I created this channel to listen to, meditate on, and practice the Buddha's sutras every day.
Welcome to everyone who shares the same wishes.
All for the ideals of LIBERATION and ENLIGHTENMENT!
Hope you enjoy 🙏
#sutra #buddha
#Buddhism #Sutras #MeditationJourney #SpiritualPractice #EnlightenmentPath #LiberationQuest #MindfulnessChannel #DailyReflections #InnerPeace #BuddhistWisdom
Kinh Điển Phật
TÁC PHẨM: NHƯ HUYỄN THIỀN SƯ THI TẬP
Đối tượng tham thiền 54
https://youtu.be/SdIIBgAU8AQ
CHẾT MÀ KHÔNG CHẾT!
Ai kia thiên cổ đã lưu danh,
Tài đức từ nhơn bản hữu sanh.
Trực chính liêm minh thường ứng dụng,
Ân oai khoan dũng vững thi hành.
Cô am nhận thức nhân sinh sự,
Não bộ tư duy vũ trụ thâm.
Kích khởi tự nhiên, vô học trí,
Hòa tan giác hải mất như còn.
* * * TRỰC CHỈ ĐỀ CƯƠNG
Người xưa nói: “Nhơn tử lưu danh, hổ tử lưu bì” nghĩa là: Người chết để tiếng, cọp chết để da. Cọp coi vậy mà hay, đơn giản hơn người. Cọp nào chết cũng đểlại một tấm da, một thứ da cọp. Con người chết để lại tiếng, có hai thứ:
1. “Vạn viên vi xú” như Kiệt, Trụ, bạo chúa, hôn quân... như độc tài, diệt chủng, từng gây bao nhiêu là đau thương tang tóc cho con người.
2. “Thiên cổ lưu phương” có tam hoàng ngũ đế ở nước Trung Hoa thời xa xưa ấy. Việt Nam ta và các nước trên thế giới xưa cũng như nay, những bậc thiên cổ lưu phương nhiều khôn kể xiết. Thức giả còn ai chẳng biết điều này!
Nhìn qua phía đạo đức Âu châu có: Đức Kitô, các thánh Tông đồ...
Á châu có: Khổng tử, Lão tử, Trang tử.
Nho gia tử đệ có: Tăng tử, Mạnh tử, Tử cống, Tử tư, Tử sản, Tử lộ v.v...
Đó là những tánh danh thiên cổ lưu phương ở Trung Quốc. Nhìn qua Ấn Độ thì có đức Phật Thích Ca. Nền giáo lý của đức Phật Thích Ca là giáo lý “vô tiền khoáng hậu”. Người có mắt triết học nhìn thấy giáo lý của đạo Phật là triết học, người có mắt khoa học nhìn thấy đó là khoa học, ai duy tâm thấy đó là duy tâm, nhìn qua duy thức cắt nghĩa theo duy thức, đứng bên duy vật mà nhìn giáo lý đạo Phật làm cho sự nhận thức của nhà Duy vật vốn đã sáng tỏ càng thêm rực rỡ thêm. Bởi vì đức Phật và giáo lý của đạo Phật do Phật chỉ ra vốn cóđủ tánh và chất duy tâm, duy vật, duy thức, triết học, khoa học, toán học, vạn vật học, vũ trụ học... Thế cho nên giáo lý của đạo Phật là tất cả. Ví như ngọc kim cương, tùy góc đứng, tùy cạnh nghiêng, ngọc kim cương tỏa màu khôn kể xiết. Thực lý, Phật giáo hay đạo Phật vốn không cần đến cái từ “Tôn giáo” của các đạo khác cần. Vậy mà một bộ phận mệnh danh đệ tử Phật hẳn hoi, với đức tin mờ mờ ảo ảo, tỉnh tỉnh mê mê đem Phật và giáo lý đạo Phật gọi là “tôn giáo” để đáp ứng nghề nghiệp của mình. Thế mà, họ vẫn được nhờ cậy, góp phần xây dựng hạnh phúc cho một số chúng sinh nho nhỏ.
Quốc vương, thái tử, đại thần, tể tướng tam công, bách quan vạn dân, những bậc “thiên cổ lưu phương” ấy “chết mà không chết“. Giáo lý của đạo Phật trải qua mấy nghìn năm có lúc thạnh có lúc suy, lúc hiển lúc ẩn, nhưng không thế lực nào làm cho diệt mất được, đó là “mất mà không mất”. Đức Phật nhập diệt tại Ta la song thọ lâm, nhục thân Phật không ai còn được thấy, đó là:
“Chết mà không chết”.
Tác giả: Hòa Thượng THÍCH TỪ THÔNG
1 year ago | [YT] | 4
View 0 replies
Kinh Điển Phật
TÁC PHẨM: NHƯ HUYỄN THIỀN SƯ THI TẬP
https://youtu.be/_CYnAyEWS4Q
Đối tượng tham thiền 53
SỐNG MÀ KHÔNG SỐNG!
Sống suông như chết đáng thương ai!
Dưỡng khí tiêu hao thở suốt ngày.
Giá áo trăm năm treo mắc áo,
Túi cơm từng buổi đựng cơm đầy.
Bao giờ lọ rượu mà không rượu,
Bị thịt ai cam để thịt vơi.
Lạm phí thiên nhiên thân bảy đại,
Uổng công cha mẹ phụ ơn thầy.
* * TRỰC CHỈ ĐỀ CƯƠNG *
Sống của khoáng vật cần một điều kiện hiện hữu tồn tại. Sống của thực vật cần hai điều kiện: Hiện hữu tồn tại và sanh trưởng. Sống của con người động vật cao cấp cần ba điều kiện: Sự hiện hữu, sự sanh trưởng và tri thức.
Theo quan điểm lập trường của Nho gia, tiêu chuẩn con người đúng nghĩa phải có:
- Cách vật trí tri
- Thành ý
- Chánh tâm
- Tu thân
- Tề gia
- Trị quốc
- Bình thiên hạ
- Và Tam cang, ngũ thường.
Còn đệ tử Phật, riêng giới xuất gia phải rèn luyện cho mình hai nhiệm vụ: Tự giác và Giác tha, đấy là con đường đức Phật đã vạch để hoàn thành nhiệm vụ thiêng liêng của người con Phật. Ví dụ:
- Nhất thật tướng.
- Nhị vô ngã.
- Tam giải thoát môn, Tam pháp ấn.
- Tứ đế sanh diệt, Tứ đế vô sanh, Tứ đế vô lượng, Tứ đế vô tác.
- Ngũ đình tâm, Ngũ chủng bất nam, Ngũ chủng bất nữ, Ngũ chủng tánh, Ngũ thừa Phật giáo...
- Lục tức Phật, Lục ba la mật, Lục chủng thành tựu, Lục căn, Lục trần, Lục thức, Lục thông.
- Thất thánh tài, Thất bồ đề phần
- Bát bất trung đạo, Bát chánh đạo, Bát phong suy...
- Cửu huyền thất tổ…
- Thập triền, thập sử, Thập thiện nghiệp…
- Thập nhị nhân duyên…
- Thập bát bất cộng...
- Và Tam qui, ngũ giới pháp.
Đạo Phật, đạo Nho nhận thức con người và tiêu chuẩn nhân sanh quan, đại cương gặp gỡ nhau nhiều. Giáo lý các tôn giáo khác ít gắn bó nhiều bằng Nho Thích-Đạo (Đạo Lão).
Đạo Phật cũng như Nho gia, người đủ tiêu chuẩn đại lược nêu trên là người sống, đang sống, cùng sống trong một xã hội tốt lành với cộng đồng nhân loại nói chung, tự thân người đó đang sống vui, sống rộng, sống mạnh nói riêng. Nhược bằng sống không đúng tiêu chuẩn con người lành mạnh theo định nghĩa thông thường có, hoặc không được như những tiêu chí trên, thì khác gì chết, “sống mà không sống”.
Nho gia nói: “Nhân bất thông cổ kim như ngưu mã nhi khâm cứ”, nghĩa là: Người sống thấp hơn định nghĩa con người thì chẳng khác chi trâu ngựa mặc áo quần. Còn kinh sách Phật gọi đó là: “Tẩu nhục hànhthi” là cục thịt biết đi, thây ma cục cựa. Người xưa thì nói: “Phường giá áo túi cơm, lọ rượu bị thịt...”.
Phường giá áo túi cơm, thành phần lọ rượu bị thịt, hạng người như cục thịt biết đi, thây ma di động, sống chẳng ích lợi gì cho tự thân, cho xã hội nhân quần, lại còn làm bẩn thỉu ô uế nền văn hóa, đạo đức thanh cao của cuộc sống. Thế nên, sống mà như không có trên đời, chết mà còn tiêu thụ dưỡng khí, hạng người như vậy gọi là:
“Sống mà không sống”.
Tác giả: Hòa Thượng THÍCH TỪ THÔNG
1 year ago | [YT] | 5
View 0 replies
Kinh Điển Phật
TÁC PHẨM: NHƯ HUYỄN THIỀN SƯ THI TẬP
https://youtu.be/ejQmXU6SSCY
NHẬP THẤT
Nhập thất giam thân tác dụng chi?
Ngồi trơ tượng đá há từ bi?
Cóc boong hì hỉ khàn thanh quản!
Tưởng tượng quàng xiên loạn óc sâu?
Tác giả: HT THÍCH TỪ THÔNG
1 year ago (edited) | [YT] | 5
View 0 replies
Kinh Điển Phật
Tác phẩm: Như Huyễn Thiền Sư Thi Tập - Trực Chỉ Đề Cương
Tác giả: HT Thích Từ Thông
https://youtu.be/KaavpKAl8vU
Đối tượng tham thiền 51
GIỖ TỔ?
Rõ thật ông là Tổ hẳn hoi,
Bất tùng chân lý ở đời chơi.
Niết bàn, Cực lạc không màng đến,
Hưởng lộc trần gian giỗ tổ to!
* * * TRỰC CHỈ ĐỀ CƯƠNG
“Sanh diệt môn trung, bất xã nhất pháp” Thế thì “Giỗ tổ” không có gì trái thế gian theo tập quán phong tục thông thường phổ biến:
- Cây có cội nước có nguồn.
- Ăn trái nhớ kẻ trồng cây.
- Uống nước nhớ người đào giếng.
- Ơn giáo dưỡng một đời nên huệ mạng,
Đức Ân sư muôn kiếp khó đáp đền.
Cúng Giỗ tổ với tâm tư như vậy đúng quá rồi! Chỉ có hạng người bất hiếu, bất nghĩa, bất nhơn, bất lương và bất trí mới dám phủ nhận bốn tục ngữ dân gian có lý ấy. Tuy nhiên, sự hiếu hạnh của dân gian và đức hạnh của đạo Phật không giống nhau trọn vẹn được. Hiếu hạnh của con đường Chơn đế khác, hiếu hạnh theo con đường Tục đế của dân gian khác. Chẳng hạn:
- Gửi thiệp tuyên cáo, mời Giỗ tổ lần thứ... ngày... tháng... năm...
- Chương trình ngày Giỗ tổ:
Tuyên bố lý do ... hướng dẫn tu học.
Triển khai: Giới học, Định học và Tuệ học.
Động viên: Văn huệ, Tư huệ và Tu huệ.
Thực tập tham thiền: Quán vô ngã, vô thường, khổ, bất tịnh. Quán nhân duyên, nhân quả, như huyễn tam ma đề.
Kết thúc Giỗ tổ: Tiệc trà thân mật.
Làm được như vậy, nội dung đại khái thế đấy, gọi là Giỗ tổ đi theo con đường Chơn đế. Còn như:
- Mời thật đông.
- Đãi ăn năm mươi đến trăm cỗ.
- Nhạc cổ, nhạc tân, đăng hương, điện trà... sơ tuần, á lễ...
- Thù tạc: Phẩm vật, hương hoa, tiền trao, lễ nhận...
- Ăn uống no say... nhân gian tạp thoại v.v...
- Tiễn biệt: Quà lưu niệm, chiếc phong bì...
Đấy là cách “Giỗ tổ” đi theo con đường phổ biến của thế tục dân gian. Thiền sư, Pháp sư, Trụ trì sư tu tập đi theo con đường “thể nhập”, không bao giờ tổ chức “Giỗ tổ” rùm beng kiểu đó. “Giỗ tổ” với hình thức cúng kính, lễ bái để đáp nghĩa đền ơn trần tục, không tác dụng, không tương quan chút nào với đạo lý Giác ngộ, Giải thoát. Tuyệt đại đa số là các vị “trụ trì trưởng tử thừa kế” Giỗ tổ với ý nghĩa “uống nước nhớ người đào giếng, ăn trái nhớ kẻ trồng cây”…
Sau hai hôm “Giỗ tổ”, đệ tử xuất gia phấn khởi lòng vui phơi phới. Các tín nữ cảm thấy buồn buồn, như vừa mất mát một chút gì đó...
Bất tòng chân lý: Theo giáo lý đạo Phật, vũ trụ nhân sinh đều bị sự chi phối theo qui luật: Thành, trụ, hoại, không. Cưỡng lại chân lý, ở đời chơi để mỗi năm được “ăn giỗ” của môn đồ đệ tử cúng, tức là “bất tòng”.
1 year ago (edited) | [YT] | 5
View 0 replies
Kinh Điển Phật
Tác phẩm: Như Huyễn Thiền Sư Thi Tập - Trực Chỉ Đề Cương
Tác giả: HT Thích Từ Thông
youtube.com/shorts/irdpzkm1th...
Đối tượng tham thiền 50
SỢ HỎA TÁNG?
Lạnh lắm! Trời ơi! Sợ lắm rồi!
Mồ đơn huyệt chiếc chốn tha ma!
Hỏa thiêu sống sợ đòi mai táng,
Lấp đất vùi chôn có sướng chi?
* * * TRỰC CHỈ ĐỀ CƯƠNG
Sợ hỏa táng, chuộng hỏa táng là hai tư tưởng đối lập, khi nghĩ đến bỏ chiếc thân ngũ uẩn của ai đó phải xuất bến ly bờ! “Chuộng” nói lên sự học hiểu kinh điển giáo lý, nói lên rằng: Người Phật tử có tư duy, có tập thiền, có quán chiếu “Sắc tức thị Không”. “Sợ” thì ngược lại. Nên nhớ khi ngũ ấm chia ly, thất đại trả về, thổ táng, thủy táng, hỏa táng, phong táng là việc người trí lẽ ra không đề cập. Chủ yếu việc làm đó là “phi vật thể”, một vật thể nếu không “phi” nó ô nhiễm môi trường sống cho xã hội hiện sinh một cách gớm ghê, khó sống. Thực tình mà nói, các cách táng, không cách nào đáng “thích” hay đáng “chuộng” cả!
Điều nên dè dặt của Phật tử là đừng bao giờ phát ngôn: “Tôi chết con cháu chôn tôi, hỏa thiêu nóng lắm tôi “sợ”, tôi không chịu nổi!”. Nói thế, tất cả những người có trí sẽ cười ầm lên một lượt mà không dám nói lý do vì sợ… mích cái lòng!
Nằm trong quan tài.
Chốn huyệt lạnh.
Một chiếc mộ bãi tha ma.
Nấm mộ đè lên mấy tấn.
Nếu nhận thức qua nội lực của “tham thiền”, qua quán chiếu, rõ ràng có thoải mái gì đâu? Lạnh lắm! Vì ở dưới lòng đất mà!
Phật tử hãy học “tham thiền”, có tham thiền mới nhận thức được “chân lý” và “phi chân lý”. Qua nhãn quan của thiền sư thực học, thực tu “Cao quảng đại phần” tức là “tháp”, ngôi mộ cao to rộng lớn, thiền sư xem đó là “đồ bỏ” là vật biểu hiện cụ thể hóa vô minh, chẳng thèm ham, nữa là…
1 year ago (edited) | [YT] | 4
View 0 replies
Kinh Điển Phật
https://www.youtube.com/watch?v=D1qdI...
CHUỘNG HỎA TÁNG
Chiếc thân ngũ ấm có rồi không,
Một tổ vi sinh chứa lẫn trong.
Lúc sống thua loài vi khuẩn độc,
Ngày đem hỏa táng thắng… vi… sinh!
* * TRỰC CHỈ ĐỀ CƯƠNG *
Là người Phật tử cần phải học Phật. Học tư duy quán sát đạo Phật gọi đó là học thiền, tham thiền. Người học Phật sẽ biết rõ về chiếc thân ngũ ấm, biết rõ chân lý: Sinh, lão, bệnh, tử của kiếp con người. Nhận thức được chân lý ấy, vấn đề sống chết đối với họ chỉ là sự hợp ly, sinh diệt tựa ráng mây trời, sự nổi chìm của sóng mòi bọt biển. Từ giác ngộ đó mà biết ra rằng việc mai táng sau khi con người vĩnh biệt trần gian, từ giã thân bằng quyến thuộc trên đời thì: Thổ táng, hỏa táng, thủy táng, phong táng không còn là vấn đề đáng “sợ” hay đáng “chuộng” nữa. Sự lựa chọn của con người Giác ngộ là :
1. Vệ sinh tốt cho môi trường sống.
2. Tiện lợi, gọn gàng.
3. Nhẹ nhàng cho thân nhân hiện thế.
4. Cắt đứt hậu quả tảo mộ, cải táng di dời.
5. Mạch nước ngầm hậu thế bớt nhiễm ô.
6. Khỏi tốn kém lễ nghi ma chay không cần thiết.
7. Không choáng đất canh tác của người sống.
8. Đóng góp mỹ quan cho xã hội hiện tại.
9. Để dành chỗ ở cho con cháu hậu lai.
10. Dứt sạch tư tưởng “sợ” lạc mả siêu mồ.
Thực tế mà xét, hỏa táng để phi vật thể cái xác chết “ngũ uẩn phù hư, vô ngã” kia là hữu lý, cụ thể mười điều lợi ích cho xã hội nhơn quần ở hiện tại và tương lai. Nếu quá khứ mà biết thì cũng được lợi ích hết sức lớn lao cho hiện tại. Quá khứ có người biết đề xuất ý hay như thế, giờ đây đâu phải tốn công nay thông báo hốt cốt nghĩa trang này, mai thông báo giải tỏa di dời mồ mả nghĩa trang nọ…. Con cháu sẽ không còn có cái “sợ” siêu mồ lạc mả ông bà cha mẹ như xưa.
Ấn Độ, Campuchia, Lào, Thái Lan… trên thế giới đã có thứ văn hóa hoả táng tự muôn đời! Đức Thích Ca Mâu Ni Phật viên tịch phi vật thể xác Ngài bằng cách Trà tỳ tức hỏa thiêu đấy chứ! Nói “Hỏa thiêu nóng”, đối với đạo Phật, người đó hết cứu, không còn giúp họ được gì!
Ngày từ biệt cõi trần ai, Phật tử có giác ngộ hãy nói: “Tôi chuộng hoả táng”.
Tác phẩm: Như Huyễn Thiền Sư Thi Tập - Trực Chỉ Đề Cương
Tác giả: HT Thích Từ Thông
1 year ago (edited) | [YT] | 3
View 0 replies
Kinh Điển Phật
ĐẠI TRÍ
Danh hiệu của Bồ Tát là biểu trưng, sự thể hiện đạo đức và là hành vi của Bồ Tát ấy.
Danh nói lên cái hạnh.
Trí Tích: biểu trưng "trí hậu đắc" đối với thật tướng chưa thể thoải mái tiếp thu.
Vì vậy, với giáo lý Đại Thừa Diệu Pháp Liên Hoa, ngồi nghe không phấn khởi, không có gì tâm đắc cho nên thỉnh cầu đức Phật Đa Bảo hãy trở về nước cũ.
Trái với Trí Tích; Đại Trí Văn Thù biểu trưng "căn bản trí", thứ trí tiếp nhận chân lý thể nhập thật tướng một cách vô ngại tự tại. Đại Trí Văn Thù thì tâm đắc Diệu Pháp Liên Hoa cho nên thường tuyên giảng cho chúng sanh ở Long cung.
Đa bảo Như Lai biểu trưng "Pháp thân Phật"
Thích ca Mâu ni biểu trưng "Ứng thân Phật"
Đại Trí là yếu tố căn bản để vượt ra biển khổ Ta bà, Đại Trí cần cho những ai muốn gặp Phật.
Đại Trí là điều kiện cần thiết hướng dẫn lên tận đỉnh cao của giải thoát giác ngộ. Nhờ Đại Trí mà có cơ hội ra mắt Phật hiện tại. Nhờ Đại Trí là hội ngộ vô số Phật vị lai.
Hòa Thượng THÍCH TỪ THÔNG (Sư Ông LIỄU LIỄU ĐƯỜNG)
Mời quý Đạo Hữu xem tại: https://www.youtube.com/watch?v=X8M1s...
2 years ago (edited) | [YT] | 14
View 0 replies
Kinh Điển Phật
TAM GIỚI:
Ba cõi, sự thật không có cõi bờ, không có giới hạn, không có ranh rắp rào giậu gì hết. Mặt ngang của tam giới là không gian vô tận, bề dọc của nó là thời gian vô cùng. Nói cách khác, tam giới là toàn thể vũ trụ hiện hữu. Con người ở bất cứ nơi đâu có toan tính dục vọng thì nơi đó là “Dục giới” của họ. Người đam mê vật chất, bảo thủ vật chất, yêu quý vật chất không niệm viễn ly, người đó ở nơi đâu, thì nơi đó là “Sắc giới” của họ. Người tin tưởng hoang đường, thích thờ cúng, van lạy cầu xin với “đấng không bao giờ có”, gởi gắm đời mình cho các thứ huyễn hoặc siêu hình, người đó ở nơi đâu, thì nơi đó là “Vô sắc giới” của họ, vậy thôi.
Hãy đọc lại thi kệ:
DỤC GIỚI :
Dục giới do tâm tại cõi này,
Tài tham, Sắc nhiễm, Lợi Danh mê.
Ngày đêm dục vọng không ngưng nghỉ
CÕI DỤC không ranh chẳng bến bờ.
SẮC GIỚI :
SẮC GIỚI là đây, vật chất này,
Thiết vi sự nghiệp nhốt thân gầỵ
Đắm mê của cải còi “tri kiến”,
Uổng kiếp phù sinh có được chỉ
VÔ SẮC GIỚI :
VÔ SẮC vô hình vật thể ly,
Đã “phi vật thể” cõi bờ chỉ
Rằng: Nơi cõi ấy sinh linh ngự?
Lý: Kẻ hoang đường, đúng: Bọn si!
Đó là ba tâm trạng, ba phạm trù tư tưởng, ba hoàn cảnh môi trường. Người nào buông bỏ được, xa lánh khỏi, hóa giải hết thì người ấy đã xuất ly Tam giới, không còn bị các khổ và nguyên nhân các khổ xâm nhập được nữa. Phật dạy người đó có Niết bàn, họ đã chứng Niết bàn và đang nhập Niết bàn.
- Hòa Thượng THÍCH TỪ THÔNG (Sư Ông LIỄU LIỄU ĐƯỜNG)
Mời quý Đạo Hữu xem tại: https://www.youtube.com/watch?v=i5jIW...
2 years ago | [YT] | 7
View 0 replies
Kinh Điển Phật
"Tâm sầu bạch phát" là chuyện có thật, bởi quá nhiều chịu đựng mà nên. Nếu chẳng may, ở vào cảnh nghèo khó lại phải thiên tai, dịch họa, thì sự chịu đựng khủng khiếp ấy sôi trào cao đến tận cùng khủng khiếp...! Giả sử ai đó có được phần may mắn như : Tiền tài, sự nghiệp, công danh... đó chẳng qua là liếm được tí mật của 5 con ong làm rơi rớt! Giá trị của 5 giọt mật ong rơi, thiết tưởng người trí nào cũng hiểu. Suốt quá trình gọi là "hưởng thụ" ngũ dục lạc, đâu chẳng là "không lay lất"! Đâu chẳng là "không chịu đựng" !
Ngày khép cửa cuộc đời. Sực tỉnh, thấy mình chỉ là chiếc "Hồn cô"! Trời là chi? Đất cũng lại là chi? Tiền tài sự nghiệp danh vọng cao vút của ta giờ này chúng ở đâu? Vợ ta! Con ta! Hỡi những người thân thương nhất của ta!?
"Mình ênh! Giữ được gì!" ...
- Hòa Thượng THÍCH TỪ THÔNG (Sư Ông LIỄU LIỄU ĐƯỜNG)
Mời quý Đạo Hữu xem tại: https://www.youtube.com/watch?v=1AQuu...
2 years ago (edited) | [YT] | 13
View 0 replies
Kinh Điển Phật
PHƯỚC ĐỨC:
Hãy tìm một tiêu chuẩn để định nghĩa thế nào là “phước đức”. Đó là một vấn đề cần được đặt ra để nghiên cứu. Có thể nói không sợ lầm, rằng không ít phật tử chỉ nhận thức mơ hồ về vấn đề phước đức, cho nên nếu có người hói: “Phước đức là gì?” thì mỗi người có thể nói một cách theo cái hiểu của mình. Đại để, có người cho rằng, phước đức là người có nhà cao cửa rộng, lắm tiền nhiều của, ăn tiêu sang trọng… vậy phước đức là “tiền của” và “sang trọng”. Người khác bảo, có vẻ đẹp yêu kiều, diện mạo khôi ngô… là người có tướng phước đức; vậy phước đức là “Vẻ đẹp tướng oai”. Người thì bảo, phước đức là người làm Quốc Trưởng, Tổng Thống, là những bậc quyền cao chức lớn… vậy phước đức là “Chức tước địa vị”. Có người lại nói, làm một Hòa Thượng tọa có được chùa to vườn rộng, có diện mạo phương phi, có dáng đi lững thững trông vẻ đạo cốt tiên phong là người có phước đức, vậy phước đức là “sự nghiệp” và “dáng điệu”.
Những ý tưởng đó dựa trên sự nhận thức thông thường chắc hẳn cũng có nhiều người đồng ý. Nhưng qua nhận thức của Bát Nhã, nếu không nói đó là sai, thì những thứ phước đức đó không phải phước đức như trong kinh Bát nhã ba la mật nói, và cũng không phải thứ phước đức mà Đức Phật muốn dạy cho các hàng đệ tử mình.
Theo giáo lý Phật, phước đức được phân chia rành rẽ: “phước đức hữu lậu” và “phước đức vô lậu”. Những thứ phước đức theo quan niệm thông thường được nêu ở trên là “phước đức hữu lậu”. Hữu lậu nghĩa là người thụ hưởng phước đức này sẽ còn lọt rớt trong khổ lụy đau thương, nó chỉ đem lại sự an lạc cho con người trong một giai đoạn. Căn bản khổ đau của con người là “Sanh, lão, bệnh, tử, ưu bi khổ não” những thứ phước đức đó không giúp giải quyết được gì. Tệ hơn nữa, chính những thứ đó là nguyên nhân gây ra khổ lụy đau thương. Những tấm gương sờ sờ trước mắt: người ta vẫn tự tử trong cảnh gia tư sung mãn; người ta giết nhau vì vẻ đẹp bá mị yêu kiều; người ta đánh đấu nhau vì dáng điệu uy phong lẫm lẫm; người ta lật đổ nhau vì ngôi tổng thống địa vị quốc vương; người ta triệt hạ nhau để rồi kẻ ung dung trước điện Phật người đau khổ rũ xác trong ngục tù.
Nếu bảo rằng phước đức phải là giàu sang sự nghiệp, phải là lẫm lẫm oai phong, phải là vương hầu khanh tướng, phải là chùa to vườn rộng, phải là cảnh đẹp dáng thần tiên… thì Phật Thích Ca sau giờ phút xuất gia, sau ngày chứng quả Vô thượng chánh đẳng chánh giác, Ngài đã thành người “vô phước đức” nhất đời chăng?
Nhất bát thiên gia phạn
Cô thân vạn lý du
Chỉ vi sanh tử sự
Giáo hóa độ xuân thu
Có phải chăng đó là hình ảnh của người vô phước đức nhất trong nền giáo lý Phật!? Vậy những gì là “phước đức” theo quan điểm của Bát Nhã Ba La Mật Đa?
- Hòa Thượng THÍCH TỪ THÔNG (Sư Ông LIỄU LIỄU ĐƯỜNG)
Mời quý Đạo Hữu xem tại: https://www.youtube.com/watch?v=yFKLz... (Tập 2)
2 years ago (edited) | [YT] | 15
View 2 replies
Load more