Có những nỗi đau chỉ cần được lắng nghe, và có những tâm hồn chỉ cần một lời an ủi để bắt đầu hồi sinh."
Bạn cũng có thể thêm dòng kêu gọi nhẹ ở sau:
Hãy cùng mình bước chậm lại, lắng nghe và chữa lành… từng chút một
Nếu bạn đang chông chênh về bất cứ điều gì trong kiếp sống này hãy cảm nhận từng nội dung chia sẻ của tôi , tôi giúp bạn đi qua một cách nhẹ nhàng bạn nhé!
"AN MỘC GIA"HEALING nơi bình yên nảy mầm từ những điều giản dị
AN MỘC GIA (Healing)
Chào mừng mọi người đến với Cộng đồng YouTube mới của tôi! Giờ đây, bạn cũng có thể đăng bài trên kênh của tôi. Để bắt đầu, hãy cho tôi biết nội dung tiếp theo bạn muốn xem trên kênh của tôi, bằng cách chia sẻ ý kiến qua một bài đăng.
Truy cập vào Cộng đồng của tôi: youtube.com/@AnMocGia6219/community
1 day ago | [YT] | 0
View 0 replies
AN MỘC GIA (Healing)
Tạm biệt năm cũ – một chặng đường có lẽ khốc liệt nhất trong cuộc đời tôi. Có những ngày tưởng như không thể bước tiếp, những vấp ngã đau đến nghẹn lòng, những mất mát khiến mình hoài nghi chính mình. Nhưng giữa tất cả những thử thách đó, tôi chưa từng thật sự cô đơn. Gia đình và những người thân yêu vẫn lặng lẽ ở bên, nắm lấy tay tôi khi yếu lòng, tiếp thêm niềm tin khi tôi muốn buông xuôi.
Khép lại một năm nhiều bão giông, tôi chọn giữ lại sự biết ơn và bài học trưởng thành. Và giờ đây, tôi mở lòng đón chào năm mới – một chặng đường mới với hy vọng, bình an và những điều tốt đẹp đang chờ phía trước.
Happy New Year 2026 ! Chúc cả thế giới sống trong hạnh phúc giàu có và không ai bị tổn thương!
1 week ago | [YT] | 0
View 0 replies
AN MỘC GIA (Healing)
🌸 Xin chào cả nhà YouTube! 🌸
Mình là Thu An – vừa chính thức “dọn về ở chung” với ngôi nhà YouTube này. 💕
Mình tạo kênh không phải để chạy theo hào nhoáng, mà để chia sẻ những điều chân thật từ cuộc sống: những câu chuyện, những bài học, những khoảnh khắc nhỏ bé nhưng có thể chạm đến trái tim ai đó.
👉 Mình tin rằng ai trong chúng ta cũng từng trải qua những khó khăn, những lần vấp ngã… và mình ở đây để cùng nhau lan tỏa sự chữa lành, động lực và tình yêu thương.
Hy vọng những video trên kênh sẽ mang lại cho mọi người chút bình yên, một nụ cười hay thậm chí là sức mạnh để đứng lên sau những ngày chông chênh.
🌿 Nếu bạn cũng thích những điều nhẹ nhàng, chân thật và gần gũi – hãy cùng mình đồng hành nhé.
Mỗi lượt theo dõi, mỗi lời bình luận của bạn chính là động lực để mình tiếp tục.
💌 Rất vui được làm quen và đồng hành cùng mọi người trong hành trình sắp tới!
5 months ago | [YT] | 1
View 1 reply
AN MỘC GIA (Healing)
Có những nỗi đau không bao giờ biến mất. Chúng chỉ lặng lẽ nằm im trong một góc ký ức, như vết cắt đã liền da nhưng vẫn thỉnh thoảng nhói lên khi trái tim đổi mùa.
Tuổi thơ của tôi không đầy ắp tiếng cười như bao người khác. Nó là chuỗi ngày dài của những ánh mắt lạnh lùng, những tiếng nói nặng lời, những cái ôm chưa kịp đến và những lần khóc một mình trong bóng tối. Đó là khi tôi nhận ra mình không thể chọn nơi sinh ra, nhưng tôi có thể chọn cách lớn lên từ chính nơi đó.
Có những buổi sáng tỉnh giấc, tôi tự hỏi: "Tại sao lại là mình?" Rồi lại tự dỗ dành mình: "Bởi vì chính mình sẽ làm khác đi." Tôi học cách im lặng để lắng nghe nỗi buồn, học cách viết ra cảm xúc để không oán giận ai, học cách mỉm cười với những điều chưa từng lành để tin rằng – ít nhất – mình đã không buông bỏ chính mình.
Thời gian không xóa đi vết đau, nhưng nó cho tôi cơ hội để nhìn lại và hiểu rằng: đau thương không đến để giam cầm ta, mà để đánh thức một phần ánh sáng đang ngủ quên trong lòng mình. Chính từ những điều thiếu hụt, tôi học được cách trở thành người đủ đầy. Chính từ những điều tổn thương, tôi hiểu hơn sự dịu dàng là thứ xa xỉ mà ai cũng khao khát.
Tôi vẫn nhớ những ngày cũ. Nhưng không còn oán trách. Tôi đi qua chúng bằng trái tim đã học được sự tha thứ. Vì nếu cứ mang theo hận thù, làm sao còn chỗ để yêu thương?
Hôm nay, tôi ngồi viết ra những điều này không phải để kể khổ, mà để chứng minh: ai rồi cũng có thể tự chữa lành. Dù có thể mất rất lâu. Nhưng một ngày nào đó, bạn sẽ thấy mình nở một nụ cười thật lòng, ngay trên chính vết thương cũ. Và bạn sẽ biết: bạn mạnh mẽ đến nhường nào, dù đã từng yếu đuối biết bao.
8 months ago | [YT] | 1
View 0 replies
AN MỘC GIA (Healing)
The 1111Hz frequency music is wonderful, it has connected the wounded hearts on this earth to heal! I am grateful to you! I have been trying very hard to overcome the events of my life, perhaps because of all the things that happened that I have friends on the other side of the world. Thank you.
9 months ago | [YT] | 0
View 0 replies
AN MỘC GIA (Healing)
Năm 1972, đất nước vừa thống nhất, nhưng lòng người thì vẫn còn đó những vết thương. Tôi được sinh ra sau đó không lâu, trong một gia đình mà cả cha và mẹ đều là những đứa trẻ mồ côi — mỗi người một góc quạnh của quá khứ.
Cha tôi, theo lời mẹ kể, không có một tờ giấy khai sinh nào chứng minh ông từng được sinh ra. Người ta chỉ biết, vào một buổi chợ đông nghịt năm đói, có người phát hiện ra một cái thúng nhỏ đặt cạnh đống rơm cháy dở giữa chợ Vinh. Trong đó là một đứa trẻ gầy guộc, da tím tái, thoi thóp như đốm lửa nhỏ giữa mùa đông miền Trung.
Một phú ông đi ngang, thương tình mà nhặt về, không phải để làm con nuôi, mà chỉ để “có người ở đỡ”. Cha tôi lớn lên giữa sân sau và gian bếp lạnh. Không ai dạy ông cách gọi “cha”, “mẹ”. Ông tự học cách tồn tại.
Năm mười bảy tuổi, ông tình nguyện đi lính. Nhanh nhẹn, sáng dạ, tháo vát — ông được gửi đi học y, rồi trở thành bác sĩ tại Trại Phong. Nhưng khi ấy, ông chỉ là một chàng trai trẻ đơn độc đứng trước những cơ thể lở loét, những đôi mắt mòn mỏi chờ cái chết.
Ông sợ. Và một đêm, không ai biết, ông bỏ đi.
Ông đến vùng kinh tế mới Thái Nguyên — nơi đất đỏ, gió hanh, và giấc mơ tha thiết vẫn còn đang dang dở. Tại đây, ông xin vào làm công nhân sửa chữa ô tô ở Công ty Xây lắp 2. Tay nghề ông giỏi đến mức chỉ cần nghe tiếng động cơ cũng biết chỗ hỏng.
Rồi một ngày, ông gặp mẹ tôi.
Mẹ tôi cũng là trẻ mồ côi, quê Hải Dương. Mẹ lên Thái Nguyên theo đoàn thanh niên xung phong. Mẹ đẹp — theo cách người xưa hay tả: da trắng, tóc dài đến gót chân, mũi cao, mắt buồn. Nhiều người theo đuổi, nhưng không ai giữ được bước chân mẹ.
Cha tôi — dù mạnh mẽ thế nào — khi đứng trước mẹ cũng trở nên lúng túng. Ông không dám nói chuyện, chỉ viết những mẩu thư nhỏ rồi lặng lẽ ném qua cửa sổ khu tập thể. Bạn bè của mẹ đồn ầm lên. Ai cũng sợ “ông thợ sửa xe nhìn như xã hội đen ấy.”
Rồi một ngày, ông không đến xưởng nữa.
Ông bỏ việc. Không một lời. Chỉ vì… mẹ tôi không trả lời thư.
Công ty rối lên. Người giỏi thì thiếu, mà ông lại là tay sửa chính. Và thế là “Tổ chức” can thiệp. Họ gọi mẹ tôi lên, “trao đổi tư tưởng”, khuyên nhủ rằng “người như cậu ấy đáng để xây dựng gia đình”.
Mẹ tôi không dám cãi. Bà gật đầu — một cái gật đầu giữa áp lực và nỗi sợ, không rõ có bao nhiêu phần là cảm xúc thật.
Và thế là họ thành vợ chồng.
Bố mẹ tôi được “Tổ chức” cưới cho — đúng phong cách thời chiến năm 1964: một “tiệc ngọt” đơn sơ gồm vài ấm chè xanh, kẹo lạc, bánh ngọt và dĩa thuốc lá cuốn tay.
Không áo cưới, không nhẫn, không xe hoa khi đó một tràng pháo tay là nên vợ nên chồng rồi
Mẹ tôi mặc áo sơ mi trắng giặt đến sờn vai, quần đen , tóc thả dài duyên dáng với chiếc nón mới. Bố tôi vẫn là bộ đồ công nhân, nhưng ủi phẳng phiu, đầu cắt cao như lính nhưng ở bố toát lên vẻ đẹp phong trần
Khách dự toàn là đồng nghiệp cùng cơ quan, vài cán bộ tổ chức, một vài người bạn gái cùng làm của mẹ và những người cùng khu tập thể.
Có người mừng bằng khăn mặt có người mừng chậu thau, phích nước...thời đó mừng từ bánh xà phòng cũng là xa xỉ, người nào đến dự cũng vui cười. Không ai chụp ảnh, cũng không ai nhớ rõ đã hát bài gì hôm ấy. Chỉ nhớ — hôm đó trời rất lạnh, gió mùa vừa tràn về, và hai người ngồi cạnh nhau, tay không chạm, mắt không nhìn, chỉ cúi đầu lặng lẽ nghe lời chúc mừng.
Mẹ tôi cười gượng. Bố tôi vui vì đã cưới được người đẹp
Không ai biết rằng, cuộc sống phía sau hôm ấy không phải là một chương mở đầu cho hạnh phúc, mà là những ngày dài học cách yêu nhau giữa thương tổn, giữa cơn giận không tên, và cả những tổn thương chưa từng có lời gọi tên mãi mãi đến cả vài chục năm sau này...
CN 28/5/2025
Hết Chương 1: Hồi ức của gia đình tôi
9 months ago | [YT] | 1
View 1 reply
AN MỘC GIA (Healing)
Câu chuyện về 1 cậu bé mồ côi được đặt trong cái thúng bỏ rơi tại chợ Vinh năm đó,có lẽ sẽ chẳng ai biết đến ,sự thật mãi mãi không được biết...và gia đình dòng họ của cậu bé đó sẽ mãi mãi không hề biết ...hành trình cuộc đời của cậu bé đó đi qua chiến tranh ra sao và hiện tại như thế nào, tại sao chúng ta cứ mải mê với những bộ phim không có thật làm gì, đời sống này còn có những câu chuyện nổi tiếng hơn phim... không cần đạo diễn, không cần diễn viên mà khi biết đến chắc chắn ai cũng cảm nhận có mình trong đó, vì đó là lịch sử,đó là những cung bậc cảm xúc thật giữa con người...
1 year ago | [YT] | 0
View 0 replies