Sai rành ra, công bằng đâu?
-ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ-
нôм ɴᴀʏ củᴀ cậu có ổɴ κнôɴԍ.?
-ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ-
𝐢 𝐚𝐦 𝐩𝐚𝐫𝐢𝐬𝐬 𝕠𝕣 𝐡𝐚𝐫𝐢𝐢.⟡
▶︎ •၊၊||၊|။|||| | 0:16
╰┈➤ 나는 자주 슬픔을 느끼는데, 슬플 때마다 따뜻한 포옹이 필요해요。
-ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ-
𝓥𝓪𝓷𝓷 𝓲𝓼 𝓶𝓲𝓷𝓮 - ᰔᩚ
‧₊˚🖇️✩ ₊˚🎧⊹♡
-ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ-
𝘕𝘨𝘭𝘦𝘤𝘶𝘢𝘵𝘰: 𝘛𝘩𝘝𝘢𝘯.🎧ྀིྀ( 당신은 정말 특별해요. )
-ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ-
16-08-2013 ♡ 10-06-2013
Seoul ♡ Paris
Sơn La ♡ Huế
°🥂⋆.ೃ🍾࿔*:・
🎼
Nếu kẻ nào cũng muốn về nhất thì trong thế gian này ai đứng nhì?.☆
˖°𓇼🌊⋆🐚🫧
🎼
Cổ họng anh không quen để thốt ra lời than
Tâm sự anh chất đống dành dụm để đợi bán.ᐟ
˚˖𓍢ִ໋🌷͙֒✧˚.🎀༘⋆
🎼
Những kí ức tao đã đi qua,
Và những vết thương cần được chữa lành.ִ𖤐
♡₊˚ 🦢・₊✧
🎼
Gần đây anh cảm giác không còn chỗ trốn.★
˙✧˖°📷 ༘ ⋆。˚
🎼
Mày phải thực sự bị ngã như tao thì mới hiểu được vì gì tao phải trap như này.𐙚
-ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ-
𝕄𝕪 𝕗𝕚𝕣𝕥𝕤 𝕧𝕚𝕕𝕖𝕠 : 𝟚𝟜-𝟘𝟚-𝟚𝟘𝟚𝟝
#ⓘ
ᯓ𝓒𝓱𝓪𝓸 𝓨𝓾𝓯𝓪𝓷.
ᯓ𝓒𝓪𝓹𝓽𝓪𝓲𝓷 𝓑𝓸𝔂.
ᯓ𝓛𝓸𝓾𝓲𝓼
-ᶻ 𝗓 𐰁 .ᐟ-
★Luvv uu★
ɴᴏᴛᴇ :
ᴄấᴍ ᴛᴀɢ ɴếᴜ ᴋʜôɴɢ ᴄầɴ ᴛʜɪếᴛ. (ᴛʀừ ɴɢᴏᴀɪʟᴇ.)
ᴋʜôɴɢ ɴʜậɴ ᴛᴛǫʟ, đᴋǫʟ, ᴋʙ ᴍxʜ.
⌗𝔸𝕝𝕠𝕟𝕖𝕖 ྀི
Tháng tư rồi, cái tháng mình chờ mỗi năm, cũng là cái tháng mình vừa thích vừa ghét.
5 hours ago | [YT] | 2
View 0 replies
⌗𝔸𝕝𝕠𝕟𝕖𝕖 ྀི
Pháp đổi giờ, tao gần hơn với các vợ 1 tiếng.
Nhưng mà thức đêm thì buồn.
17 hours ago | [YT] | 8
View 2 replies
⌗𝔸𝕝𝕠𝕟𝕖𝕖 ྀི
Tao đã làm m-ẹ gì đâu?
Tao còn đếch biết nó sẽ bị như vậy.
Tại sao lại là lỗi của tao.?
Tao đã làm gì à.??
19 hours ago | [YT] | 12
View 11 replies
⌗𝔸𝕝𝕠𝕟𝕖𝕖 ྀི
Bolero, deadline và tao.☺️
1 day ago | [YT] | 8
View 0 replies
⌗𝔸𝕝𝕠𝕟𝕖𝕖 ྀི
Tớ thích quán ăn có thực đơn.
Vì ở đó có me - n - u.
@yeutoan_so1tg .
2 days ago | [YT] | 14
View 12 replies
⌗𝔸𝕝𝕠𝕟𝕖𝕖 ྀི
Thấy con dân AndRay chịu đau quá dữ, nên 31-09 này chắc chắn có hint đám cưới cho cả nhà.🤓
2 days ago | [YT] | 36
View 7 replies
⌗𝔸𝕝𝕠𝕟𝕖𝕖 ྀི
Tưởng tượng cảnh hết hợp đồng.
Coer chưa kịp khoc thì hai chả công khai quen nhau 6 năm.
✨✨✨.
3 weeks ago | [YT] | 32
View 6 replies
⌗𝔸𝕝𝕠𝕟𝕖𝕖 ྀི
Pov ngắn : Lý do của hung thủ.
*Phập*
Một tiếng.
*Phập Phập*
Hai tiếng.
Mùi tanh bắt đầu nồng hơn khi ở trong một căn phòng kín.
Dưới mép cánh cửa bắt đầu chảy ra một dòng nước đỏ thẫm.
Tiếng hét của cô ta thật chói tai, nhưng bây giờ thì một sự im lặng đến rợn người đang đắm chìm tâm trí.
Trong dòng máu bắt đầu có những vết thịt nát bị cuốn theo qua mép cửa.
Tiếng cười của cậu ta như xé nát sự im lặng của màn đêm.
Tối mịt và vắng lặng, tay cậu ta nắm chặt cổ cô, siết thật chặt.
Cô ta đã ch-et vì cái nện của búa vào đầu trước đó.
Nhưng cậu ta siết vì hận, cho đến khi ngón tay gâm vào thớ thịt xanh xao kia.
"Yếu ớt".
Cậu ta thốt lên hai chữ rồi lấy tay giật tóc cô ta lên, nhấn khuôn mặt đã nát ấy xuống vũng máu kia.
*Bộp bộp*
Tiếng bộp mạnh của đầu khiến máu văng lên, dính trên người cậu ta.
*Cộp*
Tiếng cô xác cô ta bị cậu ném mạnh vào cửa gỗ vang to đến mức người ở xung quanh khiếp sợ.
Nhưng xung quanh đâu chẳng còn ai, ch-et hết rồi.
"Đáng!"
Cậu ta ung dung đạp xác cô ra rồi bước ra ngoài, xung quanh toàn xác là xác.
Mùi máu tanh nồng sặc thẳng vào mũi khiến cậu ho vài tiếng.
Đi đến gần với xác của một chàng trai trẻ xấu số, cậu ta nắm đầu lên nhìn rồi vỗ mặt.
"Đẹp trai phết, nhưng số mày nhọ!"
Thả tay ra, khuôn mặt ấy đập xuống "ao" máu khiến nó vấy bẩn thêm một mảng nhỏ dưới đôi giày đắt tiền.
Nhưng cậu ta bật cười một cách điên loạn.
"Tao khá thích đấy, máu là thứ khiến tao phát sướng lên!!"
Cậu ta là một kẻ đi3n, ai cũng biết. Sở thích kì lạ là gi3t người và thích thú khi thấy họ la hét, ch-et dần trong sự tuyệt vọng.
Cậu ta quệt một đường mặt trên mặt rồi liếm.
"Tanh vãi, đúng là thứ máu ch-o!"
Tiếng hú của cảnh sát đang đến gần với căn chung cư này, nhưng cậu ta chỉ mỉm cười.
"Tao là chủ cuộc chơi, tụi bây cũng chỉ là quân cờ."
: CẢNH SÁT ĐÂY!!
: GIƠ HAI TAY LÊN!!
Cậu ta cười tươi, không nhìn cảnh sát mà nhìn nền máu. Cậu ta lấy thịt vụn và xương đã vỡ vào một cái túi rồi đưa cho cảnh sát. Bọn họ thận trọng lùi lại, cậu ta thì nhếch mép.
"Lũ hèn!"
Vứt xuống đất, cậu ta tiếp cận một cảnh sát trẻ tuổi. Cậu thiếu niên ấy sợ run cả người.
: M-Mau LUI LẠI!! B-bằng không.. bằng không.. TAO BẮN!!
"Bắn đi~?"
Giọng cậu ta khiêu khích, mắt đưa tình và tiến lại gần hơn. Mọi người xung quanh bắt đầu bao vây cậu bằng súng.
Vuốt cằm cậu thiếu niên trẻ, cậu ta "thuận tay" bẻ cổ tay cậu ấy rồi cướp súng.
: AAA!!
"Beretta 92 à, cũng được.."
Cậu cảnh sát kia lùi dần. Nhưng không dễ.
*ĐÙNG!*
Tiếng súng nả thẳng vào đầu cậu ta, ch-et tại chỗ.
*ĐÙNGG!!*
Một tiếng nữa, nhưng lần này là nhắm vào cậu ta, cụ thể là chân trái.
"Hửm?"
Cậu ta khẽ nhăn mặt rồi nhìn người vừa bắn mình.
: GIƠ TAY LÊN NGAY!!
Cậu ta thả súng, cười trong lòng. Sau khi bị bắt. Cậu ta ra toà cùng luật sư bị ép theo.
LS : Thưa toà, thân chủ của tôi có giấy chứng nhận tâm thần, không thể kết án một kẻ điên!
(2) : CẬU TA GI3T CON TRAI TÔI!!
(2): NÓ MỚI VÀO NGHỀ MÀ CẬU TA GI3T NÓ RỒI!!
Phiền phức, bà ta thật sự quá ồn ào. Cậu ta có giấy chứng nhận tâm thần nên được thả. Tất nhiên, đều nằm trong kế hoạch.
"Phòng 506, (2) ở đây thì phải."
Cậu ta gõ cửa phòng khách sạn, bà mẹ kia mở cửa ra. Bà ta ch-et sững rồi nghĩ cậu ta đến xin lỗi.
(2): Cậu phải bồi thường tin thần cho tôi!!
"Bà muốn tôi trả con trai cho bà chứ?"
(2) : Cái g-
*ĐOÀNG*
"Nhưng bà phải tự gặp nó."
Sau đó, cậu ta gặp người nào là nả ch-et người ấy.
Ngày XX - XX - 20XX đã trở thành cuộc thảm sát lớn nhất thế giới, và nó được thực hiện bởi một kẻ đi3n.
Bên bờ hồ, cậu ta ngồi thẫn thờ.
"Gi3t trên dưới mấy trăm mạng, mà đ-eo ai bắt tao, công lý.."
Thật chất thì, gia đình cậu ta bị gi3t hết, nhưng vì hung thủ là một kẻ đi3n nên được thả tự do.
Vì hận mà đâm ra cậu ta tự kỉ, sau đấy là phát đi3n thật sự.
Nên bây giờ cậu ta ghét loài người và gặp ai cũng muốn gi3t.
"Chỉ vì một tờ giấy chứng nhận có thể làm giả, con người dễ dàng tha cho một tội ác ch-et người. Công lý còn hơn cả đạo đức làm người."
Cậu ta vứt cây súng qua sọt rác rồi ngồi lên mép hàng rào.
: ĐỀN MẠNG CHO TAOO!!
: Màyy.. PHẢI CH-ETT..!!!
Một kẻ đi3n, nên trong đầu cậu ta luôn có nhiều giọng nói.
"Ừ, tao đền mạng cho tụi bây, lần sau tao đ-eo làm người nữa, lũ vô đạo đức!"
Cậu ta nhảy xuống, nhưng không nhảy thẳng xuống hồ.
Cậu ta nhảy ở mép, gần cục đá. Cậu ta sợ ch-et ngạt.
"Tao cũng là người, cũng biết sợ. Tao cho chúng mày ch-et dễ, tao ch-et dễ tí cũng được."
Cậu ta đập đầu vào cục đá, gãy cổ, vỡ hộp sọ, gãy tay chân rồi lăn xuống hồ.
Máu đỏ loang lên mặt hồ, còn lấp ló một dáng người đầy máu bê bết cùng ít xương người cùng vụn thịt dính trên cơ thể.
Không một ai cứu, không một ai cản.
Lòng người vốn vô tâm, chẳng bao giờ nghĩ cho người khác.
Chỉ tới khi họ mắc sai lầm mới chửi rủa để ép họ đến đường cùng.
3 weeks ago (edited) | [YT] | 44
View 31 replies
⌗𝔸𝕝𝕠𝕟𝕖𝕖 ྀི
[RhyCap] Kỉ niệm xứ Huế
Chap 7.
- Phát cuối đầu rồi xuống nhà dưới -
Nhật Phát : Su ơii!!
- Minh chạy ra -
Nhật Phát : Su có thích học không??
Bảo Minh : Dạ cóo! Nhưng mà Su không đủ tiền để đi họcc..
Nhật Phát : Rứa à??
Nhật Phát : Anh có tin vui cho Su nèe!!
Nhật Phát : Từ ni anh dạy Su học hỉi??
Bảo Minh : Thiệt hả anh?? Ưii mừng quáa!!!
- Minh nhảy cẩn lên trong vui sướng -
- Phát cười mỉm. Anh nhìn Minh mà lòng nhẹ nhõm đến lạ -
- Cứ như vậy mãi, ngày nào cũng như ngày nào -
- Sáng đi chợ, trưa nấu cơm, chiều thì qua nhà Quang Anh. Tối thì Phát dạy Minh học -
- Đến 5 năm sau, Duy và Anh đã mười tuổi -
- Mẹ Anh - cô Hai, cô đã có điều kiện hơn nhiều nên quyết định cho con lên thành phố học -
- Chú Tư sau khi bán một phần ruộng thì cũng đủ tiền cho Duy và Minh đi học. Minh giờ cũng 13, cũng đã biết phụ ba kiếm tiền nên nhà cũng khá giả hơn -
- Anh với Duy giờ như hình với bóng, khó mà tách được -
- Trước khi Anh chuyển đi 1 tuần. Anh hẹn cậu ra cánh đồng hoa ngày ấy -
- Nói chuyện một hồi, Anh nói -
Quanh Anh : Tầm chiều thứ hai, sau giờ học, mi rảnh không?
Đức Duy : Rảnh, răng rứa.?
Quang Anh : Tao định lên thành phố rồi, chiều thứ hai mi tiễn tao hỉ.?
- Đức Duy sốc, rất sốc -
Đức Duy : Lên.. thành phố á hở.??
Quang Anh : Ừm, tầm sau giờ học.
Đức Duy : Tao rảnh, chắc chắn tao sẽ tới.
Quang Anh : Tao cũng không muốn đi đâu, nhưng mà vì tương lai..
Đức Duy : Mi định học trường mô?
Quang Anh : Trung học Cơ sở Nguyễn Tri Phương.
Đức Duy : Ê nha, trường nớ toàn dân học giỏi đóo!!
Quang Anh : Tao màa, tao còn tham vọng vô được Quốc Học nữa thê!!
Đức Duy : Chầuu, học sinh giỏi cấp tỉnh của trường thì kinh hởi.
- Hai người nói thì vui, nhưng trong lòng vẫn lạ lắm -
- Tối trên bàn ăn, Duy hỏi Minh -
Đức Duy : Anh haii!
Bảo Minh : Hởi?
Đức Duy : Anh Phát chuẩn bị lên thành phố đọ.
- Minh đang ăn thì khựng lại -
Bảo Minh : Út nghe tin nớ ở mô.?
Đức Duy : Bột nói hắn sắp lên thành phố với gia đình ớ!
Chú Tư : Ba cũng nghe, ai biết mấy đứa đi thiệt.
- Chú Tư đang ở ngoài bàn gỗ nói vọng vào -
- Minh lùa cơm cho hết rồi bưng chén cơm xuống bếp -
Đức Duy : Ơ, anh hai buồn hả.?
- Biểu cảm của Minh từ im im thành.. -
Bảo Minh : Á HÁ HÁA!! Anh ăn xong trướcc!!! Út rửa chénn!!
Đức Duy : Ủaaa?? ỦAAAA???
Chú Tư : Cái thằng Su!! Mi coi chừng té!!
Bảo Minh : Dạaa!!! Á HÁ HÁA!!
Đức Duy : Ơơơ?!
Chú Tư : Trời ơi bây ồn dễ sợ rứa hẩy??
_______________________
Anh met qua may con vo oi.
_______________________
#KNXH #KiniemxuHue #RHYCAP #RC #RHYDER #CAPTAINBOY #Nqa #Hdd #Nguyenquanganh #Hoangducduy #otp #pov #truyen #hot #fyp #viral #foryou #PARIS #Ris #Hari #Rii #Cuucocanh #Flash #flop
1 month ago (edited) | [YT] | 71
View 10 replies
⌗𝔸𝕝𝕠𝕟𝕖𝕖 ྀི
[RhyCap] Kỉ niệm xứ Huế
Chap 6.
Quang Anh : Út vô nhà đi. Ngoài ni hanh, vô nhà mở quạt cho mát.
Đức Duy : Đi đi đii!! Nóng chảy mỡ rồi này.
- Hai đứa vô nhà, bật quạt rồi nói đủ thứ trên đời -
- Còn Minh và Phát thì tâm sự mỏng về vài thứ -
Nhật Phát : Nhớ mạ rồi đúng không?
Bảo Minh : Ơ răng anh biết?
- Phát cong môi, nụ cười là cả mặt trời trong lòng Minh. Phát đưa mắt lên nhìn Minh -
Nhật Phát : Hồi xưa anh bồng Su miết đọ, nhìn cặp mắt sưng rứa là biết tối qua khóc nhè nhớ mạ rồi chớ chi?
- Minh buồn, nhưng đôi mắt của Phát như ôm trọn và sưởi ấm cho cậu -
Bảo Minh : Em.. nhớ mạ lắm..
- Minh nức nở, nước mắt em lặng lẽ rơi xuống cằm -
- Phát ôm Minh, tay vỗ lưng -
Nhật Phát : Răng mà làm anh rồi mà hay khóc nhè quá đii!!
- Một người khóc, một người ôm -
- Một giọt nước mắt, một lời động viên -
- 3 giờ rưỡi -
Bảo Minh : Út, về nàyy!!
- Duy chạy ra, nhìn Minh -
Đức Duy : Xí nữa em về điii.
- Duy lại làm ra cái nét làm nũng, nhưng Minh quen rồi -
Bảo Minh : Không có làm bộ, xí nữa ai chở về?
Nhật Phát : Xí anh chở về cho, dù răng xí nữa anh cũng có chuyện muốn gặp chú Tư.
Bảo Minh : Rứa phiền anh chở thằng Út về hỉ.
- Phát xua tay -
Nhật Phát : Chao ơi, có chi mô mà phiền nà!!
- Minh đạp xe về trước, không quên để lại cái áo khoác cho em đỡ bị gió hắt vô người -
- 4 giờ rưỡi -
Nhật Phát : Duy! Về nè em!!
- 2 đứa chạy ra từ phòng Anh -
Đức Duy : Dạa! Bai Bột nhaa!!
Quang Anh : Baii.
- Vẫy tay tạm biệt nhau xong thì Duy mặc áo rồi lên xe về nhà -
Nhật Phát : Em vô nhà đi, anh nói chuyện với ba em tí.
Đức Duy : Dạ! Em chào anh!
Nhật Phát : Ừm, chào em.
Chú Tư : Có chuyện chi muốn nói với chú à?
Nhật Phát : Dạ, con thấy là Minh cũng tới tuổi đi học rồi ạ. Chú có thể cho em đi học với con được không chú?
Chú Tư : Nói chung thì chú cũng muốn cho hai thằng cu nhà chú đi học lắm. Mà tiền thì đủ sống chơ mấy con.
Nhật Phát : Thì con nói rứa là vì con muốn dạy bé Su học ạ!
- Chú Tư giật mình, quay lên nhìn Phát -
- Đôi mắt chú không còn đăm chiêu mà tràn ngập hi vọng về việc con được học -
Chú Tư : Nhưng mà phiền con được không? Đi học về còn dạy con chú nữa..
Nhật Phát : Răng mô chú! Con cũng vui nữa chớ!!
Chú Tư : Rứa thì chú cảm ơn con nhiều lắmm!!
Nhật Phát : Dạ chi mô chú, con xin phép xuống nhà dưới gặp Su nha.
Chú Tứ : Ời, con cứ tự nhiên.
___________________________
Đ ổn.
___________________________
#KNXH #Kiniemxuhue #RHYCAP #RC #RHYDER #CAPTAINBOY #NQA #HDD #Nguyenquanganh #Hoangducduy #fyp #Paris #Ris #Truyen #flop #hot #otp #xh #Cuucocanh #Flash
1 month ago (edited) | [YT] | 103
View 11 replies
Load more