhật Phát : Chao ơi, có chi mô mà phiền nà!!
- Minh đạp xe về trước, không quên để lại cái áo khoác cho em đỡ bị gió hắt vô người -
- 4 giờ rưỡi -
Nhật Phát : Duy! Về nè em!!
- 2 đứa chạy ra từ phòng Anh -
Đức Duy : Dạa! Bai Bột nhaa!!
Quang Anh : Baii.
- Vẫy tay tạm biệt nhau xong thì Duy mặc áo rồi lên xe về nhà -
Nhật Phát : Em vô nhà đi, anh nói chuyện với ba em tí.
Đức Duy : Dạ! Em chào anh!
Nhật Phát : Ừm, chào em.
Chú Tư : Có chuyện chi muốn nói với chú à?
Nhật Phát : Dạ, con thấy là Minh cũng tới tuổi đi học rồi ạ. Chú có thể cho em đi học với con được không chú?
Chú Tư : Nói chung thì chú cũng muốn cho hai thằng cu nhà chú đi học lắm. Mà tiền thì đủ sống chơ mấy con.
Nhật Phát : Thì con nói rứa là vì con muốn dạy bé Su học ạ!
- Chú Tư giật mình, quay lên nhìn Phát -
- Đôi mắt chú không còn đăm chiêu mà tràn ngập hi vọng về việc con được học -
Chú Tư : Nhưng mà phiền con được không? Đi học về còn dạy con chú nữa..
Nhật Phát : Răng mô chú! Con cũng vui nữa chớ!!
Chú Tư : Rứa thì chú cảm ơn con nhiều lắmm!!
Nhật Phát : Dạ chi mô chú, con xin phép xuống nhà dưới gặp Su nha.
Chú Tứ : Ời, con cứ tự nhiên.
___________________________
Đ ổn.
___________________________
#KNXH #Kiniemxuhue #RHYCAP #RC #RHYDER #CAPTAINBOY #NQA #HDD #Nguyenquanganh #Hoangducduy #fyp #Paris #Ris #Truyen #flop #hot #otp #xh #Cuucocanh #Flash

3 weeks ago (edited) | [YT] | 103

#Pariss.^ྀི

[RhyCap] Kỉ niệm xứ Huế
Chap 5.
- Hai người định về thì bỗng có tiếng nói -
Nhật Phát : Còn có bất ngờ hơn cho Duy đó nhee!!
- Minh và Duy giật mình nhìn Phát -
Bảo Minh : Ủa nay anh xong sớm à? "Bất ngờ hơn" là.?
Nhật Phát : Nay anh xong sớm để về chơi với Su nèe!
- Phát định đưa tay ra sau, định đẩy "bất ngờ hơn" ra thì chẳng thấy đâu. Cậu quay phắt ra sau -
Nhật Phát : Ủaa??
Bảo Minh : Anh tìm Bột đúng khôn? Bên nớ tề.
- Ai dè đâu, Duy thấy Anh từ nãy rồi. Duy chạy qua bên Anh nãy giờ mà hai ông đắm đuối với nhau quá nen không để ý -
Quang Anh : Duy ngậm chi ngon rứa??
Đức Duy : Kẹo trái cây anh Su mua đóo!!
Quang Anh : Còn khôngg?? Cho miếngg.
Đức Duy : Còn cục đang ngậm thôii, Bột ngậm khôngg??
Quang Anh : Cóo, cho Bột xinn!!
Đức Duy : Hả miệng ra, đút choo.
- Anh hả miệng ra, Duy móc cục kẹo trong miệng, đút cho Anh -
- Phát với Minh nhìn hai đứa em, sốc tới óc -
- Hai người hơi đỏ mặt nhìn nhau, cười khúc khích -
- Còn bên hai nhóc kia thì.. -
Đức Duy : Thấy vị răngg?
Quang Anh : Thấy vị lạ lạ, khác bình thường.
Đức Duy : Chắc tại Duy ngậm áa.
Quang Anh : Rứa bữa sau Bột ăn của Duyy.
- Hai em bé 5 tuổi đâu biết được, cục kẹo ấy sau này sẽ gây ra rất nhiều chuyện cho cả hai -
Đức Duy : Duy qua nhà chơi với Bột nha anh haii??
Bảo Minh : Khôn có dụ nớ nghe??
Bảo Minh : Về nấu cơm, ăn xong hết rồi đi mô đi.
Đức Duy : Dạa! Duy về ăn cơm xong xí qua chơi với Bột nghee.
Quang Anh : Bột chờ Duy bao lâu cũng được hếtt.
- Bốn người, hai ngã, nắng trưa gắt thật.. nhưng trong lòng mỗi người đều khác nhau -
----------------------------
- Như hằng ngày, cơm xong thì ba về -
- Canh bí đao với tôm khô. Nước súp thanh đạm từ vị của tôm khô. Thịt luộc chín tới, chấm với nước mắm, kèm theo miếng dưa leo -
- Bữa ăn ấy vẫn tràn ngập tiếng cười -
- Mỗi bữa ăn với gia đình đều vui vẻ, đó là khi ta còn bé. Lớn rồi mới biết, đó là điều ước nhỏ nhoi.
----------------------------
Đức Duy : Bột ơi!! Duy nèe!!
- Anh lật đật chạy ra mở cửa cho Duy và Minh -
- Minh dắt xe đạp vô sân -
Bảo Minh : Ủa, em ở nhà một mình à?
Quang Anh : Ba mạ em ngoài ruộng ớ, anh Phát ở sau sân, chờ anh nãy chừ.
- Minh hơi ngượng, cậu chạy ra sau sân với Phát -
- Để lại không gian riêng cho hai đứa nhỏ -
_______________________
Ựa, thấy xàm xí đú đí quá.-)
_______________________
#RHYCAP #RHYDER #CAPTAINBOY #hoangducduy #nguyenquanganh #Flash #Cuucocanh #Flop #buachongflop #flopcutdi #flopbiendi #RC #otp #Manga #truyen #Rii #Hari #Paris #Ris #hot #KNXH

4 weeks ago | [YT] | 150

#Pariss.^ྀི

VIỆT NAMMMMM.

4 weeks ago | [YT] | 24

#Pariss.^ྀི

[RhyCap] Nhắm mắt thấy mùa hè
Cái kết số 2

Chói mắt quá..
Tôi mở mắt, bất ngờ đến mức hoảng loạn.
Chuyện gì vậy?!
Tôi còn sống, nhưng.. còn em?!
Đây là đâu vậy!??
Quang Anh : cái quái gì vậy chứ??
Bác sĩ : Cậu tỉnh rồi à?
Ông ta bước vào. Giờ tôi mới biết.. đây là bệnh viện.
Quang Anh : Tôi nằm đây bao lâu rồi?
Bác sĩ : 3 ngày rồi, bạn trai cậu lo đến ốm rồi kìa.
Tôi thật sự có quá nhiều câu hỏi.
"Sao tôi lại ở đây?"
"Em thì sao?"
"Duy đâu rồi!?"
"Bạn trai gì ở đây??"
Quang Anh : Bạn trai tôi là ai?
Bác sĩ : Tôi sẽ báo cho cậu ấy, cậu ấy đang bận rồi. Cậu ấy bảo sẽ qua ngay!
Tôi khó hiểu, gật đầu rồi quay ra cửa sổ. Ông ta hiểu ý tôi mà rời đi.
Lòng tôi nặng trĩu.. tôi lại mất em rồi ư.?
Tôi đưa ánh mắt đậm vị đau buồn của mình nhìn xuống dưới hàng cây ở sau viện.
"Mình.. lại mất em ấy rồi ư.?"
Đầu tôi rối tung, tôi nhớ em..
"Hộc hộc hộc"
Tiếng động lạ khiến tôi nhìn ra cửa.
*Cạch
Tôi nhìn người trước mắt, đầu tôi giờ mới thật sự rối tung!
Đức Duy : Hộc hộc.. Anh tỉnh rồii!!
Duy! Là em!!
Nhưng.? Chuyện gì vậy chứ??
Quang Anh : E-em.?
Quang Anh : Sao anh lại ở đây?
Quang Anh : Còn em.???
Những câu hỏi trong đầu như muốn nuốt chửng lời muốn nói.
Đức Duy : Thì anh đi làm mệt quá, ngất ngay trên bàn làm việc.
Tôi khó hiểu, thật sự có chuyện đó ư?
Quang Anh : Thật hả?
Em gật đầu, tay vẫn cầm bịch cháo mới nấu.
Đức Duy : Anh ăn đi, anh ngất mấy nay rồi.
Tôi vẫn chưa tin vào trước mắt mình, nhưng thấy em còn sống là tôi ổn rồi..
Quang Anh : Aaa
Em đút tôi, tôi không thích cháo. Nhưng chén cháo bò bằm này là thứ khiến tôi hạnh phúc.
Đức Duy : Anh lạ vậy, có chuyện gì sao?
Quang Anh : Dài lắm, anh ăn xong anh kể cho bé nhé?
Đức Duy : Vầngg.
Tại sao tôi lại mệt đến ngất như thế nhỉ?
Chuyện là như này..
Quay lại ngày tôi ngất.
Trưởng phòng : Sắp đông rồi, mọi người cố gắng nhé!
Trưởng phòng : Doanh thu đang giảm, hợp đồng với bên đối tác lần này sẽ giúp công ty nhiều đấy.
Tôi cùng mọi người cố gắng. Nhưng vì địa vị tôi nhỏ bé, lại là sinh viên ra trường chưa lâu. Chuyện tôi bị chèn ép bởi những người làm lâu năm là chuyện thường.
Nhưng lần này, họ quá đáng hơn. Bởi vì sắp đông, chẳng ai muốn làm việc cả. Họ đẩy gần hết công việc qua cho tôi. Trước đó một ngày tôi còn phải thức ở lại công ty. 4 giờ sáng mới được ngủ. 6 giờ đã phải dậy.
Tôi cũng chỉ định nghỉ một lúc, đâu ngờ lại mệt đến nổi ngất. Và mơ thấy giấc mơ đáng sợ ấy.?
Đức Duy : Xong rồi, anh kể em nghe đã xảy ra chuyện gì đi.?
Tôi kể cho em về giấc mơ ấy, em im lặng.
Đức Duy : Anh có sợ.. nó sẽ là sự thật không.?
Tôi thất thần nhìn em, ánh mắt kinh ngạc.
Đức Duy : Ôi thôi em đùaaa!!
Tôi khóc rồi, vừa kể vừa khóc, vừa nín xong em nói thế lại khóc tiếp.
Quang Anh : Đừng, Duy.. đừng đùa như vậy, anh sợ lắm..
Duy vỗ về tôi, lâu rồi, tôi mới cảm thấy ấm áp như thế này..
Đức Duy : Chắc Quang Anh của em mệt lắm mới mơ như vậy đúng không?
Đức Duy : Nín đii, em thương nháa.?
Tôi nín dần, nhưng mặt vẫn dụi vào hõm cổ em.
Quang Anh : Duy.. Quang Anh yêu em nhiều lắm..
Đức Duy : Rồi rồii, mới mơ có ba ngày mà nhõng nhẽo lại như thời mới yêu rồi nàyy??
Quang Anh : Ưmm!! Không trêu Anhh!!
Duy phì cười, nụ cười ấy đã từng là mơ ước lớn nhất trong mơ của tôi.
Từ giờ, tôi sẽ trân trọn em hơn nữa, tôi sợ lắm rồi..
Dù sau này có ra sao đi chăng nữa, chỉ cần có em, cùng em và bên em.. đủ rồi!
______________________
Cái kết số hai là OE nhé-)))
Ôi nó xàm-)).


#RHYCAP #RHYDER #CAPTAINBOY #nguyenquanganh #hoangducduy #Flash #cuucocanh #cuurotcanh #Rii #Hari #Paris #Ris #pov #truyện .

1 month ago | [YT] | 17

#Pariss.^ྀི

[RhyCap] Kỉ niệm xứ Huế
Chap 4.
- Chú Tư đứng ngoài, nghe tiếng Minh khóc nhưng không vào. Ông để Minh khóc đến khi nào vơi bớt nỗi nhớ rồi sẽ tự thiếp đi -
- Một người đàn ông dù có cứng rắn đến mấy thì khi nhắc tới vợ con, họ cũng sẽ rơi lệ. Chú Tư nghe con khóc thì cũng lặng lẽ rơi nước mắt -
- Ông lau đi những giọt nước mắt, vào buồng nhìn hai đứa con, đắp chăn cho Minh rồi ngủ -
--------------------------
- Mặt trời chỉ mới ló dạng nhưng người dân đã ra ruộng. Chú Tư cũng vậy, vì gà trống nuôi con mà chú luôn ra sớm hơn những người khác -
- Ông mua cho hai đứa con hai tô bún bò rồi mới đi làm -
- 6 giờ rưỡi, Minh dậy quét dọn nhà. Duy thì còn đang vệ sinh cá nhân -
Đức Duy : Em xong rồi nè anh hai, mình ăn sáng nghee!!
Bảo Minh : Anh hâm rồi, anh xuống cất chổi rồi bưng lên cho, Út lên bàn ngồi đi.
Đức Duy : Dạaa!!
- Minh xuống bếp, bưnh lên hai tô bún thơm lừng. Tô của Duy là bún bò viên, thịt chín tới. Của Minh là tái viên. Nước súp thanh đạm, hương thơm của ruốc và sả bay lên -
- ĐẶC BIỆT KHÔNG HÀNH-)) -
- Ăn xong, hai người cầm tô đũa xuống bếp rồi rửa -
- Minh đèo Duy trên chiếc xe đạp. Hai anh em ra ruộng báo với ba là sẽ ra ngoài rồi cùng nhau rồi ra chợ -
- Chợ Đông Ba buổi sáng đông như ong vỡ tổ. Trời nóng đến đổ lửa. Giữa bóng dáng của những bà nội trợ lo cho chồng con, lọt vào hai nhóc con đi mua đồ ăn cho cả nhà -
Đức Duy : Anh haii, em thèm kẹo quá àaa.
Bảo Minh : Thôi đi ông tướng, ra xe anh chở về nấu cơm trưa nèe.
Đức Duy : Dạaa..
- Duy nghe Minh nói không được mua thì mặt xị như cái thúng, phụ anh cầm đồ ra xe -
Bảo Minh : Ui chếtt!! Anh quên mua đường rồi! Chờ anh xí, anh mua xong ra chừ.
- Minh chạy vào chợ thật nhanh, để lại Duy đứng đó với chiếc xe đạp chất đầy đồ -
- Tầm vài phút sau, Minh chạy ra, giấu sau lưng thứ gì đó -
Bảo Minh : Út nhắm mắt lại, hả miệng ra đii, anh cho cấy ni nìii.
- Duy không hiểu gì nhưng vẫn làm theo -
- Minh thả vào miệng Duy một cục kẹo trái cây -
Đức Duy : Ơ.. Aaaa!!! Anh hai mua kẹo trái cây cho em nèeeee!!
- Duy cười tít cả mắt, nhảy lên trong sung sướng làm Minh cũng vui lây -
Đức Duy : Ủaa, rứa anh khôn mua đường hảa??
Bảo Minh : Nhà còn cả bịch thâyy. Anh nói rứa để vô chợ mua cho Út đóo!!
Đức Duy : Ưii, thương anh hai nhất nhàaa!!
Bảo Minh : Hoàng Đức Bướng chừ thành Hoàng Đức Nịnh hàa??
Đức Duy : Ủaa, có mô nàaa.
__________________________
Vừa viết vừa cười iar-))))

#RHYCAP #RC #RHYDER #CAPTAINBOY #CAPTAIN #NGUYENQUANGANH #HOANGDUCDUY #FLASH #CUUCOCANH #CUUROTCANH #RII #flop #flopbiendi #flopcutdi #buachongflop #pov #manga #truyen #Paris #muadongparis

3 months ago | [YT] | 38

#Pariss.^ྀི

[RhyCap] Kỉ niệm xứ Huế
Chap 3.
- Phát với Minh cũng chẳng thua gì hai đứa em. Nhìn Minh, Phát đoán ngay được là đang ngại và xấu hổ khi bị nói trúng tim đen. Nhưng Phát chỉ im lặng nhìn Minh lúng túng, vì giờ anh mà hỏi là lộ ngay -
- Một khung cảnh, hai cặp đang tình tứ trong âm thầm mà đến ngay cả bản thân họ còn không biết -
- Chỉ có t và đứa đang đọc là không có ai -))) -
Nhật Phát : Anh muốn hỏi một câu, mà chiều chừ quên.
Phát cất lời, xoá tan cái bầu không khí gượng gạo ấy. Ba cặp mắt đổ dồn vào anh -
Nhật Phát : Hồi trưa răng mà Bột với Duy cùng ngồi ở đồng hoa rứa?
- Minh lúc bấy giờ mới nghĩ lại và thấy cũng sai sai -
Bảo Minh : Ời hè? Anh nhắc em mới nhớ. Á à!! Hai bây có chi với nhau mà giấu anhh?? Chu cha m-
Nhật Phát : Ê bị lố á Su?
Bảo Minh : Lộn lộnn, hai đứa trả lời đii!!
- Hai đứa nhóc chẳng hiểu gì -
- "Có gì với nhau" là sao? Khá khó hiểu cho 2 nhóc 5 tuổi đấyy!! -
Nhật Phát : Ý Su là răng hai đứa ngồi với nhau hồi chiều á!
Quang Anh : Àa! Tại em đang ngồi chờ anh cấy Duy thấy nên tới hỏi. Bơ ngồi với nhau luônn!!
- Như tìm được chủ đề thích hợp để nói, 4 đứa ngồi "tám" tới tận 7 rưỡi mới về -
- Trên xe đạp của Minh, Duy ngồi phía sau, cứ hỏi hết chuyện này tới chuyện khác khi thấy Minh với Phát thân nhau như vậy -
Đức Duy : Anh hai thích anh Phát đúng khônnn??
Bảo Minh : Khôn cóooo!!!!
---------------------------
Đức Duy : Anh hai thấy anh Phát răngg??
Bảo Minh : Thấy bình thườngg!!
---------------------------
Đức Duy : Anh hai với anh Phát là bồ nhau àaa??
Bảo Minh : Là bạnnn!!
---------------------------
Đức Duy : Anh hai th-
Bảo Minh : Suỵttt!! Hỏi hoài thê nạa?!
Đức Duy : Tại em đang coi thử anh hai có lộ thêm chi khôn??
Bảo Minh : ÚTT!!!
- Về đến nhà, ba đang ngồi ở ngoài sân trên bộ bàn ghế gỗ. Ông nhâm nhi tách trà nóng nhưng vẫn đưa mắt ra cổng như trông ai về -
- Minh đạp xe vào nhà, thấy ba thì hỏi -
Bảo Minh : Aaa! Ba chờ tụi con hảa??
Chú Tư : Ba ngồi hóng mát chớ chờ bây chi?
- Minh với Duy biết ba chờ, nhưng cái tôi của một người ba quá cao để họ bộc lộ cảm xúc -
- Nhưng nhìn vẻ mặt bình thản của ông cũng đủ biết ông đã vơi hết lo lắng khi họ về -
Bảo Minh : Út! Vô đánh răng rửa mặt rồi vô ngủ nè!
Đức Duy : Em vô liềnn!!
- Vệ sinh cá nhân xong thì hai anh em vô phòng nằm -
Đức Duy : Anh hai.. em khó ngủ quáa..
Bảo Minh : Ngủ đi, anh ru cho.
- Duy ôm Minh, mắt nhắm lại. Minh ru cho em ngủ rồi ngồi trên giường -
Bảo Minh : Mẹ.. con nhớ mẹ quá..
- Minh sống với mẹ từ bé, đến hai hôm trước khi sanh Duy, mẹ còn ôm em ngủ. Minh nhớ mẹ mãi, nhưng em sợ khóc trước mặt em trai thì Duy sẽ chẳng còn chỗ dựa nữa. Em chỉ khóc vào mỗi đêm khuya khi Duy đã ngủ.. -
Bảo Minh : Hức hức.. mẹ ơi.
- Minh ôm mặt, nấc lên từng tiếng nhỏ -
_________________________
Ê dở quá, sợ Rio bế lên manga bị ngkhc chê😭

#RHYCAP #RC #RHYDER #CAPTAINBOY #CAPTAIN #NGUYENQUANGANH #HOANGDUCDUY #FLASH #CUUCOCANH #CUUROTCANH #Rii #flop #flopbiendi #flopcutdi #buachongflop #truyen #manga #pov #Paris #muadongparis

3 months ago (edited) | [YT] | 27

#Pariss.^ྀི

[RhyCap] Nhắm mắt thấy mùa hè.. (cuối)
Tôi rời bỏ sự nghiệp, bước vào showbiz với giọng hát được em luyện trước đây. Hôm nay là một ngày dài mệt mỏi, tôi lại nhớ em. Bước vào căn nhà đã lâu chẳng có ai cười, lòng tôi quặn thắt. Tôi vào phòng máy chiếu, bật lên đoạn ghi hình mà cả năm nay đều xem.
Trên màn hình, Đức Duy hiện lên, em cười rất tươi, nhưng lời nói như đâm vào tim tôi..
Đức Duy : Aaa!! Quang Anh nhớ em àaa?? Khóc đúng không?? Không khóc nữa nháaa!!
Tôi lắc đầu.
Quang Anh : Anh không làm được.. Duy ơi.!
Đức Duy : Anh không thương em đúng khôngg, em bảo không khóc mà chả nghee. Quang Anh giỏi màaa, không khóc nhéee!!!! Em đâu có chet đâuu, chỉ là em đang ngủ, đang mơ về mùa hè đầu tiên của hai ta, chỉ là em thấy giấc mơ ấy đẹp quá. Không muôn dậyy..!!
Sau đó, tôi chỉ im lặng nghe đoạn băng nói, em luyên thuyên những câu chuyện mà đã thuộc làu làu từ lâu. Nhưng tôi vẫn nghe, vì sự ngây ngô đến đau lòng, vì nụ cười khi được kể chuyện, vì giọng nói ngọt ngào mà tôi ước được nghe mỗi ngày..
----------------------------
Hai năm rồi, bạn bè nghĩ tôi đã quên được em, ba mẹ thúc giục lấy vợ. Nhưng tôi không quan tâm, trái tim đầu vết xước này, chỉ có em mới chữa lành được mà thôi..
Sự nghiệp tôi thăng hạng, tên tôi ai cũng biết. Nhưng lòng tôi vẫn nặng nề khi có người nhắc về yêu. Mỗi lần như vậy tôi chỉ cười trừ rồi về ôm mộ em mà khóc.
Quang Anh : Duy.. Anh thăm em nèe, sắp thôi, bài hát đó sẽ được phát cho tất cả mọi người nghe!
Tôi nói là làm, show tiếp theo, bước ngoặt lớn nhất đời tôi. Chỉ cần tham gia show này là cuộc đời tôi sẽ lên mây.
---------------------------
Quang Anh : Chàooo!!! Ai nhớ tui không nhỉii??
.... : EMMM!!
..... : Đẹp quá anh ơiii
Những lời khen ngợi dù có bay bổng đến đâu, tôi cũng chỉ cười.
Quang Anh : Hôm nay tui sẽ cho mọi người nghe một bài mới nháa!!
... : AAAAAAAA
.... : TUYỆT VỜIII
Phía dưới bùng nổ khi nghe tôi nói như vậy.
Tôi bắt đầu hát bài hát của em..
Quang Anh :
"Ngày mai vẫn đến
Nắng vẫn ươm vàng
Mà người biến mất
Như pháo hoa tàn
Dòng thư trao nhau năm ấy
Theo mây ngàn..
Ngày mai vẫn đến
Gió hát ngang trời
Còn mình nhắm mắt
Không nói một lời
Lại được thấy
Mùa hè ta gặp nhau..."
Hát đến đây, tim tôi đau. Em ấy viết bài hát theo câu chuyện của chúng tôi.. Em ấy biết mình sẽ không qua khỏi, Duy..
Sau khi kết thúc bài hát, khán giả ở dưới im lặng, người khóc, người cảm thán, người tập trung thưởng thức bài hát. Còn tôi? Tôi khóc, tôi chỉ dám rơi nhẹ nước mắt, sợ bị hỏi. Lau vội nước mắt, tôi quay ra khán giả.
Quang Anh : Mình là Nguyễn Quang Anh, trân trọng cảm ơn vì thời gian qua! Mọi người đã khiến mình rất vui và hạnh phúc khi được ủng hộ!! Nhưng.. mình sẽ không tiếp tục làm nhạc nữa, mình sẽ giải nghệ!!
Tôi cúi người 90 độ, không nhìn khán giả. Nhưng tôi biết họ đang sốc đến tận óc. Tiếng xì xào ngày càng nhiều, tôi không quan tâm. Bước xuống cánh gà, quản lý tôi chỉ trích tôi sao không cho cậu ta biết chuyện này. Tôi im lặng, nói lời tạm biệt và chúc cậu ta thành công. Mặt cậu ta khó hiểu. Tôi phóng về nhà nhanh nhất có thể, bật đoạn băng của em lên. Vẫn lời nói ấy, nhưng tôi sắp được gặp em rồi.
Quang Anh : Anh thực hiện được ước mơ của em rồi, anh đi gặp em nhé, em bé.?
Tôi viết di chúc.
"Tôi - Nguyễn Quang Anh! Sau khi mất, toàn bộ tài sản của tôi sẽ chuyển nhượng cho ba mẹ. Mộ của tôi, tôi muốn nó được đặt cạnh Hoàng Đức Duy! "
Ngắn gọn nhưng đủ cho người khác hiểu, tôi yêu em đến chet!
Tôi chạy đến mộ em, thì thầm.
Quang Anh : Em bé, em bé ở đó một mình buồn lắm đúng không? Anh sắp qua với em bé rồi..!!
Tôi ngồi đó, không ăn không uống dù chỉ một chút trong vài ngày liền. Vài ngày sau, xát tôi nằm cạnh mộ em. Nụ cười mãn nguyện, mắt nhắm, tay vẫn nắm chặt bông hoa cạnh mộ em.
Ba mẹ tôi lo tang lễ, mộ tôi cũng được đặt cạnh mộ em. Tin tôi chet khiến cả showbiz hỗn loạn, rối tung. Nhưng tôi chet rồi, quan tâm làm gì?
Tôi gặp được em, em nhìn tôi, mắt mở to, miệng không nói được gì.
Đức Duy : A-anh..? S..sao anh.?????
Tôi ôm chặt em vào lòng, nức nở.
Quang Anh : Anh nhớ em, không có em anh không sống nổi. Anh xin lỗi, anh để em chờ lâu như vậy..!!!
Tôi khóc, nhưng lần này là vì hạnh phúc, dù chúng tôi đều chet, nhưng vẫn ở bên nhau.
Đức Duy : Em nhớ anh, anh không có lỗi..
Em không dám khóc thành tiếng, nhưng lại làm áo tôi ướt một mảng lớn.
Căn nhà kia? Ba mẹ tôi để đó, kỉ niệm cuối cùng về chúng tôi. Dù bây giờ nó lạnh lẽo đến đau lòng, dù nó bẩn thỉu đến hôi thối, dù nó không còn ai, nhưng họ vẫn để đó. Vì họ biết, tôi và em vẫn sẽ không đi mà vẫn ở đó. Chúng tôi không thể thiếu nhau, dù sống, dù chet..
Anh yêu em, Hoàng Đức Duy..
Em yêu anh, Nguyễn Quang Anh..
Chúng tôi hạnh phúc ở thế giới bên kia..
"Lại được thấy mùa hè ta gặp nhau
Lại được sống mùa hè ta gặp nhau.."
-----------------------------
Ko hay lắm, mong ko bị chê ạ!

#RHYCAP #RHYDER #CAPTAINBOY #HOANGDUCDUY #NGUYENQUANGANH #POV #CUUCOCANH #FLASH #Rii #Cuurotcanh #Flop #Flopbiendi #Flopcutdi #Buachongflop

3 months ago | [YT] | 13