Thầy ẩn tu trong núi, nhưng tự tâm lại hướng về Bồ Tát hạnh, cầu Vô Thượng Chánh Đẳng Giác. Chỉ cần nghiêm cẩn hành trì hạnh đầu đà, ước tính ba năm hoa tâm mới nở một lần. Đây là con đường tu cực khó, không chỉ thử thách thân tâm mà còn phải đối diện với vô số sự chống đối xuất phát từ danh, lợi và ngũ dục.
Người có đạo tâm, chỉ cần ngồi cạnh Thầy Minh Tuệ trong giờ tọa thiền cũng có thể cảm nhận rõ sự an lạc lan tỏa từ nội tâm.
Hạnh đầu đà biểu hiện qua những điều rất giản dị mà sâu xa: mặc y phấn tảo để xả chấp thân, đi chân đất để thân hòa với đất mẹ, chịu nắng mưa để thân tâm tương thông với các yếu tố tạo thành nó. Trong đời sống khất thực, ba điều thường không đủ — ăn không đủ, mặc không đủ, ngủ không đủ — chính là điều kiện để phiền não ẩn sâu trỗi dậy, buộc tâm người tu phải quay về nương nơi Đạo. Như cổ ngữ nói: “Chăn ấm đệm êm sinh dục niệm, đói khát khốn khổ phát đạo tâm.”
Khất thực không chỉ là tùy duyên trong ăn uống mà còn là cách kết duyên chúng sinh với Tam Bảo, giúp người bố thí tăng trưởng phước lành và người tu xả bỏ ngã mạn, tự ti. Tư thế ngồi kiết già, đứng thẳng là những tư thế giúp năng lượng tâm linh tự nhiên nâng hành giả đi lên, bởi giải thoát hay trói buộc đều không rời thân tâm này.
Người hiểu về thân thể, y học cổ truyền, nhân quả và tâm linh sẽ dễ khởi tâm kính trọng đối với người giữ Giới và hành trì 13 hạnh đầu đà. Trái lại, có những người không giữ Giới, tâm loạn, miệng cuồng, vì bám chấp ngũ dục mà tìm cách loại bỏ người tu chân thật bằng quyền và tiền, nhằm ngăn Pháp Phật lưu chuyển.
Chúng sinh vô lượng, nghiệp và phiền não cũng vô tận, nên Bi – Trí – Dũng – Hạnh của người tu nếu muốn thành tựu đạo quả cũng phải vô tận. Dẫu ngàn Phật hiện tiền mà không tự tu, tự hành thì cũng không thể đạt lợi ích chân thật.
Vậy xin hỏi: một người đã lìa phiền não, minh tâm kiến tánh, thì tu như thế nào để thành Phật?
Qua tiếp xúc với những người kính mến thầy Minh Tuệ, có thể rút lại một điểm chung: ở thầy hiện diện những giá trị hiếm hoi của đời sống hiện đại, nhất là trong bối cảnh Phật giáo hôm nay. Có thể gói gọn trong vài lý do sau:
1. Sống đúng lời Phật dạy: Thầy đi bộ khất thực, không nhận tiền, không chùa chiền, không danh xưng, không tổ chức — một đời sống đầu đà giản dị, nói ít mà làm trọn.
2. Không cầu tín đồ: Thầy không kêu gọi theo mình, không lập giáo phái, không truyền bá rầm rộ. Ai hiểu thì tự hiểu, ai gặp là do duyên. Chính sự “không cầu” ấy tạo nên kính trọng.
3. Phong thái khiêm cung: Trước khen chê, thầy thường im lặng hoặc trả lời rất nhẹ, không tranh biện, không bảo vệ hình ảnh cá nhân.
4.Gợi lại Phật pháp nguyên thủy: Hình ảnh thầy nhắc người ta nhớ rằng tu hành là buông bớt, không phải tích lũy quyền lực hay ảnh hưởng.
5. Chạm vào khát khao chân thật: Giữa đời sống bon chen, con người khao khát sự giản đơn. Thấy một người gần như không sở hữu gì mà vẫn an nhiên, tự nhiên sinh lòng kính mến.
Không phải ai cũng yêu quý thầy — điều đó rất bình thường. Nhưng với những ai đang tìm một hình mẫu tu hành thuần khiết, thầy Minh Tuệ thực sự chạm tới họ.
Con thật sự thấu hiểu rằng con đường tu của Thầy vô cùng khó khăn và gian nan, biết nói sao cho hết. Những ngày mưa gió, lòng con lại thêm lo lắng, sợ Thầy dọc đường vất vả, sức khỏe không được bảo đảm, lại còn trường chay khổ hạnh. Con thương Thầy nhiều lắm mà không biết diễn tả thế nào cho đủ.
Giờ đây thấy Thầy đã có chỗ dừng chân, có mọi người xung quanh quan tâm, con thật sự rất vui mừng. Nhìn lại hành trình tu tập theo 13 hạnh đầu đà, những tháng ngày Thầy một mình lặng lẽ bước đi, con chỉ biết lặng người kính phục. Vậy mà miệng đời vẫn còn nhiều điều không đúng, không hiểu, rồi sinh ra lời qua tiếng lại, khiến lòng con càng thêm xót xa cho Thầy.
Bởi vậy, con thật tâm luôn cầu nguyện cho Thầy được nhiều sức khỏe, có thêm Phật tử hữu duyên bên cạnh để hỗ trợ, chăm lo. Thầy vốn không cầu cho riêng mình, mà chỉ mong thế gian này bớt tham, bớt sân, bớt si — chỉ cần được như vậy thôi là Thầy đã an lòng rồi.
Con xin tri ân Thầy vì đã luôn nghĩ cho cuộc đời, cho chúng sinh. Đi tu, theo con hiểu, là con đường của một bậc chân tu, luôn giữ chánh niệm và đạo tâm vững vàng. Con kính chúc Thầy luôn được an ổn, thân tâm nhẹ nhàng, không bị những điều bất thiện quấy nhiễu, để lòng con cũng được an vui theo.
Nam Mô A Di Đà Phật. Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
👉 Đức Phật không phải là một vị thần ban phát phước lành, mà là một bậc Giác Ngộ, người đã tự mình đi trọn con đường thoát khổ và chỉ bày lại con đường ấy cho nhân loại. Hiểu Đức Phật chính là hiểu con đường giải thoát mà Ngài đã chứng nghiệm và truyền trao.
👉 Chánh Pháp không nằm ở hình thức hay nghi lễ, mà là con đường tu sửa tự thân, là phương pháp giúp mỗi người biết làm lành, tránh dữ, chuyển hóa phiền não, thanh lọc thân tâm. Chánh Pháp hoàn toàn không phải là mê tín, cầu cúng hão huyền hay nương tựa vào những niềm tin sai lệch.
👉 Nếu chỉ xưng danh tin Phật mà không học giáo lý, không thực hành đúng Chánh Pháp, lại xem Phật như một đấng thần linh để cầu xin ban phước, hoặc mê tín vào bùa chú, thì đó là đi ngược lại tinh thần giác ngộ, vô tình làm sai lệch con đường mà Đức Phật đã khai mở. Mỗi người cần tự tin vào khả năng chuyển hóa của chính mình, bởi hạnh phúc hay khổ đau đều do nhân quả và nỗ lực tu tập của tự thân mà thành.
👉 Người Phật tử chân chính cần học hỏi, quán chiếu và thực hành lời Phật dạy, nương nơi Chánh Pháp để tự mình giác ngộ, tự mình thoát khổ. Đó mới chính là sự tôn kính Đức Phật trọn vẹn và đúng nghĩa nhất, chứ không chỉ dừng lại ở việc tụng kinh hay lễ lạy mà chưa thấu hiểu cốt lõi lời Ngài dạy.
Trên thế gian này, có lẽ hiếm hoi lắm, nếu không muốn nói là chỉ có một mình thầy Thích Minh Tuệ mới có thể làm được những điều như thế. Thầy bước đi lặng lẽ, bền bỉ, từng bước một, theo đúng dấu chân năm xưa của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, vượt qua nhiều quốc gia, nhiều miền đất, để trở về nơi quê hương của Đức Phật bằng chính đôi chân trần đã chai sạn vì nắng gió và sỏi đá. Con đường thầy đi là con đường của khổ hạnh chân thật, mỗi ngày chỉ một bữa cơm đạm bạc, lặng lẽ ôm bát khất thực, bước đi khắp nơi để tu hành, để gieo vào lòng chúng sinh bài học giản dị mà sâu xa về buông xả tham luyến, bỏn xẻn, keo kiệt và cái tôi ích kỷ còn nặng trĩu trong mỗi con người.
Con nhìn hoàn cảnh tu hành của thầy mà lòng không khỏi xúc động. Chân đạp đất, đầu đội trời, cơm ăn mỗi ngày chỉ một bát, nước uống chỉ là nước lọc thanh đạm, đêm đến ngủ giữa rừng sâu hoang vắng. Giữa mùa đông lạnh lẽo, muỗi mòng vây kín, thầy vẫn ung dung bước đi trong đêm tĩnh mịch, không sợ hãi ma quỷ hay bất cứ điều gì, bởi tâm thầy đã an, đã sáng, đã không còn chỗ cho loạn động. Dẫu chịu đựng biết bao gian khổ mà thân thầy vẫn khỏe mạnh, gương mặt luôn tươi sáng, trán cao, ánh mắt trong trẻo và hiền hòa. Con tin rằng, đó là nhờ phước đức tu hành chân thật mà thầy được chư Phật, chư Thiên và các bậc Hộ Pháp âm thầm gia hộ, che chở, để thầy có thể vững vàng bước đi khắp nơi, mang tình thương và ánh sáng tỉnh thức đến cho muôn loài chúng sinh.
Từ phương xa, con xin cúi đầu đảnh lễ kính thầy bằng tất cả lòng tôn kính và biết ơn sâu sắc. Con kính chúc thầy cùng quý thầy luôn thân tâm an lạc, sức khỏe dồi dào, vững bước trên con đường tu học và tu hành, tiếp tục hướng tâm giải thoát khỏi sinh tử luân hồi, để dẫn dắt, nâng đỡ và cứu độ cho tất cả chúng con cùng vô lượng chúng sinh trên thế giới này sớm biết giác ngộ, tỉnh thức, vơi bớt khổ đau và từng ngày thành tựu hạnh phúc an lạc.
Nam mô A Di Đà Phật. Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Tu không phải để khoác áo thánh hiền hay tô vẽ cái “ta”, mà là gỡ bỏ lớp hào quang giả tạo để trở về bản chất trong sáng. Khi không còn bám víu danh xưng, tâm tự nhiên vững giữa khen chê, được mất. Tu không phải gom công đức dựng tòa sen trong lòng, mà tháo dần kiêu mạn để mọi việc nhẹ như hơi thở; đi giữa chợ đời cũng an nhiên như ngồi thiền rừng vắng. Tu là dám nhìn những gợn sóng bên trong mà không che giấu, để lặng mà thấy mình. Không tìm ánh sáng ở đâu xa, chỉ quay về nhận ra mình chưa từng rời sáng. Nguyện Thầy Minh Tuệ luôn viên mãn trí tuệ và từ bi, hoằng dương Chánh Pháp, soi đường cho muôn người vượt vô minh, bước vững trên con đường giải thoát 🙏
Nỗi đau mất mẹ, ai người thấu tỏ, Mẹ ơi, sao vội bỏ con mà đi… Với con, mẹ là cả cuộc đời, Khi con vừa lớn, mẹ lại xa rời nhân gian.
Muốn báo hiếu, muốn đền ơn sâu nặng, Thì mẹ đã về miền chín suối mù sương. Lòng con quặn thắt, tim đau từng nhịp, Bóng mẹ khuất rồi, thế giới bỗng chênh chao.
Mẹ ơi, sao mẹ đành lòng đến vậy, Bỏ con đơn độc giữa cõi đời mênh mông? Con chỉ ước một lần còn có mẹ, Được tựa vào, được chở che, vỗ về.
Dẫu mẹ xa, tình thương còn ở lại, Khắc suốt đời trong tim con chẳng phai. Con nguyện sống hiền, sống tròn đạo hiếu, Để nơi xa ấy, mẹ được an lòng.
Bây giờ các Thầy không có nơi cư trú ổn định, các Thầy ở linh tinh thì nếu kẻ báo Cơ Quan Chức Năng thì các thầy sẽ gặp nhiều khó khăn. nhìn hình ảnh ấy nhiều phật tử không kìm được nước mắt.
Tâm Hướng Phật
Thầy ẩn tu trong núi, nhưng tự tâm lại hướng về Bồ Tát hạnh, cầu Vô Thượng Chánh Đẳng Giác. Chỉ cần nghiêm cẩn hành trì hạnh đầu đà, ước tính ba năm hoa tâm mới nở một lần. Đây là con đường tu cực khó, không chỉ thử thách thân tâm mà còn phải đối diện với vô số sự chống đối xuất phát từ danh, lợi và ngũ dục.
Người có đạo tâm, chỉ cần ngồi cạnh Thầy Minh Tuệ trong giờ tọa thiền cũng có thể cảm nhận rõ sự an lạc lan tỏa từ nội tâm.
Hạnh đầu đà biểu hiện qua những điều rất giản dị mà sâu xa: mặc y phấn tảo để xả chấp thân, đi chân đất để thân hòa với đất mẹ, chịu nắng mưa để thân tâm tương thông với các yếu tố tạo thành nó. Trong đời sống khất thực, ba điều thường không đủ — ăn không đủ, mặc không đủ, ngủ không đủ — chính là điều kiện để phiền não ẩn sâu trỗi dậy, buộc tâm người tu phải quay về nương nơi Đạo. Như cổ ngữ nói: “Chăn ấm đệm êm sinh dục niệm, đói khát khốn khổ phát đạo tâm.”
Khất thực không chỉ là tùy duyên trong ăn uống mà còn là cách kết duyên chúng sinh với Tam Bảo, giúp người bố thí tăng trưởng phước lành và người tu xả bỏ ngã mạn, tự ti. Tư thế ngồi kiết già, đứng thẳng là những tư thế giúp năng lượng tâm linh tự nhiên nâng hành giả đi lên, bởi giải thoát hay trói buộc đều không rời thân tâm này.
Người hiểu về thân thể, y học cổ truyền, nhân quả và tâm linh sẽ dễ khởi tâm kính trọng đối với người giữ Giới và hành trì 13 hạnh đầu đà. Trái lại, có những người không giữ Giới, tâm loạn, miệng cuồng, vì bám chấp ngũ dục mà tìm cách loại bỏ người tu chân thật bằng quyền và tiền, nhằm ngăn Pháp Phật lưu chuyển.
Chúng sinh vô lượng, nghiệp và phiền não cũng vô tận, nên Bi – Trí – Dũng – Hạnh của người tu nếu muốn thành tựu đạo quả cũng phải vô tận. Dẫu ngàn Phật hiện tiền mà không tự tu, tự hành thì cũng không thể đạt lợi ích chân thật.
Vậy xin hỏi: một người đã lìa phiền não, minh tâm kiến tánh, thì tu như thế nào để thành Phật?
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật 🙏🙏🙏
1 day ago | [YT] | 821
View 27 replies
Tâm Hướng Phật
Vì sao nhiều người yêu quý thầy Minh Tuệ?
Qua tiếp xúc với những người kính mến thầy Minh Tuệ, có thể rút lại một điểm chung: ở thầy hiện diện những giá trị hiếm hoi của đời sống hiện đại, nhất là trong bối cảnh Phật giáo hôm nay. Có thể gói gọn trong vài lý do sau:
1. Sống đúng lời Phật dạy: Thầy đi bộ khất thực, không nhận tiền, không chùa chiền, không danh xưng, không tổ chức — một đời sống đầu đà giản dị, nói ít mà làm trọn.
2. Không cầu tín đồ: Thầy không kêu gọi theo mình, không lập giáo phái, không truyền bá rầm rộ. Ai hiểu thì tự hiểu, ai gặp là do duyên. Chính sự “không cầu” ấy tạo nên kính trọng.
3. Phong thái khiêm cung: Trước khen chê, thầy thường im lặng hoặc trả lời rất nhẹ, không tranh biện, không bảo vệ hình ảnh cá nhân.
4.Gợi lại Phật pháp nguyên thủy: Hình ảnh thầy nhắc người ta nhớ rằng tu hành là buông bớt, không phải tích lũy quyền lực hay ảnh hưởng.
5. Chạm vào khát khao chân thật: Giữa đời sống bon chen, con người khao khát sự giản đơn. Thấy một người gần như không sở hữu gì mà vẫn an nhiên, tự nhiên sinh lòng kính mến.
Không phải ai cũng yêu quý thầy — điều đó rất bình thường. Nhưng với những ai đang tìm một hình mẫu tu hành thuần khiết, thầy Minh Tuệ thực sự chạm tới họ.
2 days ago | [YT] | 1,421
View 41 replies
Tâm Hướng Phật
Con thật sự thấu hiểu rằng con đường tu của Thầy vô cùng khó khăn và gian nan, biết nói sao cho hết. Những ngày mưa gió, lòng con lại thêm lo lắng, sợ Thầy dọc đường vất vả, sức khỏe không được bảo đảm, lại còn trường chay khổ hạnh. Con thương Thầy nhiều lắm mà không biết diễn tả thế nào cho đủ.
Giờ đây thấy Thầy đã có chỗ dừng chân, có mọi người xung quanh quan tâm, con thật sự rất vui mừng. Nhìn lại hành trình tu tập theo 13 hạnh đầu đà, những tháng ngày Thầy một mình lặng lẽ bước đi, con chỉ biết lặng người kính phục. Vậy mà miệng đời vẫn còn nhiều điều không đúng, không hiểu, rồi sinh ra lời qua tiếng lại, khiến lòng con càng thêm xót xa cho Thầy.
Bởi vậy, con thật tâm luôn cầu nguyện cho Thầy được nhiều sức khỏe, có thêm Phật tử hữu duyên bên cạnh để hỗ trợ, chăm lo. Thầy vốn không cầu cho riêng mình, mà chỉ mong thế gian này bớt tham, bớt sân, bớt si — chỉ cần được như vậy thôi là Thầy đã an lòng rồi.
Con xin tri ân Thầy vì đã luôn nghĩ cho cuộc đời, cho chúng sinh. Đi tu, theo con hiểu, là con đường của một bậc chân tu, luôn giữ chánh niệm và đạo tâm vững vàng. Con kính chúc Thầy luôn được an ổn, thân tâm nhẹ nhàng, không bị những điều bất thiện quấy nhiễu, để lòng con cũng được an vui theo.
Nam Mô A Di Đà Phật.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
3 days ago | [YT] | 1,401
View 27 replies
Tâm Hướng Phật
AI ĐANG CẦN AI HƠN – NGƯỜI TU HAY XÃ HỘI?
Thầy Minh Tuệ chỉ lặng lẽ đi, ăn, ngủ và tu.
Không họp báo, không giải thích, không thanh minh.
Nhưng xã hội thì xôn xao.
Người đòi lập trường, người cần xác nhận, người muốn Thầy vào khuôn cho dễ hiểu, dễ quản.
Người tu không cần được hiểu ngay để tiếp tục tu.
Còn xã hội lại cần một lời giải thích để yên tâm, để dán nhãn, để khỏi bối rối.
Im lặng trở thành điều “đáng nghi”,
vì có những người không chịu nổi sự tồn tại của một người sống mà không cần họ công nhận.
Cuối cùng, Thầy vẫn cứ đi.
Chỉ có xã hội là phải chạy theo, loay hoay tìm lý do vì sao một người được phép sống tự do như thế.
4 days ago | [YT] | 1,390
View 31 replies
Tâm Hướng Phật
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
👉 Đức Phật không phải là một vị thần ban phát phước lành, mà là một bậc Giác Ngộ, người đã tự mình đi trọn con đường thoát khổ và chỉ bày lại con đường ấy cho nhân loại. Hiểu Đức Phật chính là hiểu con đường giải thoát mà Ngài đã chứng nghiệm và truyền trao.
👉 Chánh Pháp không nằm ở hình thức hay nghi lễ, mà là con đường tu sửa tự thân, là phương pháp giúp mỗi người biết làm lành, tránh dữ, chuyển hóa phiền não, thanh lọc thân tâm. Chánh Pháp hoàn toàn không phải là mê tín, cầu cúng hão huyền hay nương tựa vào những niềm tin sai lệch.
👉 Nếu chỉ xưng danh tin Phật mà không học giáo lý, không thực hành đúng Chánh Pháp, lại xem Phật như một đấng thần linh để cầu xin ban phước, hoặc mê tín vào bùa chú, thì đó là đi ngược lại tinh thần giác ngộ, vô tình làm sai lệch con đường mà Đức Phật đã khai mở. Mỗi người cần tự tin vào khả năng chuyển hóa của chính mình, bởi hạnh phúc hay khổ đau đều do nhân quả và nỗ lực tu tập của tự thân mà thành.
👉 Người Phật tử chân chính cần học hỏi, quán chiếu và thực hành lời Phật dạy, nương nơi Chánh Pháp để tự mình giác ngộ, tự mình thoát khổ. Đó mới chính là sự tôn kính Đức Phật trọn vẹn và đúng nghĩa nhất, chứ không chỉ dừng lại ở việc tụng kinh hay lễ lạy mà chưa thấu hiểu cốt lõi lời Ngài dạy.
1 week ago | [YT] | 1,279
View 28 replies
Tâm Hướng Phật
Trên thế gian này, có lẽ hiếm hoi lắm, nếu không muốn nói là chỉ có một mình thầy Thích Minh Tuệ mới có thể làm được những điều như thế. Thầy bước đi lặng lẽ, bền bỉ, từng bước một, theo đúng dấu chân năm xưa của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, vượt qua nhiều quốc gia, nhiều miền đất, để trở về nơi quê hương của Đức Phật bằng chính đôi chân trần đã chai sạn vì nắng gió và sỏi đá. Con đường thầy đi là con đường của khổ hạnh chân thật, mỗi ngày chỉ một bữa cơm đạm bạc, lặng lẽ ôm bát khất thực, bước đi khắp nơi để tu hành, để gieo vào lòng chúng sinh bài học giản dị mà sâu xa về buông xả tham luyến, bỏn xẻn, keo kiệt và cái tôi ích kỷ còn nặng trĩu trong mỗi con người.
Con nhìn hoàn cảnh tu hành của thầy mà lòng không khỏi xúc động. Chân đạp đất, đầu đội trời, cơm ăn mỗi ngày chỉ một bát, nước uống chỉ là nước lọc thanh đạm, đêm đến ngủ giữa rừng sâu hoang vắng. Giữa mùa đông lạnh lẽo, muỗi mòng vây kín, thầy vẫn ung dung bước đi trong đêm tĩnh mịch, không sợ hãi ma quỷ hay bất cứ điều gì, bởi tâm thầy đã an, đã sáng, đã không còn chỗ cho loạn động. Dẫu chịu đựng biết bao gian khổ mà thân thầy vẫn khỏe mạnh, gương mặt luôn tươi sáng, trán cao, ánh mắt trong trẻo và hiền hòa. Con tin rằng, đó là nhờ phước đức tu hành chân thật mà thầy được chư Phật, chư Thiên và các bậc Hộ Pháp âm thầm gia hộ, che chở, để thầy có thể vững vàng bước đi khắp nơi, mang tình thương và ánh sáng tỉnh thức đến cho muôn loài chúng sinh.
Từ phương xa, con xin cúi đầu đảnh lễ kính thầy bằng tất cả lòng tôn kính và biết ơn sâu sắc. Con kính chúc thầy cùng quý thầy luôn thân tâm an lạc, sức khỏe dồi dào, vững bước trên con đường tu học và tu hành, tiếp tục hướng tâm giải thoát khỏi sinh tử luân hồi, để dẫn dắt, nâng đỡ và cứu độ cho tất cả chúng con cùng vô lượng chúng sinh trên thế giới này sớm biết giác ngộ, tỉnh thức, vơi bớt khổ đau và từng ngày thành tựu hạnh phúc an lạc.
Nam mô A Di Đà Phật.
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
1 week ago | [YT] | 1,156
View 35 replies
Tâm Hướng Phật
Tu không phải để khoác áo thánh hiền hay tô vẽ cái “ta”, mà là gỡ bỏ lớp hào quang giả tạo để trở về bản chất trong sáng. Khi không còn bám víu danh xưng, tâm tự nhiên vững giữa khen chê, được mất. Tu không phải gom công đức dựng tòa sen trong lòng, mà tháo dần kiêu mạn để mọi việc nhẹ như hơi thở; đi giữa chợ đời cũng an nhiên như ngồi thiền rừng vắng. Tu là dám nhìn những gợn sóng bên trong mà không che giấu, để lặng mà thấy mình. Không tìm ánh sáng ở đâu xa, chỉ quay về nhận ra mình chưa từng rời sáng.
Nguyện Thầy Minh Tuệ luôn viên mãn trí tuệ và từ bi, hoằng dương Chánh Pháp, soi đường cho muôn người vượt vô minh, bước vững trên con đường giải thoát 🙏
2 weeks ago | [YT] | 598
View 14 replies
Tâm Hướng Phật
Nỗi đau mất mẹ, ai người thấu tỏ,
Mẹ ơi, sao vội bỏ con mà đi…
Với con, mẹ là cả cuộc đời,
Khi con vừa lớn, mẹ lại xa rời nhân gian.
Muốn báo hiếu, muốn đền ơn sâu nặng,
Thì mẹ đã về miền chín suối mù sương.
Lòng con quặn thắt, tim đau từng nhịp,
Bóng mẹ khuất rồi, thế giới bỗng chênh chao.
Mẹ ơi, sao mẹ đành lòng đến vậy,
Bỏ con đơn độc giữa cõi đời mênh mông?
Con chỉ ước một lần còn có mẹ,
Được tựa vào, được chở che, vỗ về.
Dẫu mẹ xa, tình thương còn ở lại,
Khắc suốt đời trong tim con chẳng phai.
Con nguyện sống hiền, sống tròn đạo hiếu,
Để nơi xa ấy, mẹ được an lòng.
2 weeks ago | [YT] | 932
View 13 replies
Tâm Hướng Phật
Bây giờ các Thầy không có nơi cư trú ổn định, các Thầy ở linh tinh thì nếu kẻ báo Cơ Quan Chức Năng thì các thầy sẽ gặp nhiều khó khăn. nhìn hình ảnh ấy nhiều phật tử không kìm được nước mắt.
2 weeks ago | [YT] | 808
View 21 replies
Tâm Hướng Phật
🧘♂️ Từ Sư Minh Tuệ – Tôi học được gì?
Có những người không cần giảng nhiều, chỉ cần sống – đã là một bài học.
Với tôi, sư Minh Tuệ là như vậy.
1. Đã làm thì làm cho trọn
Thầy tu là tu thật. Không nửa vời. Nhìn thầy, tôi học cách nghiêm túc với lựa chọn của mình, không sống cho qua ngày.
2. Giữ tâm tỉnh, sống thiện là đủ
Mỗi ngày 10 phút thiền. Giữ giới trong khả năng. Việc thiện thấy là làm.
Kết quả? Tâm nhẹ hơn, lòng yên hơn.
3. Buông bớt, an hơn
Nghĩ đến thầy – 3 y 1 bát, ăn một bữa mà vẫn an nhiên – tôi học cách buông tham, buông sân.
Thở sâu… rồi nhẹ xuống.
🌱 Còn bạn thì sao?
Bạn học được điều gì từ sư Minh Tuệ?
Chia sẻ nhé – biết đâu câu chuyện của bạn sẽ thắp sáng ai đó giữa đời vội vã.
2 weeks ago | [YT] | 554
View 12 replies
Load more