Chói mắt quá.. Tôi mở mắt, bất ngờ đến mức hoảng loạn. Chuyện gì vậy?! Tôi còn sống, nhưng.. còn em?! Đây là đâu vậy!?? Quang Anh : cái quái gì vậy chứ?? Bác sĩ : Cậu tỉnh rồi à? Ông ta bước vào. Giờ tôi mới biết.. đây là bệnh viện. Quang Anh : Tôi nằm đây bao lâu rồi? Bác sĩ : 3 ngày rồi, bạn trai cậu lo đến ốm rồi kìa. Tôi thật sự có quá nhiều câu hỏi. "Sao tôi lại ở đây?" "Em thì sao?" "Duy đâu rồi!?" "Bạn trai gì ở đây??" Quang Anh : Bạn trai tôi là ai? Bác sĩ : Tôi sẽ báo cho cậu ấy, cậu ấy đang bận rồi. Cậu ấy bảo sẽ qua ngay! Tôi khó hiểu, gật đầu rồi quay ra cửa sổ. Ông ta hiểu ý tôi mà rời đi. Lòng tôi nặng trĩu.. tôi lại mất em rồi ư.? Tôi đưa ánh mắt đậm vị đau buồn của mình nhìn xuống dưới hàng cây ở sau viện. "Mình.. lại mất em ấy rồi ư.?" Đầu tôi rối tung, tôi nhớ em.. "Hộc hộc hộc" Tiếng động lạ khiến tôi nhìn ra cửa. *Cạch Tôi nhìn người trước mắt, đầu tôi giờ mới thật sự rối tung! Đức Duy : Hộc hộc.. Anh tỉnh rồii!! Duy! Là em!! Nhưng.? Chuyện gì vậy chứ?? Quang Anh : E-em.? Quang Anh : Sao anh lại ở đây? Quang Anh : Còn em.??? Những câu hỏi trong đầu như muốn nuốt chửng lời muốn nói. Đức Duy : Thì anh đi làm mệt quá, ngất ngay trên bàn làm việc. Tôi khó hiểu, thật sự có chuyện đó ư? Quang Anh : Thật hả? Em gật đầu, tay vẫn cầm bịch cháo mới nấu. Đức Duy : Anh ăn đi, anh ngất mấy nay rồi. Tôi vẫn chưa tin vào trước mắt mình, nhưng thấy em còn sống là tôi ổn rồi.. Quang Anh : Aaa Em đút tôi, tôi không thích cháo. Nhưng chén cháo bò bằm này là thứ khiến tôi hạnh phúc. Đức Duy : Anh lạ vậy, có chuyện gì sao? Quang Anh : Dài lắm, anh ăn xong anh kể cho bé nhé? Đức Duy : Vầngg. Tại sao tôi lại mệt đến ngất như thế nhỉ? Chuyện là như này.. Quay lại ngày tôi ngất. Trưởng phòng : Sắp đông rồi, mọi người cố gắng nhé! Trưởng phòng : Doanh thu đang giảm, hợp đồng với bên đối tác lần này sẽ giúp công ty nhiều đấy. Tôi cùng mọi người cố gắng. Nhưng vì địa vị tôi nhỏ bé, lại là sinh viên ra trường chưa lâu. Chuyện tôi bị chèn ép bởi những người làm lâu năm là chuyện thường. Nhưng lần này, họ quá đáng hơn. Bởi vì sắp đông, chẳng ai muốn làm việc cả. Họ đẩy gần hết công việc qua cho tôi. Trước đó một ngày tôi còn phải thức ở lại công ty. 4 giờ sáng mới được ngủ. 6 giờ đã phải dậy. Tôi cũng chỉ định nghỉ một lúc, đâu ngờ lại mệt đến nổi ngất. Và mơ thấy giấc mơ đáng sợ ấy.? Đức Duy : Xong rồi, anh kể em nghe đã xảy ra chuyện gì đi.? Tôi kể cho em về giấc mơ ấy, em im lặng. Đức Duy : Anh có sợ.. nó sẽ là sự thật không.? Tôi thất thần nhìn em, ánh mắt kinh ngạc. Đức Duy : Ôi thôi em đùaaa!! Tôi khóc rồi, vừa kể vừa khóc, vừa nín xong em nói thế lại khóc tiếp. Quang Anh : Đừng, Duy.. đừng đùa như vậy, anh sợ lắm.. Duy vỗ về tôi, lâu rồi, tôi mới cảm thấy ấm áp như thế này.. Đức Duy : Chắc Quang Anh của em mệt lắm mới mơ như vậy đúng không? Đức Duy : Nín đii, em thương nháa.? Tôi nín dần, nhưng mặt vẫn dụi vào hõm cổ em. Quang Anh : Duy.. Quang Anh yêu em nhiều lắm.. Đức Duy : Rồi rồii, mới mơ có ba ngày mà nhõng nhẽo lại như thời mới yêu rồi nàyy?? Quang Anh : Ưmm!! Không trêu Anhh!! Duy phì cười, nụ cười ấy đã từng là mơ ước lớn nhất trong mơ của tôi. Từ giờ, tôi sẽ trân trọn em hơn nữa, tôi sợ lắm rồi.. Dù sau này có ra sao đi chăng nữa, chỉ cần có em, cùng em và bên em.. đủ rồi! ______________________ Cái kết số hai là OE nhé-))) Ôi nó xàm-)).
[RhyCap] Kỉ niệm xứ Huế Chap 4. - Chú Tư đứng ngoài, nghe tiếng Minh khóc nhưng không vào. Ông để Minh khóc đến khi nào vơi bớt nỗi nhớ rồi sẽ tự thiếp đi - - Một người đàn ông dù có cứng rắn đến mấy thì khi nhắc tới vợ con, họ cũng sẽ rơi lệ. Chú Tư nghe con khóc thì cũng lặng lẽ rơi nước mắt - - Ông lau đi những giọt nước mắt, vào buồng nhìn hai đứa con, đắp chăn cho Minh rồi ngủ - -------------------------- - Mặt trời chỉ mới ló dạng nhưng người dân đã ra ruộng. Chú Tư cũng vậy, vì gà trống nuôi con mà chú luôn ra sớm hơn những người khác - - Ông mua cho hai đứa con hai tô bún bò rồi mới đi làm - - 6 giờ rưỡi, Minh dậy quét dọn nhà. Duy thì còn đang vệ sinh cá nhân - Đức Duy : Em xong rồi nè anh hai, mình ăn sáng nghee!! Bảo Minh : Anh hâm rồi, anh xuống cất chổi rồi bưng lên cho, Út lên bàn ngồi đi. Đức Duy : Dạaa!! - Minh xuống bếp, bưnh lên hai tô bún thơm lừng. Tô của Duy là bún bò viên, thịt chín tới. Của Minh là tái viên. Nước súp thanh đạm, hương thơm của ruốc và sả bay lên - - ĐẶC BIỆT KHÔNG HÀNH-)) - - Ăn xong, hai người cầm tô đũa xuống bếp rồi rửa - - Minh đèo Duy trên chiếc xe đạp. Hai anh em ra ruộng báo với ba là sẽ ra ngoài rồi cùng nhau rồi ra chợ - - Chợ Đông Ba buổi sáng đông như ong vỡ tổ. Trời nóng đến đổ lửa. Giữa bóng dáng của những bà nội trợ lo cho chồng con, lọt vào hai nhóc con đi mua đồ ăn cho cả nhà - Đức Duy : Anh haii, em thèm kẹo quá àaa. Bảo Minh : Thôi đi ông tướng, ra xe anh chở về nấu cơm trưa nèe. Đức Duy : Dạaa.. - Duy nghe Minh nói không được mua thì mặt xị như cái thúng, phụ anh cầm đồ ra xe - Bảo Minh : Ui chếtt!! Anh quên mua đường rồi! Chờ anh xí, anh mua xong ra chừ. - Minh chạy vào chợ thật nhanh, để lại Duy đứng đó với chiếc xe đạp chất đầy đồ - - Tầm vài phút sau, Minh chạy ra, giấu sau lưng thứ gì đó - Bảo Minh : Út nhắm mắt lại, hả miệng ra đii, anh cho cấy ni nìii. - Duy không hiểu gì nhưng vẫn làm theo - - Minh thả vào miệng Duy một cục kẹo trái cây - Đức Duy : Ơ.. Aaaa!!! Anh hai mua kẹo trái cây cho em nèeeee!! - Duy cười tít cả mắt, nhảy lên trong sung sướng làm Minh cũng vui lây - Đức Duy : Ủaa, rứa anh khôn mua đường hảa?? Bảo Minh : Nhà còn cả bịch thâyy. Anh nói rứa để vô chợ mua cho Út đóo!! Đức Duy : Ưii, thương anh hai nhất nhàaa!! Bảo Minh : Hoàng Đức Bướng chừ thành Hoàng Đức Nịnh hàa?? Đức Duy : Ủaa, có mô nàaa. __________________________ Vừa viết vừa cười iar-))))
[RhyCap] Kỉ niệm xứ Huế Chap 3. - Phát với Minh cũng chẳng thua gì hai đứa em. Nhìn Minh, Phát đoán ngay được là đang ngại và xấu hổ khi bị nói trúng tim đen. Nhưng Phát chỉ im lặng nhìn Minh lúng túng, vì giờ anh mà hỏi là lộ ngay - - Một khung cảnh, hai cặp đang tình tứ trong âm thầm mà đến ngay cả bản thân họ còn không biết - - Chỉ có t và đứa đang đọc là không có ai -))) - Nhật Phát : Anh muốn hỏi một câu, mà chiều chừ quên. Phát cất lời, xoá tan cái bầu không khí gượng gạo ấy. Ba cặp mắt đổ dồn vào anh - Nhật Phát : Hồi trưa răng mà Bột với Duy cùng ngồi ở đồng hoa rứa? - Minh lúc bấy giờ mới nghĩ lại và thấy cũng sai sai - Bảo Minh : Ời hè? Anh nhắc em mới nhớ. Á à!! Hai bây có chi với nhau mà giấu anhh?? Chu cha m- Nhật Phát : Ê bị lố á Su? Bảo Minh : Lộn lộnn, hai đứa trả lời đii!! - Hai đứa nhóc chẳng hiểu gì - - "Có gì với nhau" là sao? Khá khó hiểu cho 2 nhóc 5 tuổi đấyy!! - Nhật Phát : Ý Su là răng hai đứa ngồi với nhau hồi chiều á! Quang Anh : Àa! Tại em đang ngồi chờ anh cấy Duy thấy nên tới hỏi. Bơ ngồi với nhau luônn!! - Như tìm được chủ đề thích hợp để nói, 4 đứa ngồi "tám" tới tận 7 rưỡi mới về - - Trên xe đạp của Minh, Duy ngồi phía sau, cứ hỏi hết chuyện này tới chuyện khác khi thấy Minh với Phát thân nhau như vậy - Đức Duy : Anh hai thích anh Phát đúng khônnn?? Bảo Minh : Khôn cóooo!!!! --------------------------- Đức Duy : Anh hai thấy anh Phát răngg?? Bảo Minh : Thấy bình thườngg!! --------------------------- Đức Duy : Anh hai với anh Phát là bồ nhau àaa?? Bảo Minh : Là bạnnn!! --------------------------- Đức Duy : Anh hai th- Bảo Minh : Suỵttt!! Hỏi hoài thê nạa?! Đức Duy : Tại em đang coi thử anh hai có lộ thêm chi khôn?? Bảo Minh : ÚTT!!! - Về đến nhà, ba đang ngồi ở ngoài sân trên bộ bàn ghế gỗ. Ông nhâm nhi tách trà nóng nhưng vẫn đưa mắt ra cổng như trông ai về - - Minh đạp xe vào nhà, thấy ba thì hỏi - Bảo Minh : Aaa! Ba chờ tụi con hảa?? Chú Tư : Ba ngồi hóng mát chớ chờ bây chi? - Minh với Duy biết ba chờ, nhưng cái tôi của một người ba quá cao để họ bộc lộ cảm xúc - - Nhưng nhìn vẻ mặt bình thản của ông cũng đủ biết ông đã vơi hết lo lắng khi họ về - Bảo Minh : Út! Vô đánh răng rửa mặt rồi vô ngủ nè! Đức Duy : Em vô liềnn!! - Vệ sinh cá nhân xong thì hai anh em vô phòng nằm - Đức Duy : Anh hai.. em khó ngủ quáa.. Bảo Minh : Ngủ đi, anh ru cho. - Duy ôm Minh, mắt nhắm lại. Minh ru cho em ngủ rồi ngồi trên giường - Bảo Minh : Mẹ.. con nhớ mẹ quá.. - Minh sống với mẹ từ bé, đến hai hôm trước khi sanh Duy, mẹ còn ôm em ngủ. Minh nhớ mẹ mãi, nhưng em sợ khóc trước mặt em trai thì Duy sẽ chẳng còn chỗ dựa nữa. Em chỉ khóc vào mỗi đêm khuya khi Duy đã ngủ.. - Bảo Minh : Hức hức.. mẹ ơi. - Minh ôm mặt, nấc lên từng tiếng nhỏ - _________________________ Ê dở quá, sợ Rio bế lên manga bị ngkhc chê😭
[RhyCap] Nhắm mắt thấy mùa hè.. (cuối) Tôi rời bỏ sự nghiệp, bước vào showbiz với giọng hát được em luyện trước đây. Hôm nay là một ngày dài mệt mỏi, tôi lại nhớ em. Bước vào căn nhà đã lâu chẳng có ai cười, lòng tôi quặn thắt. Tôi vào phòng máy chiếu, bật lên đoạn ghi hình mà cả năm nay đều xem. Trên màn hình, Đức Duy hiện lên, em cười rất tươi, nhưng lời nói như đâm vào tim tôi.. Đức Duy : Aaa!! Quang Anh nhớ em àaa?? Khóc đúng không?? Không khóc nữa nháaa!! Tôi lắc đầu. Quang Anh : Anh không làm được.. Duy ơi.! Đức Duy : Anh không thương em đúng khôngg, em bảo không khóc mà chả nghee. Quang Anh giỏi màaa, không khóc nhéee!!!! Em đâu có chet đâuu, chỉ là em đang ngủ, đang mơ về mùa hè đầu tiên của hai ta, chỉ là em thấy giấc mơ ấy đẹp quá. Không muôn dậyy..!! Sau đó, tôi chỉ im lặng nghe đoạn băng nói, em luyên thuyên những câu chuyện mà đã thuộc làu làu từ lâu. Nhưng tôi vẫn nghe, vì sự ngây ngô đến đau lòng, vì nụ cười khi được kể chuyện, vì giọng nói ngọt ngào mà tôi ước được nghe mỗi ngày.. ---------------------------- Hai năm rồi, bạn bè nghĩ tôi đã quên được em, ba mẹ thúc giục lấy vợ. Nhưng tôi không quan tâm, trái tim đầu vết xước này, chỉ có em mới chữa lành được mà thôi.. Sự nghiệp tôi thăng hạng, tên tôi ai cũng biết. Nhưng lòng tôi vẫn nặng nề khi có người nhắc về yêu. Mỗi lần như vậy tôi chỉ cười trừ rồi về ôm mộ em mà khóc. Quang Anh : Duy.. Anh thăm em nèe, sắp thôi, bài hát đó sẽ được phát cho tất cả mọi người nghe! Tôi nói là làm, show tiếp theo, bước ngoặt lớn nhất đời tôi. Chỉ cần tham gia show này là cuộc đời tôi sẽ lên mây. --------------------------- Quang Anh : Chàooo!!! Ai nhớ tui không nhỉii?? .... : EMMM!! ..... : Đẹp quá anh ơiii Những lời khen ngợi dù có bay bổng đến đâu, tôi cũng chỉ cười. Quang Anh : Hôm nay tui sẽ cho mọi người nghe một bài mới nháa!! ... : AAAAAAAA .... : TUYỆT VỜIII Phía dưới bùng nổ khi nghe tôi nói như vậy. Tôi bắt đầu hát bài hát của em.. Quang Anh : "Ngày mai vẫn đến Nắng vẫn ươm vàng Mà người biến mất Như pháo hoa tàn Dòng thư trao nhau năm ấy Theo mây ngàn.. Ngày mai vẫn đến Gió hát ngang trời Còn mình nhắm mắt Không nói một lời Lại được thấy Mùa hè ta gặp nhau..." Hát đến đây, tim tôi đau. Em ấy viết bài hát theo câu chuyện của chúng tôi.. Em ấy biết mình sẽ không qua khỏi, Duy.. Sau khi kết thúc bài hát, khán giả ở dưới im lặng, người khóc, người cảm thán, người tập trung thưởng thức bài hát. Còn tôi? Tôi khóc, tôi chỉ dám rơi nhẹ nước mắt, sợ bị hỏi. Lau vội nước mắt, tôi quay ra khán giả. Quang Anh : Mình là Nguyễn Quang Anh, trân trọng cảm ơn vì thời gian qua! Mọi người đã khiến mình rất vui và hạnh phúc khi được ủng hộ!! Nhưng.. mình sẽ không tiếp tục làm nhạc nữa, mình sẽ giải nghệ!! Tôi cúi người 90 độ, không nhìn khán giả. Nhưng tôi biết họ đang sốc đến tận óc. Tiếng xì xào ngày càng nhiều, tôi không quan tâm. Bước xuống cánh gà, quản lý tôi chỉ trích tôi sao không cho cậu ta biết chuyện này. Tôi im lặng, nói lời tạm biệt và chúc cậu ta thành công. Mặt cậu ta khó hiểu. Tôi phóng về nhà nhanh nhất có thể, bật đoạn băng của em lên. Vẫn lời nói ấy, nhưng tôi sắp được gặp em rồi. Quang Anh : Anh thực hiện được ước mơ của em rồi, anh đi gặp em nhé, em bé.? Tôi viết di chúc. "Tôi - Nguyễn Quang Anh! Sau khi mất, toàn bộ tài sản của tôi sẽ chuyển nhượng cho ba mẹ. Mộ của tôi, tôi muốn nó được đặt cạnh Hoàng Đức Duy! " Ngắn gọn nhưng đủ cho người khác hiểu, tôi yêu em đến chet! Tôi chạy đến mộ em, thì thầm. Quang Anh : Em bé, em bé ở đó một mình buồn lắm đúng không? Anh sắp qua với em bé rồi..!! Tôi ngồi đó, không ăn không uống dù chỉ một chút trong vài ngày liền. Vài ngày sau, xát tôi nằm cạnh mộ em. Nụ cười mãn nguyện, mắt nhắm, tay vẫn nắm chặt bông hoa cạnh mộ em. Ba mẹ tôi lo tang lễ, mộ tôi cũng được đặt cạnh mộ em. Tin tôi chet khiến cả showbiz hỗn loạn, rối tung. Nhưng tôi chet rồi, quan tâm làm gì? Tôi gặp được em, em nhìn tôi, mắt mở to, miệng không nói được gì. Đức Duy : A-anh..? S..sao anh.????? Tôi ôm chặt em vào lòng, nức nở. Quang Anh : Anh nhớ em, không có em anh không sống nổi. Anh xin lỗi, anh để em chờ lâu như vậy..!!! Tôi khóc, nhưng lần này là vì hạnh phúc, dù chúng tôi đều chet, nhưng vẫn ở bên nhau. Đức Duy : Em nhớ anh, anh không có lỗi.. Em không dám khóc thành tiếng, nhưng lại làm áo tôi ướt một mảng lớn. Căn nhà kia? Ba mẹ tôi để đó, kỉ niệm cuối cùng về chúng tôi. Dù bây giờ nó lạnh lẽo đến đau lòng, dù nó bẩn thỉu đến hôi thối, dù nó không còn ai, nhưng họ vẫn để đó. Vì họ biết, tôi và em vẫn sẽ không đi mà vẫn ở đó. Chúng tôi không thể thiếu nhau, dù sống, dù chet.. Anh yêu em, Hoàng Đức Duy.. Em yêu anh, Nguyễn Quang Anh.. Chúng tôi hạnh phúc ở thế giới bên kia.. "Lại được thấy mùa hè ta gặp nhau Lại được sống mùa hè ta gặp nhau.." ----------------------------- Ko hay lắm, mong ko bị chê ạ!
[RhyCap] Nhắm mắt thấy mùa hè.. (đầu) Tôi là Nguyễn Quang Anh - hiện tại đã có người yêu. Em ấy là Hoàng Đức Duy. Chúng tôi yêu nhau sâu đậm, không có nợ kiếp trước hay thanh mai trúc mã gì cả, chỉ là tình cờ lướt qua nhau và yêu.. ____________________________ Đức Duy : À.. Anh về rồii. Em chạy ra ôm tôi, tôi quá mệt để chú ý đến sự khác biệt của em. Quang Anh : Anh về rồi, nay đi làm mệt thật đấy. Nhưng có em rồi, đỡ nhiều! Em ấy cười, nhưng lời nói thốt ra sau đó khiến tôi khựng lại. Đức Duy : Thế không có em, anh mệt lắm ạ.? Quang Anh : Anh không dám nghĩ đến việc thế giới của anh không có em.. Em im lặng một hồi. Đức Duy : Em đùa đấy, anh thay đồ rồi ra ăn cơm đi, em nấu rồi đấy. Tôi lên thay đồ thật nhanh để xuống ăn cùng em. Quang Anh : Cơm em lúc nào cũng là ngon nhấtt!! Ăn xong mệt bay đi hết rồii. Em cười, nụ cười ấy vẫn thế, nhưng đôi mắt em sao lại đượm vị buồn đến thế? Quang Anh : Em ổn không, nay em lạ vậy bé? Em chối. Đức Duy : Em không sao, chỉ là hơi mệt thôi!! Quang Anh : Có gì cứ nói anh nhé, em bé? Em cười rồi lại gắp đồ ăn cho tôi, tôi thấy có gì đó không ổn, nhưng chọn tin em. Có chuyện gì em sẽ nói, đúng chứ..? Đến lúc lên giường ngủ. Thói quen khó bỏ, tôi ôm em vào lòng, tay đỡ sau lưng. Đức Duy : Anh.. mai đi làm về ra công viên trước nhà nhée!! Tôi hơi khó hiểu vì hành động của em, nhưng vẫn đồng ý. Quang Anh : Mai anh sẽ ra, em bé ngủ ngoan nhé! Em ấp mặt vào người tôi, khẽ gật đầu. Đức Duy : Anh cũng vậy nhé. ------------------------------ Đi làm về, tôi không vội về nhà mà ra công viên với em ấy, tôi sợ em ấy lạnh. Trời vào đông rồi, tuyết rơi nhiều lắm.. Quang Anh : Em chờ anh lâu không? Em đứng không sợ lạnh hả? Những câu hỏi của tôi liên tục được tuông ra, nhưng em im lặng. Quang Anh : Chuyện gì quan trọng tới nỗi em gọi anh ra đây thế, nói ở nhà không tiện hả bé? Tay em cầm một chiếc vali, lưng đeo một cái balo. Tôi hơi lo khi thấy em như vậy. Quang Anh : Cái vali này..? Đức Duy : Chúng ta dừng lại nhé, em mệt! Tim tôi như vỡ vụn thành trăm mảnh, đau hơn cả bị đâm. Quang Anh : E-em có biết mình đang nói gì không vậy Duy?? Đức Duy : Em biết, rất rõ! Tôi quỳ xuống, ôm chân em, lắc đầu lia lịa. Quang Anh : Đừng.. anh xin em, làm ơn đi. Chán yêu thì ta đổi cách yêu, đừng đi, đừng đi mà.. anh xin em. Em ấy không lung lay, nhưng tôi thấy em khẽ run. Đức Duy : Bỏ ra đi, em không ở lại đâu.. Em hất tôi ra, bỏ đi dứt khoác. Quang Anh : TRỜI LẠNH LẮMM, EM NHỚ MẶC ẤM NHÉE!! Trời tuyết rơi vẫn đều đều. Chẳng ai dám ra ngoài trong cái rét ấy, nhưng tôi vẫn ở đây. Ôm đầu, chối bỏ sự thật. Nước mắt cứ tuông ra còn nhiều hơn cả tuyết. Quang Anh : Đừng mà Duy, anh không tin đâu.. làm ơn, mơ thôi mà!! Tôi tát vào mặt mình đến rỉ cả máu, tôi không tin đây là thật. Đầu tôi trống rỗng, khóc đến cạn nước mắt. Lưng dựa vào ghế đá, tay ôm đầu. Đầu chỉ có một suy nghĩ, miệng lầm bầm. Quang Anh : Sao em lại rời đi, anh làm gì sai.. Sao em lại bỏ anh một mình.. Duy, anh sợ.. đừng bỏ anh. ------------------------------ Tôi thất thần bước vào nhà, nhìn đâu đâu cũng là em, ảo giác đến sợ hãi. Quang Anh : Em đâu rồi, DUYY?! Tôi phá hoại khắp nhà, cứ nhìn thấy đồ của em là lại điên lên. Thứ duy nhất còn lại trong nhà tôi về em, là kỉ niệm.. Tôi nghỉ làm, chỉ ở nhà. Nhớ em và khóc.. Tôi cứ nghĩ đời mình chắc chỉ đến đây, thì đến một hôm.. em gọi cho tôi? Tôi run đến mất không tin vào mắt mình, phải đến cuộc thứ hai tôi mới bắt máy. Nước mắt lưng tròng, nhoà cả mắt. Nhưng người nói chuyện với tôi không phải em, là người lạ. ... : Chào! Cậu là gì của Hoàng Đức Duy? Tôi khựng lại. Quang Anh : Cô là ai, sao tôi phải nói cho cô biết?? ... : Nếu cậu muốn biết tôi là ai thì đến địa chỉ này! Cô ta cúp máy. Màn hình điện thoại tôi hiên lên địa chỉ.. của một bệnh viện? Tôi nhanh chóng ra xe, nó phủ cả một lớp bụi. Tôi không quan tâm, chỉ biết phóng đến bệnh viện ấy. Quang Anh : Duy.. em sao vậy?! ---------------------------------- Tôi chạy đến chỗ y tá, giọng khàn khàn. Quang Anh : Làm ơn, phòng của Hoàng Đức Duy ở đâu vậy?? .... : Tôi là người lúc nãy gọi anh, theo tôi! Tôi bước những bước gấp gáp theo cô y tá đó. Đến trước một căn phòng, mặt tôi xanh đi, không còn một giọt máu. Quang Anh : Tôi vào được không? Cô ta gật đầu rồi rời đi. Tôi bước vào phòng, nhìn thấy em. Tim tôi như trùng xuống. Dây chuyền chi chít, máy hỗ trợ thở hoạt động liên tục. Quang Anh : Duy.. anh đây, em sao vậy? Trả lời anh đi, làm ơn..? Em mở mắt nhìn tôi, nở nụ cười hạnh phúc. Đức Duy : Quang Anh, em biết anh sẽ tới.. Quang Anh : Em sao vậy, nói cho anh đi mà Duy.! Đức Duy : Em ung thư máu, không còn sống được hơn 3 tháng. Em nói, sắc mặt chẳng thay đổi, vẫn nụ cười ấy. Nhưng đôi mắt em ngấn lệ, em không dám khóc, em sợ tôi khóc, nhưng nước mắt không tự chủ được. Đầu tôi rối bời, miệng không nói được gì. Lòng tôi đau như cắt, nước mắt lưng tròng. Lắc đầu, không chấp nhận sự thật, khóc.. không còn ý nghĩa nữa. Quang Anh : Trong 3 tháng này, anh ở đây với em nhé.?? Đức Duy : Được ạ, anh ở đây với em là em vui lắm rồii.. Trong 3 tháng đó, ngoại trừ vệ sinh cá nhân hoặc đi mua đồ ăn cho em, tôi không dám rời em nửa bước. Tôi sợ em sẽ đi bất cứ lúc nào.. Hôm nay, bệnh tình em trở nặng. Em chẳng thể ngồi dậy nhìn tôi nữa. Gương mặt em xanh xao, má hóp vào, môi khô nứt. Nhưng em vẫn cười, nụ cười như thương hại cho bản thân. Quang Anh : Duy.. anh yêu em.. rất yêu.. Cả ngày hôm đó, tôi chỉ biết ngồi bên cạnh và nói yêu em. Đức Duy : Anh mở tủ ra đi, có một cái USB. Tôi vội chạy đến, lấy cho em. Đức Duy : Anh biết mà, ước mơ lớn như đời em là ca sĩ. Trong này là bài hát đầu tiên cũng như cuối cùng của em. Em đi rồi, anh giúp em nhé.? Tôi vội lắc đầu. Quang Anh : Em không đi đâu hết mà, em ở đây.. hức, ở đây với anh. Tôi khóc nấc lên, nắm tay em. Đức Duy : Mùa hè hai năm trước, ta gặp nhau. Yêu nhau đến bây giờ, em sẽ không quên. Nhịp tim em đập mạnh, hơi thở dần khó khăn. Tôi bừng tỉnh, nhấn vội nút gọi bác sĩ. Vài phút sau, em được đẩy vào phòng cấp cứu. Tôi gục mặt xuống đầu gối, tay cầu nguyện. Quang Anh : Làm ơn, ông trời đừng lấy em ấy đi. Làm ơn mà, con không sống nổi. Sau 5 tiếng, bác sĩ bước ra. Chân tôi không đứng nổi, chỉ ngước lên nhìn bác. Bác sĩ : Cậu là người nhà của Hoàng Đức Duy? Quang Anh : Vâng thưa bác, tôi là người yêu em ấy. Em ấy sao rồi bác sĩ, em ấy còn sống được bao lâu?? Cuộc phẫu thuật như nào rồi? Trả lời tôi đi!! Bác sĩ : Cậu bình tĩnh, mời theo tôi! Tôi lo đến phát điên, nước mắt, mồ hôi, nước mũi, tôi chẳng phân biệt được nữa. Vào đến cửa phòng, tôi gục xuống. Em ấy.. được phủ bởi lớp khăn trắng. Quang Anh : Không.. không thể nào, Duy, em đang đùa.. không được.. DUYY!! Tôi ôm đầu, dập xuống nền. Gào lên được một tiếng duy nhất, rồi không thể gào được nữa.. Lòng tôi gào thét, tim tôi rớt ra ngoài, nước mắt tôi không còn để khóc. Tôi muốn hét lên, nhưng không thể. Bác sĩ : Chúng tôi đã rất cố gắng, mong người nhà sớm vượt qua.. Ông ta rời đi, tôi thì ở lại với em. Quang Anh : Em sợ ở một mình, anh biết. Anh ở đây với em! Giọng tôi lạc đi, chắc do nghẹt mũi. Quang Anh : Em không nghe được anh nói, nhưng anh vẫn nói.. Hoàng Đức Duy, anh yêu em, cả cuộc đời này, anh chỉ yêu em.. nên.. em về đi mà.!! ------------------------ Lo cho đám tang của em xong, tay tôi mân mê chiếc USB và một đĩa quay tìm được trong phòng, trên đó có tờ giấy note "cho Quang Anh sau này". Tôi hiểu ý em, sau này tức là sau khi em rời đi. ----------------------- Sau 49 ngày của em, tôi bật máy tính, gắn chiếc USB vào.. Giọng hát của em.? Em hát hay lắm, hay lắm.. thật sự quá hay.. Tôi sẽ viết tiếp ước mơ của em.!! ----------------------- Vừa nghĩ vừa vt, cảm xúc nhất thời nên ko hayy. Mong mn ko to6 ạ🥹
[RhyCap] Kỉ niệm xứ Huế Chap 2. - Trời đã tối, trăng lên cao, gió hiu hiu. Bây giờ đã là 6 giờ 15 - - Dưới gốc cây hồng ở đầu xóm, hai bóng dáng, một to một nhỏ đang đứng nép vào nhau vì lạnh - - Cùng lúc đó, Minh đạp xe chở Duy tới - Bảo Minh : Trời ơi!! Trời lạnh ri mà hai người tới sớm rồi còn mặc phong phanh nữa?? - Duy xuống xe, Minh thì dựng xe lên rồi bước xuống - Đức Duy : Anh hai biết hết mà cứ diễn quàiii! Bảo Minh : ÚTTT!! Nhật Phát : Nàoo, cho Duy nói coi bé Suu!! - Nhìn vậy thôi, chứ Phát biết Duy tính nói gì cả mà. Chủ yếu là chọc cho Minh ngại -))) - Đức Duy : Anh hai em biết là anh Phát với Bột mặc phong phanh nên có cầm theo hai cái áo khoác của em với của em với anh hai áaa!! - Vừa nói, Duy vừa chỉ vào rổ xe đạp - - Phát và Anh lúc này mới để ý trên chiếc rổ xe đạp kia - - Chiếc xe đạp cũ kỹ, hơi mộc một tí. Trên cái rổ rỉ sét ấy, có hai cái áo khoác - Nhật Phát : Ghê hèee.. Thôi mà, ngại ngùng chi em ơii, cho anh mượn nàaa - Lời nói của Phát nghe có phần đùa cợt và cợt nhả. Nhưng với chất giọng trầm ấm của mình, từng câu từng chữ như tan trong cơn gió hiu hiu ấy. Điều đó khiến lòng Minh đủ rung động - - Minh cùng khuôn mặt đỏ ửng, ra xe lấy hai cái áo. Cái áo nhỏ hơn đưa cho Duy - - Duy cầm cái áo, tiến lại phía Anh - Đức Duy : Mặc áo tui vô đi, chớ khôn là mai sốt là hành Phát nữaa!! - Anh nhìn Duy với ánh mắt hờn dỗi, tay với lấy cái áo - Quang Anh : Bột làm chi hành anh Phát mô nàa!!! - Gì thế này? Đáng yêu chết tôi rồi - - Anh nhìn Duy, chóp mũi hơi ửng đỏ. Đôi mắt Anh mở to, lông mi ươn ướt. Hồi nãy đứng chờ có ngáp vài cái nên chảy nước mắt - - Duy nhìn đôi mắt ấy, môi khẽ công lên nụ cười nhẹ thoáng qua - - Lòng Anh khẽ giao động khi thấy nụ cười ấy, nhưng với một đứa trẻ 5 tuổi thì làm sao hiểu được cảm xúc của mình chứ? - - Nhưng mà có lớn thì chắc gì đã biết? - - Mà biết thì cũng dễ gì chấp nhận sự thật ấy.? - ______________________________ Ê s dở v bây??
[RhyCap] Kỉ niệm xứ Huế Phần 1. • Hoàng Đức Duy - 15 tuổi, cậu là một trong hai người con của chú Tư. Mẹ cậu thì mất từ khi sinh cậu, vì cậu là một ca sinh khó. • Hoàng Lê Bảo Minh - 18 tuổi, cậu là người con cả của chú Tư, cũng là anh của Duy. • Chú Tư - ba của hai anh em Bảo Duy. Tên thật của ông thì từ khi mẹ cậu mất chẳng ai gọi nữa. Quê mà, cô Ba chú Tư là chuyện bình thường. • Nguyễn Quang Anh - 15 tuổi, anh là một nhân viên bán thời gian ở một tiệm trà sữa. Ba mẹ anh sống ở quê nên cứ có thời gian nghỉ là anh lại về quê. Thật ra là còn lý do khác.. • Nguyễn Nhật Phát - 20 tuổi, anh đang là một nhân viên văn phòng. Anh là con cả nên cũng là người gánh vách trách nhiệm nhiều hơn em trai mình. Và một số nhân vật khác. ______________________________ Chúng ta cùng quay lại 10 năm trước.. - Ở một cánh đồng hoa nhỏ, bóng dáng của một cậu bé hiện lên - - Quang Anh ngồi đó, mặt hiện rõ sự chán nản và buồn ngủ - Quang Anh : Sao anh hai lâu rứa trời?? Quang Anh : Chán dễ sợ .. - Bây giờ đã là 3 giờ 30, Quang Anh đợi anh hai mà đôi mắt lim dim vì buồn ngủ và chán - - Bỗng lúc đó, có một bàn tay đặt lên vai Quang Anh - Quang Anh : Áa!! Đứa mô mần tau hết hồn!! - Quang Anh giật mình quay lại nhìn, trước mắt Quang Anh là một cậu bé trạc tuổi mình. Đôi mắt long lanh ấy đang nhìn Quang Anh - Đức Duy : Ùii, xin lỗi xin lỗii. Tui thấy ông ngồi đây một mình nên tới hỏi, răng ngồi đây rứaaa?? - Vừa nói, Duy vừa ngồi xuống cạnh Anh - Quang Anh : Tui chờ anh hai tui áa! Tui là Quang Anh, cứ gọi là Bột nhaa. Tui 5 tuổi. Còn ông tên gì, mấy tuổi? Đức Duy : Ời, tui là Đức Duy, gọi là Út Duy cho thân! Tui cũng 5 tuổi. Mà tên ông quen ghê, ông là em anh Phát hả? Quang Anh : Đúng rồi á! Út Duy biết anh của tui luôn à? Đức Duy : Biết chớ ! Anh Phát hay đi chơi với anh Su lắm, có kể về Bột đóo! Giờ mới được gặp. Quang Anh : Anh Su.?? Đức Duy : Àaa, anh hai của Duy đó. - Cứ thế, bên cạnh cánh đồng hoa nhỏ, có hai cái bóng của hai nhóc con luyên thuyên với nhau đến tận 4 giờ 30 chiều - - Cùng lúc đó, có hai người đang chạy tới - Bảo Minh : ÚTT!! Chờ anh hai lâu khôn? Đức Duy : Dạ lâu chi mô!! Nhật Phát : Bột, mỏi chân khôn em?? Quang Anh : Dạ khônn! Mà răng hai anh đi với nhau rứa? - Hai đứa nhóc nhìn hai người anh của mình với ánh mắt tò mò - Bảo Minh : Thì anh đi chợ xong cấy gặp anh Phát đang phụ mạ bán áo quần nên ngồi lợi phụ luôn. Xong rồi chừ về chung này. Đức Duy : Àa! Hèn chi chừ mới về. Nhật Phát : Anh thấy chừ mình về ăn cơm xong tối tầm 6 giờ 30 mọi người gặp nhau ở đầu xóm ngồi nói chuyện được hỉ, chớ chừ không về nấu cơm sợ ăn trễ đọ! Quang Anh : Chỗ có cái cây hồng á, anh Su với Út Duy biết chỗ nớ mà đúng không? Bảo Minh : Ời, rứa xí nữa hẹn hai anh em ra đó nghe! - Quang Anh và Nhật Phát đồng ý rồi đi về nhà - - Bảo Minh cõng Duy ra ruộng tìm ba - Bảo Minh : BAA!! Khi mô ba về? Chú Tư : Ủa?? Hai bây về trước đi, ba gần xong rồi, chờ chi cho mệt! Bảo Minh : Dạa, rứa con với em về, xí ba về ăn cơm nghee! - Chú Tư ời nhẹ một cái rồi quay ra làm ruộng tiếp - - Lúc Su và Duy về tới nhà thì cũng đã 4 giờ 45, hai anh em cùng vào bếp nấu ăn cho ba - - Mùi cơm trắng thơm lừng, hoà cùng mùi thịt heo kho trứng - - Nghe thôi cũng thấy hao cơm rồii!! - - Những món ăn được bày lên dĩa - - Trên bàn ăn đã đủ món, ba cũng đã về - - Ba người cùng nhau vừa cười vừa ăn - - Dù đơn sơ nhưng đủ ấm lòng.. - - Nhìn vào ngôi nhà ấy, đâu ai biết rằng đã từng có những nỗi buồn và mất mát? - - Ước nó có thể tiếp túc như này mãi.~ - __________________________ Dở quãii-)))) #RhyCap#RC#CAPTAINBOY#RHYDER#Rii#Cuurotcanh#Flop#Flopbiendi#Flopcutdi#Buachongflop
Triệu Vũ Phàm.
Cậu ay.. chủ động trở lại rồi.
Mình có thể..?
Cre ảnh : Teddy
6 hours ago | [YT] | 19
View 5 replies
Triệu Vũ Phàm.
Ai có mẫu snoopy nào dangiu tag tao vào voii.
22 hours ago | [YT] | 10
View 7 replies
Triệu Vũ Phàm.
[RhyCap] Nhắm mắt thấy mùa hè
Cái kết số 2
Chói mắt quá..
Tôi mở mắt, bất ngờ đến mức hoảng loạn.
Chuyện gì vậy?!
Tôi còn sống, nhưng.. còn em?!
Đây là đâu vậy!??
Quang Anh : cái quái gì vậy chứ??
Bác sĩ : Cậu tỉnh rồi à?
Ông ta bước vào. Giờ tôi mới biết.. đây là bệnh viện.
Quang Anh : Tôi nằm đây bao lâu rồi?
Bác sĩ : 3 ngày rồi, bạn trai cậu lo đến ốm rồi kìa.
Tôi thật sự có quá nhiều câu hỏi.
"Sao tôi lại ở đây?"
"Em thì sao?"
"Duy đâu rồi!?"
"Bạn trai gì ở đây??"
Quang Anh : Bạn trai tôi là ai?
Bác sĩ : Tôi sẽ báo cho cậu ấy, cậu ấy đang bận rồi. Cậu ấy bảo sẽ qua ngay!
Tôi khó hiểu, gật đầu rồi quay ra cửa sổ. Ông ta hiểu ý tôi mà rời đi.
Lòng tôi nặng trĩu.. tôi lại mất em rồi ư.?
Tôi đưa ánh mắt đậm vị đau buồn của mình nhìn xuống dưới hàng cây ở sau viện.
"Mình.. lại mất em ấy rồi ư.?"
Đầu tôi rối tung, tôi nhớ em..
"Hộc hộc hộc"
Tiếng động lạ khiến tôi nhìn ra cửa.
*Cạch
Tôi nhìn người trước mắt, đầu tôi giờ mới thật sự rối tung!
Đức Duy : Hộc hộc.. Anh tỉnh rồii!!
Duy! Là em!!
Nhưng.? Chuyện gì vậy chứ??
Quang Anh : E-em.?
Quang Anh : Sao anh lại ở đây?
Quang Anh : Còn em.???
Những câu hỏi trong đầu như muốn nuốt chửng lời muốn nói.
Đức Duy : Thì anh đi làm mệt quá, ngất ngay trên bàn làm việc.
Tôi khó hiểu, thật sự có chuyện đó ư?
Quang Anh : Thật hả?
Em gật đầu, tay vẫn cầm bịch cháo mới nấu.
Đức Duy : Anh ăn đi, anh ngất mấy nay rồi.
Tôi vẫn chưa tin vào trước mắt mình, nhưng thấy em còn sống là tôi ổn rồi..
Quang Anh : Aaa
Em đút tôi, tôi không thích cháo. Nhưng chén cháo bò bằm này là thứ khiến tôi hạnh phúc.
Đức Duy : Anh lạ vậy, có chuyện gì sao?
Quang Anh : Dài lắm, anh ăn xong anh kể cho bé nhé?
Đức Duy : Vầngg.
Tại sao tôi lại mệt đến ngất như thế nhỉ?
Chuyện là như này..
Quay lại ngày tôi ngất.
Trưởng phòng : Sắp đông rồi, mọi người cố gắng nhé!
Trưởng phòng : Doanh thu đang giảm, hợp đồng với bên đối tác lần này sẽ giúp công ty nhiều đấy.
Tôi cùng mọi người cố gắng. Nhưng vì địa vị tôi nhỏ bé, lại là sinh viên ra trường chưa lâu. Chuyện tôi bị chèn ép bởi những người làm lâu năm là chuyện thường.
Nhưng lần này, họ quá đáng hơn. Bởi vì sắp đông, chẳng ai muốn làm việc cả. Họ đẩy gần hết công việc qua cho tôi. Trước đó một ngày tôi còn phải thức ở lại công ty. 4 giờ sáng mới được ngủ. 6 giờ đã phải dậy.
Tôi cũng chỉ định nghỉ một lúc, đâu ngờ lại mệt đến nổi ngất. Và mơ thấy giấc mơ đáng sợ ấy.?
Đức Duy : Xong rồi, anh kể em nghe đã xảy ra chuyện gì đi.?
Tôi kể cho em về giấc mơ ấy, em im lặng.
Đức Duy : Anh có sợ.. nó sẽ là sự thật không.?
Tôi thất thần nhìn em, ánh mắt kinh ngạc.
Đức Duy : Ôi thôi em đùaaa!!
Tôi khóc rồi, vừa kể vừa khóc, vừa nín xong em nói thế lại khóc tiếp.
Quang Anh : Đừng, Duy.. đừng đùa như vậy, anh sợ lắm..
Duy vỗ về tôi, lâu rồi, tôi mới cảm thấy ấm áp như thế này..
Đức Duy : Chắc Quang Anh của em mệt lắm mới mơ như vậy đúng không?
Đức Duy : Nín đii, em thương nháa.?
Tôi nín dần, nhưng mặt vẫn dụi vào hõm cổ em.
Quang Anh : Duy.. Quang Anh yêu em nhiều lắm..
Đức Duy : Rồi rồii, mới mơ có ba ngày mà nhõng nhẽo lại như thời mới yêu rồi nàyy??
Quang Anh : Ưmm!! Không trêu Anhh!!
Duy phì cười, nụ cười ấy đã từng là mơ ước lớn nhất trong mơ của tôi.
Từ giờ, tôi sẽ trân trọn em hơn nữa, tôi sợ lắm rồi..
Dù sau này có ra sao đi chăng nữa, chỉ cần có em, cùng em và bên em.. đủ rồi!
______________________
Cái kết số hai là OE nhé-)))
Ôi nó xàm-)).
#RHYCAP #RHYDER #CAPTAINBOY #nguyenquanganh #hoangducduy #Flash #cuucocanh #cuurotcanh #Rii #Hari #Paris #Ris #pov #truyện .
4 weeks ago | [YT] | 14
View 2 replies
Triệu Vũ Phàm.
[RhyCap] Kỉ niệm xứ Huế
Chap 4.
- Chú Tư đứng ngoài, nghe tiếng Minh khóc nhưng không vào. Ông để Minh khóc đến khi nào vơi bớt nỗi nhớ rồi sẽ tự thiếp đi -
- Một người đàn ông dù có cứng rắn đến mấy thì khi nhắc tới vợ con, họ cũng sẽ rơi lệ. Chú Tư nghe con khóc thì cũng lặng lẽ rơi nước mắt -
- Ông lau đi những giọt nước mắt, vào buồng nhìn hai đứa con, đắp chăn cho Minh rồi ngủ -
--------------------------
- Mặt trời chỉ mới ló dạng nhưng người dân đã ra ruộng. Chú Tư cũng vậy, vì gà trống nuôi con mà chú luôn ra sớm hơn những người khác -
- Ông mua cho hai đứa con hai tô bún bò rồi mới đi làm -
- 6 giờ rưỡi, Minh dậy quét dọn nhà. Duy thì còn đang vệ sinh cá nhân -
Đức Duy : Em xong rồi nè anh hai, mình ăn sáng nghee!!
Bảo Minh : Anh hâm rồi, anh xuống cất chổi rồi bưng lên cho, Út lên bàn ngồi đi.
Đức Duy : Dạaa!!
- Minh xuống bếp, bưnh lên hai tô bún thơm lừng. Tô của Duy là bún bò viên, thịt chín tới. Của Minh là tái viên. Nước súp thanh đạm, hương thơm của ruốc và sả bay lên -
- ĐẶC BIỆT KHÔNG HÀNH-)) -
- Ăn xong, hai người cầm tô đũa xuống bếp rồi rửa -
- Minh đèo Duy trên chiếc xe đạp. Hai anh em ra ruộng báo với ba là sẽ ra ngoài rồi cùng nhau rồi ra chợ -
- Chợ Đông Ba buổi sáng đông như ong vỡ tổ. Trời nóng đến đổ lửa. Giữa bóng dáng của những bà nội trợ lo cho chồng con, lọt vào hai nhóc con đi mua đồ ăn cho cả nhà -
Đức Duy : Anh haii, em thèm kẹo quá àaa.
Bảo Minh : Thôi đi ông tướng, ra xe anh chở về nấu cơm trưa nèe.
Đức Duy : Dạaa..
- Duy nghe Minh nói không được mua thì mặt xị như cái thúng, phụ anh cầm đồ ra xe -
Bảo Minh : Ui chếtt!! Anh quên mua đường rồi! Chờ anh xí, anh mua xong ra chừ.
- Minh chạy vào chợ thật nhanh, để lại Duy đứng đó với chiếc xe đạp chất đầy đồ -
- Tầm vài phút sau, Minh chạy ra, giấu sau lưng thứ gì đó -
Bảo Minh : Út nhắm mắt lại, hả miệng ra đii, anh cho cấy ni nìii.
- Duy không hiểu gì nhưng vẫn làm theo -
- Minh thả vào miệng Duy một cục kẹo trái cây -
Đức Duy : Ơ.. Aaaa!!! Anh hai mua kẹo trái cây cho em nèeeee!!
- Duy cười tít cả mắt, nhảy lên trong sung sướng làm Minh cũng vui lây -
Đức Duy : Ủaa, rứa anh khôn mua đường hảa??
Bảo Minh : Nhà còn cả bịch thâyy. Anh nói rứa để vô chợ mua cho Út đóo!!
Đức Duy : Ưii, thương anh hai nhất nhàaa!!
Bảo Minh : Hoàng Đức Bướng chừ thành Hoàng Đức Nịnh hàa??
Đức Duy : Ủaa, có mô nàaa.
__________________________
Vừa viết vừa cười iar-))))
#RHYCAP #RC #RHYDER #CAPTAINBOY #CAPTAIN #NGUYENQUANGANH #HOANGDUCDUY #FLASH #CUUCOCANH #CUUROTCANH #RII #flop #flopbiendi #flopcutdi #buachongflop #pov #manga #truyen #Paris #muadongparis
1 month ago | [YT] | 36
View 5 replies
Triệu Vũ Phàm.
[RhyCap] Kỉ niệm xứ Huế
Chap 3.
- Phát với Minh cũng chẳng thua gì hai đứa em. Nhìn Minh, Phát đoán ngay được là đang ngại và xấu hổ khi bị nói trúng tim đen. Nhưng Phát chỉ im lặng nhìn Minh lúng túng, vì giờ anh mà hỏi là lộ ngay -
- Một khung cảnh, hai cặp đang tình tứ trong âm thầm mà đến ngay cả bản thân họ còn không biết -
- Chỉ có t và đứa đang đọc là không có ai -))) -
Nhật Phát : Anh muốn hỏi một câu, mà chiều chừ quên.
Phát cất lời, xoá tan cái bầu không khí gượng gạo ấy. Ba cặp mắt đổ dồn vào anh -
Nhật Phát : Hồi trưa răng mà Bột với Duy cùng ngồi ở đồng hoa rứa?
- Minh lúc bấy giờ mới nghĩ lại và thấy cũng sai sai -
Bảo Minh : Ời hè? Anh nhắc em mới nhớ. Á à!! Hai bây có chi với nhau mà giấu anhh?? Chu cha m-
Nhật Phát : Ê bị lố á Su?
Bảo Minh : Lộn lộnn, hai đứa trả lời đii!!
- Hai đứa nhóc chẳng hiểu gì -
- "Có gì với nhau" là sao? Khá khó hiểu cho 2 nhóc 5 tuổi đấyy!! -
Nhật Phát : Ý Su là răng hai đứa ngồi với nhau hồi chiều á!
Quang Anh : Àa! Tại em đang ngồi chờ anh cấy Duy thấy nên tới hỏi. Bơ ngồi với nhau luônn!!
- Như tìm được chủ đề thích hợp để nói, 4 đứa ngồi "tám" tới tận 7 rưỡi mới về -
- Trên xe đạp của Minh, Duy ngồi phía sau, cứ hỏi hết chuyện này tới chuyện khác khi thấy Minh với Phát thân nhau như vậy -
Đức Duy : Anh hai thích anh Phát đúng khônnn??
Bảo Minh : Khôn cóooo!!!!
---------------------------
Đức Duy : Anh hai thấy anh Phát răngg??
Bảo Minh : Thấy bình thườngg!!
---------------------------
Đức Duy : Anh hai với anh Phát là bồ nhau àaa??
Bảo Minh : Là bạnnn!!
---------------------------
Đức Duy : Anh hai th-
Bảo Minh : Suỵttt!! Hỏi hoài thê nạa?!
Đức Duy : Tại em đang coi thử anh hai có lộ thêm chi khôn??
Bảo Minh : ÚTT!!!
- Về đến nhà, ba đang ngồi ở ngoài sân trên bộ bàn ghế gỗ. Ông nhâm nhi tách trà nóng nhưng vẫn đưa mắt ra cổng như trông ai về -
- Minh đạp xe vào nhà, thấy ba thì hỏi -
Bảo Minh : Aaa! Ba chờ tụi con hảa??
Chú Tư : Ba ngồi hóng mát chớ chờ bây chi?
- Minh với Duy biết ba chờ, nhưng cái tôi của một người ba quá cao để họ bộc lộ cảm xúc -
- Nhưng nhìn vẻ mặt bình thản của ông cũng đủ biết ông đã vơi hết lo lắng khi họ về -
Bảo Minh : Út! Vô đánh răng rửa mặt rồi vô ngủ nè!
Đức Duy : Em vô liềnn!!
- Vệ sinh cá nhân xong thì hai anh em vô phòng nằm -
Đức Duy : Anh hai.. em khó ngủ quáa..
Bảo Minh : Ngủ đi, anh ru cho.
- Duy ôm Minh, mắt nhắm lại. Minh ru cho em ngủ rồi ngồi trên giường -
Bảo Minh : Mẹ.. con nhớ mẹ quá..
- Minh sống với mẹ từ bé, đến hai hôm trước khi sanh Duy, mẹ còn ôm em ngủ. Minh nhớ mẹ mãi, nhưng em sợ khóc trước mặt em trai thì Duy sẽ chẳng còn chỗ dựa nữa. Em chỉ khóc vào mỗi đêm khuya khi Duy đã ngủ.. -
Bảo Minh : Hức hức.. mẹ ơi.
- Minh ôm mặt, nấc lên từng tiếng nhỏ -
_________________________
Ê dở quá, sợ Rio bế lên manga bị ngkhc chê😭
#RHYCAP #RC #RHYDER #CAPTAINBOY #CAPTAIN #NGUYENQUANGANH #HOANGDUCDUY #FLASH #CUUCOCANH #CUUROTCANH #Rii #flop #flopbiendi #flopcutdi #buachongflop #truyen #manga #pov #Paris #muadongparis
1 month ago (edited) | [YT] | 24
View 4 replies
Triệu Vũ Phàm.
[RhyCap] Nhắm mắt thấy mùa hè.. (cuối)
Tôi rời bỏ sự nghiệp, bước vào showbiz với giọng hát được em luyện trước đây. Hôm nay là một ngày dài mệt mỏi, tôi lại nhớ em. Bước vào căn nhà đã lâu chẳng có ai cười, lòng tôi quặn thắt. Tôi vào phòng máy chiếu, bật lên đoạn ghi hình mà cả năm nay đều xem.
Trên màn hình, Đức Duy hiện lên, em cười rất tươi, nhưng lời nói như đâm vào tim tôi..
Đức Duy : Aaa!! Quang Anh nhớ em àaa?? Khóc đúng không?? Không khóc nữa nháaa!!
Tôi lắc đầu.
Quang Anh : Anh không làm được.. Duy ơi.!
Đức Duy : Anh không thương em đúng khôngg, em bảo không khóc mà chả nghee. Quang Anh giỏi màaa, không khóc nhéee!!!! Em đâu có chet đâuu, chỉ là em đang ngủ, đang mơ về mùa hè đầu tiên của hai ta, chỉ là em thấy giấc mơ ấy đẹp quá. Không muôn dậyy..!!
Sau đó, tôi chỉ im lặng nghe đoạn băng nói, em luyên thuyên những câu chuyện mà đã thuộc làu làu từ lâu. Nhưng tôi vẫn nghe, vì sự ngây ngô đến đau lòng, vì nụ cười khi được kể chuyện, vì giọng nói ngọt ngào mà tôi ước được nghe mỗi ngày..
----------------------------
Hai năm rồi, bạn bè nghĩ tôi đã quên được em, ba mẹ thúc giục lấy vợ. Nhưng tôi không quan tâm, trái tim đầu vết xước này, chỉ có em mới chữa lành được mà thôi..
Sự nghiệp tôi thăng hạng, tên tôi ai cũng biết. Nhưng lòng tôi vẫn nặng nề khi có người nhắc về yêu. Mỗi lần như vậy tôi chỉ cười trừ rồi về ôm mộ em mà khóc.
Quang Anh : Duy.. Anh thăm em nèe, sắp thôi, bài hát đó sẽ được phát cho tất cả mọi người nghe!
Tôi nói là làm, show tiếp theo, bước ngoặt lớn nhất đời tôi. Chỉ cần tham gia show này là cuộc đời tôi sẽ lên mây.
---------------------------
Quang Anh : Chàooo!!! Ai nhớ tui không nhỉii??
.... : EMMM!!
..... : Đẹp quá anh ơiii
Những lời khen ngợi dù có bay bổng đến đâu, tôi cũng chỉ cười.
Quang Anh : Hôm nay tui sẽ cho mọi người nghe một bài mới nháa!!
... : AAAAAAAA
.... : TUYỆT VỜIII
Phía dưới bùng nổ khi nghe tôi nói như vậy.
Tôi bắt đầu hát bài hát của em..
Quang Anh :
"Ngày mai vẫn đến
Nắng vẫn ươm vàng
Mà người biến mất
Như pháo hoa tàn
Dòng thư trao nhau năm ấy
Theo mây ngàn..
Ngày mai vẫn đến
Gió hát ngang trời
Còn mình nhắm mắt
Không nói một lời
Lại được thấy
Mùa hè ta gặp nhau..."
Hát đến đây, tim tôi đau. Em ấy viết bài hát theo câu chuyện của chúng tôi.. Em ấy biết mình sẽ không qua khỏi, Duy..
Sau khi kết thúc bài hát, khán giả ở dưới im lặng, người khóc, người cảm thán, người tập trung thưởng thức bài hát. Còn tôi? Tôi khóc, tôi chỉ dám rơi nhẹ nước mắt, sợ bị hỏi. Lau vội nước mắt, tôi quay ra khán giả.
Quang Anh : Mình là Nguyễn Quang Anh, trân trọng cảm ơn vì thời gian qua! Mọi người đã khiến mình rất vui và hạnh phúc khi được ủng hộ!! Nhưng.. mình sẽ không tiếp tục làm nhạc nữa, mình sẽ giải nghệ!!
Tôi cúi người 90 độ, không nhìn khán giả. Nhưng tôi biết họ đang sốc đến tận óc. Tiếng xì xào ngày càng nhiều, tôi không quan tâm. Bước xuống cánh gà, quản lý tôi chỉ trích tôi sao không cho cậu ta biết chuyện này. Tôi im lặng, nói lời tạm biệt và chúc cậu ta thành công. Mặt cậu ta khó hiểu. Tôi phóng về nhà nhanh nhất có thể, bật đoạn băng của em lên. Vẫn lời nói ấy, nhưng tôi sắp được gặp em rồi.
Quang Anh : Anh thực hiện được ước mơ của em rồi, anh đi gặp em nhé, em bé.?
Tôi viết di chúc.
"Tôi - Nguyễn Quang Anh! Sau khi mất, toàn bộ tài sản của tôi sẽ chuyển nhượng cho ba mẹ. Mộ của tôi, tôi muốn nó được đặt cạnh Hoàng Đức Duy! "
Ngắn gọn nhưng đủ cho người khác hiểu, tôi yêu em đến chet!
Tôi chạy đến mộ em, thì thầm.
Quang Anh : Em bé, em bé ở đó một mình buồn lắm đúng không? Anh sắp qua với em bé rồi..!!
Tôi ngồi đó, không ăn không uống dù chỉ một chút trong vài ngày liền. Vài ngày sau, xát tôi nằm cạnh mộ em. Nụ cười mãn nguyện, mắt nhắm, tay vẫn nắm chặt bông hoa cạnh mộ em.
Ba mẹ tôi lo tang lễ, mộ tôi cũng được đặt cạnh mộ em. Tin tôi chet khiến cả showbiz hỗn loạn, rối tung. Nhưng tôi chet rồi, quan tâm làm gì?
Tôi gặp được em, em nhìn tôi, mắt mở to, miệng không nói được gì.
Đức Duy : A-anh..? S..sao anh.?????
Tôi ôm chặt em vào lòng, nức nở.
Quang Anh : Anh nhớ em, không có em anh không sống nổi. Anh xin lỗi, anh để em chờ lâu như vậy..!!!
Tôi khóc, nhưng lần này là vì hạnh phúc, dù chúng tôi đều chet, nhưng vẫn ở bên nhau.
Đức Duy : Em nhớ anh, anh không có lỗi..
Em không dám khóc thành tiếng, nhưng lại làm áo tôi ướt một mảng lớn.
Căn nhà kia? Ba mẹ tôi để đó, kỉ niệm cuối cùng về chúng tôi. Dù bây giờ nó lạnh lẽo đến đau lòng, dù nó bẩn thỉu đến hôi thối, dù nó không còn ai, nhưng họ vẫn để đó. Vì họ biết, tôi và em vẫn sẽ không đi mà vẫn ở đó. Chúng tôi không thể thiếu nhau, dù sống, dù chet..
Anh yêu em, Hoàng Đức Duy..
Em yêu anh, Nguyễn Quang Anh..
Chúng tôi hạnh phúc ở thế giới bên kia..
"Lại được thấy mùa hè ta gặp nhau
Lại được sống mùa hè ta gặp nhau.."
-----------------------------
Ko hay lắm, mong ko bị chê ạ!
#RHYCAP #RHYDER #CAPTAINBOY #HOANGDUCDUY #NGUYENQUANGANH #POV #CUUCOCANH #FLASH #Rii #Cuurotcanh #Flop #Flopbiendi #Flopcutdi #Buachongflop
2 months ago | [YT] | 12
View 14 replies
Triệu Vũ Phàm.
[RhyCap] Nhắm mắt thấy mùa hè.. (đầu)
Tôi là Nguyễn Quang Anh - hiện tại đã có người yêu. Em ấy là Hoàng Đức Duy. Chúng tôi yêu nhau sâu đậm, không có nợ kiếp trước hay thanh mai trúc mã gì cả, chỉ là tình cờ lướt qua nhau và yêu..
____________________________
Đức Duy : À.. Anh về rồii.
Em chạy ra ôm tôi, tôi quá mệt để chú ý đến sự khác biệt của em.
Quang Anh : Anh về rồi, nay đi làm mệt thật đấy. Nhưng có em rồi, đỡ nhiều!
Em ấy cười, nhưng lời nói thốt ra sau đó khiến tôi khựng lại.
Đức Duy : Thế không có em, anh mệt lắm ạ.?
Quang Anh : Anh không dám nghĩ đến việc thế giới của anh không có em..
Em im lặng một hồi.
Đức Duy : Em đùa đấy, anh thay đồ rồi ra ăn cơm đi, em nấu rồi đấy.
Tôi lên thay đồ thật nhanh để xuống ăn cùng em.
Quang Anh : Cơm em lúc nào cũng là ngon nhấtt!! Ăn xong mệt bay đi hết rồii.
Em cười, nụ cười ấy vẫn thế, nhưng đôi mắt em sao lại đượm vị buồn đến thế?
Quang Anh : Em ổn không, nay em lạ vậy bé?
Em chối.
Đức Duy : Em không sao, chỉ là hơi mệt thôi!!
Quang Anh : Có gì cứ nói anh nhé, em bé?
Em cười rồi lại gắp đồ ăn cho tôi, tôi thấy có gì đó không ổn, nhưng chọn tin em. Có chuyện gì em sẽ nói, đúng chứ..?
Đến lúc lên giường ngủ. Thói quen khó bỏ, tôi ôm em vào lòng, tay đỡ sau lưng.
Đức Duy : Anh.. mai đi làm về ra công viên trước nhà nhée!!
Tôi hơi khó hiểu vì hành động của em, nhưng vẫn đồng ý.
Quang Anh : Mai anh sẽ ra, em bé ngủ ngoan nhé!
Em ấp mặt vào người tôi, khẽ gật đầu.
Đức Duy : Anh cũng vậy nhé.
------------------------------
Đi làm về, tôi không vội về nhà mà ra công viên với em ấy, tôi sợ em ấy lạnh. Trời vào đông rồi, tuyết rơi nhiều lắm..
Quang Anh : Em chờ anh lâu không? Em đứng không sợ lạnh hả?
Những câu hỏi của tôi liên tục được tuông ra, nhưng em im lặng.
Quang Anh : Chuyện gì quan trọng tới nỗi em gọi anh ra đây thế, nói ở nhà không tiện hả bé?
Tay em cầm một chiếc vali, lưng đeo một cái balo. Tôi hơi lo khi thấy em như vậy.
Quang Anh : Cái vali này..?
Đức Duy : Chúng ta dừng lại nhé, em mệt!
Tim tôi như vỡ vụn thành trăm mảnh, đau hơn cả bị đâm.
Quang Anh : E-em có biết mình đang nói gì không vậy Duy??
Đức Duy : Em biết, rất rõ!
Tôi quỳ xuống, ôm chân em, lắc đầu lia lịa.
Quang Anh : Đừng.. anh xin em, làm ơn đi. Chán yêu thì ta đổi cách yêu, đừng đi, đừng đi mà.. anh xin em.
Em ấy không lung lay, nhưng tôi thấy em khẽ run.
Đức Duy : Bỏ ra đi, em không ở lại đâu..
Em hất tôi ra, bỏ đi dứt khoác.
Quang Anh : TRỜI LẠNH LẮMM, EM NHỚ MẶC ẤM NHÉE!!
Trời tuyết rơi vẫn đều đều. Chẳng ai dám ra ngoài trong cái rét ấy, nhưng tôi vẫn ở đây. Ôm đầu, chối bỏ sự thật. Nước mắt cứ tuông ra còn nhiều hơn cả tuyết.
Quang Anh : Đừng mà Duy, anh không tin đâu.. làm ơn, mơ thôi mà!!
Tôi tát vào mặt mình đến rỉ cả máu, tôi không tin đây là thật. Đầu tôi trống rỗng, khóc đến cạn nước mắt. Lưng dựa vào ghế đá, tay ôm đầu. Đầu chỉ có một suy nghĩ, miệng lầm bầm.
Quang Anh : Sao em lại rời đi, anh làm gì sai.. Sao em lại bỏ anh một mình.. Duy, anh sợ.. đừng bỏ anh.
------------------------------
Tôi thất thần bước vào nhà, nhìn đâu đâu cũng là em, ảo giác đến sợ hãi.
Quang Anh : Em đâu rồi, DUYY?!
Tôi phá hoại khắp nhà, cứ nhìn thấy đồ của em là lại điên lên. Thứ duy nhất còn lại trong nhà tôi về em, là kỉ niệm..
Tôi nghỉ làm, chỉ ở nhà. Nhớ em và khóc..
Tôi cứ nghĩ đời mình chắc chỉ đến đây, thì đến một hôm.. em gọi cho tôi?
Tôi run đến mất không tin vào mắt mình, phải đến cuộc thứ hai tôi mới bắt máy. Nước mắt lưng tròng, nhoà cả mắt. Nhưng người nói chuyện với tôi không phải em, là người lạ.
... : Chào! Cậu là gì của Hoàng Đức Duy?
Tôi khựng lại.
Quang Anh : Cô là ai, sao tôi phải nói cho cô biết??
... : Nếu cậu muốn biết tôi là ai thì đến địa chỉ này!
Cô ta cúp máy. Màn hình điện thoại tôi hiên lên địa chỉ.. của một bệnh viện?
Tôi nhanh chóng ra xe, nó phủ cả một lớp bụi. Tôi không quan tâm, chỉ biết phóng đến bệnh viện ấy.
Quang Anh : Duy.. em sao vậy?!
----------------------------------
Tôi chạy đến chỗ y tá, giọng khàn khàn.
Quang Anh : Làm ơn, phòng của Hoàng Đức Duy ở đâu vậy??
.... : Tôi là người lúc nãy gọi anh, theo tôi!
Tôi bước những bước gấp gáp theo cô y tá đó. Đến trước một căn phòng, mặt tôi xanh đi, không còn một giọt máu.
Quang Anh : Tôi vào được không?
Cô ta gật đầu rồi rời đi.
Tôi bước vào phòng, nhìn thấy em. Tim tôi như trùng xuống. Dây chuyền chi chít, máy hỗ trợ thở hoạt động liên tục.
Quang Anh : Duy.. anh đây, em sao vậy? Trả lời anh đi, làm ơn..?
Em mở mắt nhìn tôi, nở nụ cười hạnh phúc.
Đức Duy : Quang Anh, em biết anh sẽ tới..
Quang Anh : Em sao vậy, nói cho anh đi mà Duy.!
Đức Duy : Em ung thư máu, không còn sống được hơn 3 tháng.
Em nói, sắc mặt chẳng thay đổi, vẫn nụ cười ấy. Nhưng đôi mắt em ngấn lệ, em không dám khóc, em sợ tôi khóc, nhưng nước mắt không tự chủ được.
Đầu tôi rối bời, miệng không nói được gì. Lòng tôi đau như cắt, nước mắt lưng tròng. Lắc đầu, không chấp nhận sự thật, khóc.. không còn ý nghĩa nữa.
Quang Anh : Trong 3 tháng này, anh ở đây với em nhé.??
Đức Duy : Được ạ, anh ở đây với em là em vui lắm rồii..
Trong 3 tháng đó, ngoại trừ vệ sinh cá nhân hoặc đi mua đồ ăn cho em, tôi không dám rời em nửa bước.
Tôi sợ em sẽ đi bất cứ lúc nào..
Hôm nay, bệnh tình em trở nặng. Em chẳng thể ngồi dậy nhìn tôi nữa. Gương mặt em xanh xao, má hóp vào, môi khô nứt. Nhưng em vẫn cười, nụ cười như thương hại cho bản thân.
Quang Anh : Duy.. anh yêu em.. rất yêu..
Cả ngày hôm đó, tôi chỉ biết ngồi bên cạnh và nói yêu em.
Đức Duy : Anh mở tủ ra đi, có một cái USB.
Tôi vội chạy đến, lấy cho em.
Đức Duy : Anh biết mà, ước mơ lớn như đời em là ca sĩ. Trong này là bài hát đầu tiên cũng như cuối cùng của em. Em đi rồi, anh giúp em nhé.?
Tôi vội lắc đầu.
Quang Anh : Em không đi đâu hết mà, em ở đây.. hức, ở đây với anh.
Tôi khóc nấc lên, nắm tay em.
Đức Duy : Mùa hè hai năm trước, ta gặp nhau. Yêu nhau đến bây giờ, em sẽ không quên.
Nhịp tim em đập mạnh, hơi thở dần khó khăn. Tôi bừng tỉnh, nhấn vội nút gọi bác sĩ. Vài phút sau, em được đẩy vào phòng cấp cứu. Tôi gục mặt xuống đầu gối, tay cầu nguyện.
Quang Anh : Làm ơn, ông trời đừng lấy em ấy đi. Làm ơn mà, con không sống nổi.
Sau 5 tiếng, bác sĩ bước ra. Chân tôi không đứng nổi, chỉ ngước lên nhìn bác.
Bác sĩ : Cậu là người nhà của Hoàng Đức Duy?
Quang Anh : Vâng thưa bác, tôi là người yêu em ấy. Em ấy sao rồi bác sĩ, em ấy còn sống được bao lâu?? Cuộc phẫu thuật như nào rồi? Trả lời tôi đi!!
Bác sĩ : Cậu bình tĩnh, mời theo tôi!
Tôi lo đến phát điên, nước mắt, mồ hôi, nước mũi, tôi chẳng phân biệt được nữa.
Vào đến cửa phòng, tôi gục xuống. Em ấy.. được phủ bởi lớp khăn trắng.
Quang Anh : Không.. không thể nào, Duy, em đang đùa.. không được.. DUYY!!
Tôi ôm đầu, dập xuống nền. Gào lên được một tiếng duy nhất, rồi không thể gào được nữa.. Lòng tôi gào thét, tim tôi rớt ra ngoài, nước mắt tôi không còn để khóc. Tôi muốn hét lên, nhưng không thể.
Bác sĩ : Chúng tôi đã rất cố gắng, mong người nhà sớm vượt qua..
Ông ta rời đi, tôi thì ở lại với em.
Quang Anh : Em sợ ở một mình, anh biết. Anh ở đây với em!
Giọng tôi lạc đi, chắc do nghẹt mũi.
Quang Anh : Em không nghe được anh nói, nhưng anh vẫn nói.. Hoàng Đức Duy, anh yêu em, cả cuộc đời này, anh chỉ yêu em.. nên.. em về đi mà.!!
------------------------
Lo cho đám tang của em xong, tay tôi mân mê chiếc USB và một đĩa quay tìm được trong phòng, trên đó có tờ giấy note "cho Quang Anh sau này".
Tôi hiểu ý em, sau này tức là sau khi em rời đi.
-----------------------
Sau 49 ngày của em, tôi bật máy tính, gắn chiếc USB vào.. Giọng hát của em.? Em hát hay lắm, hay lắm.. thật sự quá hay.. Tôi sẽ viết tiếp ước mơ của em.!!
-----------------------
Vừa nghĩ vừa vt, cảm xúc nhất thời nên ko hayy. Mong mn ko to6 ạ🥹
#RHYCAP #RC #NGUYENQUANGANH #HOANGDUCDUY #CAPTAINBOY #RHYDER #POV #CUUCOCANH #FLASH #Rii #Cuurotcanh #Flop #Flopbiendi #Flopcutdi #Buachongflop
2 months ago (edited) | [YT] | 14
View 4 replies
Triệu Vũ Phàm.
[RhyCap] Kỉ niệm xứ Huế
Chap 2.
- Trời đã tối, trăng lên cao, gió hiu hiu. Bây giờ đã là 6 giờ 15 -
- Dưới gốc cây hồng ở đầu xóm, hai bóng dáng, một to một nhỏ đang đứng nép vào nhau vì lạnh -
- Cùng lúc đó, Minh đạp xe chở Duy tới -
Bảo Minh : Trời ơi!! Trời lạnh ri mà hai người tới sớm rồi còn mặc phong phanh nữa??
- Duy xuống xe, Minh thì dựng xe lên rồi bước xuống -
Đức Duy : Anh hai biết hết mà cứ diễn quàiii!
Bảo Minh : ÚTTT!!
Nhật Phát : Nàoo, cho Duy nói coi bé Suu!!
- Nhìn vậy thôi, chứ Phát biết Duy tính nói gì cả mà. Chủ yếu là chọc cho Minh ngại -))) -
Đức Duy : Anh hai em biết là anh Phát với Bột mặc phong phanh nên có cầm theo hai cái áo khoác của em với của em với anh hai áaa!!
- Vừa nói, Duy vừa chỉ vào rổ xe đạp -
- Phát và Anh lúc này mới để ý trên chiếc rổ xe đạp kia -
- Chiếc xe đạp cũ kỹ, hơi mộc một tí. Trên cái rổ rỉ sét ấy, có hai cái áo khoác -
Nhật Phát : Ghê hèee.. Thôi mà, ngại ngùng chi em ơii, cho anh mượn nàaa
- Lời nói của Phát nghe có phần đùa cợt và cợt nhả. Nhưng với chất giọng trầm ấm của mình, từng câu từng chữ như tan trong cơn gió hiu hiu ấy. Điều đó khiến lòng Minh đủ rung động -
- Minh cùng khuôn mặt đỏ ửng, ra xe lấy hai cái áo. Cái áo nhỏ hơn đưa cho Duy -
- Duy cầm cái áo, tiến lại phía Anh -
Đức Duy : Mặc áo tui vô đi, chớ khôn là mai sốt là hành Phát nữaa!!
- Anh nhìn Duy với ánh mắt hờn dỗi, tay với lấy cái áo -
Quang Anh : Bột làm chi hành anh Phát mô nàa!!!
- Gì thế này? Đáng yêu chết tôi rồi -
- Anh nhìn Duy, chóp mũi hơi ửng đỏ. Đôi mắt Anh mở to, lông mi ươn ướt. Hồi nãy đứng chờ có ngáp vài cái nên chảy nước mắt -
- Duy nhìn đôi mắt ấy, môi khẽ công lên nụ cười nhẹ thoáng qua -
- Lòng Anh khẽ giao động khi thấy nụ cười ấy, nhưng với một đứa trẻ 5 tuổi thì làm sao hiểu được cảm xúc của mình chứ? -
- Nhưng mà có lớn thì chắc gì đã biết? -
- Mà biết thì cũng dễ gì chấp nhận sự thật ấy.? -
______________________________
Ê s dở v bây??
#RHYCAP #RC #CAPTAINBOY #CAPTAIN #HOANGDUCDUY #RHYDER #NGUYENQUANGANH #CUUCOCANH #FLASH
#Rii #Cuurotcanh #flop #flopbiendi #flopcutdi #buachongflop
2 months ago (edited) | [YT] | 25
View 4 replies
Triệu Vũ Phàm.
[RhyCap] Kỉ niệm xứ Huế
Phần 1.
• Hoàng Đức Duy - 15 tuổi, cậu là một trong hai người con của chú Tư. Mẹ cậu thì mất từ khi sinh cậu, vì cậu là một ca sinh khó.
• Hoàng Lê Bảo Minh - 18 tuổi, cậu là người con cả của chú Tư, cũng là anh của Duy.
• Chú Tư - ba của hai anh em Bảo Duy. Tên thật của ông thì từ khi mẹ cậu mất chẳng ai gọi nữa. Quê mà, cô Ba chú Tư là chuyện bình thường.
• Nguyễn Quang Anh - 15 tuổi, anh là một nhân viên bán thời gian ở một tiệm trà sữa. Ba mẹ anh sống ở quê nên cứ có thời gian nghỉ là anh lại về quê. Thật ra là còn lý do khác..
• Nguyễn Nhật Phát - 20 tuổi, anh đang là một nhân viên văn phòng. Anh là con cả nên cũng là người gánh vách trách nhiệm nhiều hơn em trai mình.
Và một số nhân vật khác.
______________________________
Chúng ta cùng quay lại
10 năm trước..
- Ở một cánh đồng hoa nhỏ, bóng dáng của một cậu bé hiện lên -
- Quang Anh ngồi đó, mặt hiện rõ sự chán nản và buồn ngủ -
Quang Anh : Sao anh hai lâu rứa trời??
Quang Anh : Chán dễ sợ ..
- Bây giờ đã là 3 giờ 30, Quang Anh đợi anh hai mà đôi mắt lim dim vì buồn ngủ và chán -
- Bỗng lúc đó, có một bàn tay đặt lên vai Quang Anh -
Quang Anh : Áa!! Đứa mô mần tau hết hồn!!
- Quang Anh giật mình quay lại nhìn, trước mắt Quang Anh là một cậu bé trạc tuổi mình. Đôi mắt long lanh ấy đang nhìn Quang Anh -
Đức Duy : Ùii, xin lỗi xin lỗii. Tui thấy ông ngồi đây một mình nên tới hỏi, răng ngồi đây rứaaa??
- Vừa nói, Duy vừa ngồi xuống cạnh Anh -
Quang Anh : Tui chờ anh hai tui áa! Tui là Quang Anh, cứ gọi là Bột nhaa. Tui 5 tuổi. Còn ông tên gì, mấy tuổi?
Đức Duy : Ời, tui là Đức Duy, gọi là Út Duy cho thân! Tui cũng 5 tuổi. Mà tên ông quen ghê, ông là em anh Phát hả?
Quang Anh : Đúng rồi á! Út Duy biết anh của tui luôn à?
Đức Duy : Biết chớ ! Anh Phát hay đi chơi với anh Su lắm, có kể về Bột đóo! Giờ mới được gặp.
Quang Anh : Anh Su.??
Đức Duy : Àaa, anh hai của Duy đó.
- Cứ thế, bên cạnh cánh đồng hoa nhỏ, có hai cái bóng của hai nhóc con luyên thuyên với nhau đến tận 4 giờ 30 chiều -
- Cùng lúc đó, có hai người đang chạy tới -
Bảo Minh : ÚTT!! Chờ anh hai lâu khôn?
Đức Duy : Dạ lâu chi mô!!
Nhật Phát : Bột, mỏi chân khôn em??
Quang Anh : Dạ khônn! Mà răng hai anh đi với nhau rứa?
- Hai đứa nhóc nhìn hai người anh của mình với ánh mắt tò mò -
Bảo Minh : Thì anh đi chợ xong cấy gặp anh Phát đang phụ mạ bán áo quần nên ngồi lợi phụ luôn. Xong rồi chừ về chung này.
Đức Duy : Àa! Hèn chi chừ mới về.
Nhật Phát : Anh thấy chừ mình về ăn cơm xong tối tầm 6 giờ 30 mọi người gặp nhau ở đầu xóm ngồi nói chuyện được hỉ, chớ chừ không về nấu cơm sợ ăn trễ đọ!
Quang Anh : Chỗ có cái cây hồng á, anh Su với Út Duy biết chỗ nớ mà đúng không?
Bảo Minh : Ời, rứa xí nữa hẹn hai anh em ra đó nghe!
- Quang Anh và Nhật Phát đồng ý rồi đi về nhà -
- Bảo Minh cõng Duy ra ruộng tìm ba -
Bảo Minh : BAA!! Khi mô ba về?
Chú Tư : Ủa?? Hai bây về trước đi, ba gần xong rồi, chờ chi cho mệt!
Bảo Minh : Dạa, rứa con với em về, xí ba về ăn cơm nghee!
- Chú Tư ời nhẹ một cái rồi quay ra làm ruộng tiếp -
- Lúc Su và Duy về tới nhà thì cũng đã 4 giờ 45, hai anh em cùng vào bếp nấu ăn cho ba -
- Mùi cơm trắng thơm lừng, hoà cùng mùi thịt heo kho trứng -
- Nghe thôi cũng thấy hao cơm rồii!! -
- Những món ăn được bày lên dĩa -
- Trên bàn ăn đã đủ món, ba cũng đã về -
- Ba người cùng nhau vừa cười vừa ăn -
- Dù đơn sơ nhưng đủ ấm lòng.. -
- Nhìn vào ngôi nhà ấy, đâu ai biết rằng đã từng có những nỗi buồn và mất mát? -
- Ước nó có thể tiếp túc như này mãi.~ -
__________________________
Dở quãii-))))
#RhyCap #RC #CAPTAINBOY #RHYDER #Rii #Cuurotcanh #Flop #Flopbiendi #Flopcutdi #Buachongflop
2 months ago (edited) | [YT] | 41
View 6 replies