Khoảnh khắc ấy, Thầy chỉ khẽ mỉm cười — một nụ cười nhẹ như gió sớm, an nhiên đến lạ. Khi nghe nhắc đến lệnh phong sát, không một gợn sóng nào dấy lên trong tâm, chỉ có sự hoan hỷ tĩnh lặng lan tỏa như mặt hồ Lumbini phẳng lặng giữa buổi bình minh. Mọi duyên đến rồi đi, tựa mây trôi ngang trời, còn lòng Thầy vẫn ung dung, sáng trong, không vướng một hạt bụi ưu phiền.
Trong Kinh Nikaya , Đức Phật thường xuyên nhắc lại điều quan trọng của một Sa Môn hiền trí là đời sống xả ly, ba y 1 bát. Bình bát và 3 y áo luôn giữ bên mình, đi đứng nằm ngồi đều ko rời xa, y bát quan trọng như đôi cánh của con chim vậy.
Người tu ko theo Chánh Pháp là y áo có cả tủ, bình bát chỉ lúc ăn họ mới dùng, những khi đi ăn tiệc đãi họ cũng chả dùng đến. Chưa cần xét đến người đó có giữ bao nhiêu Giới, chỉ riêng Y bát họ ko còn coi là hai tài sản thiết yếu mang theo thì người đó ko phải là người tu Đạo Phật.
Người ta tin theo ai, tôn sùng ai thì tùy theo sự hiểu Pháp và đức tin của mỗi người. Nhưng quy y theo thầy nào mà bị xúi giục đi chửi Thầy Minh Tuệ thì chắc chắn vị sư phụ đó là Ma Tăng.
Dịch: Tu viện Campuchia tại Lumbini. Thật tốt đẹp và đáng trân quý. Một ngôi chùa từng hoang vắng, nay đã được gọi tên, có sinh khí, có người lui tới. Nhờ ai thì chắc hẳn ai cũng hiểu.
Thầy đến không mang theo điều gì cho riêng mình, nhưng lại để lại cho nơi đây quá nhiều giá trị. Từ sự lan tỏa của lòng từ bi, cho đến sự hồi sinh âm thầm của vùng đất này khi khách thập phương tìm về, đời sống kinh tế cũng dần khởi sắc.
Không ồn ào, không phô trương, chỉ bằng bước chân lặng lẽ và hạnh tu chân thật, thầy đã khiến một nơi từng bị lãng quên trở nên ấm áp và sống động hơn từng ngày.
Một vị Phật tử đã đặt ra câu hỏi rất hay về 84.000 Pháp môn trong Phật pháp. Theo kinh điển ghi lại, thời Đức Thế Tôn, Ngài đã giảng dạy 82.000 bài pháp, chư vị Thánh đệ tử tiếp nối giảng thêm 2.000 bài, hợp lại thành 84.000 Pháp môn được lưu truyền cho đến ngày nay.
Tuy nhiên, như lời Thầy khai thị, dù Pháp môn có nhiều đến đâu, điều cốt lõi không nằm ở số lượng lời giảng, mà ở con đường thực hành. Chỉ cần hành trì trọn vẹn 37 Phẩm Trợ Đạo thì đã hội đủ đầy đủ điều kiện để đi đến Giải thoát. Tất cả các Pháp môn khác, suy cho cùng, cũng không ngoài mục đích đưa con người quay về chánh niệm, trí tuệ và đoạn trừ khổ đau.
Nói quá nhiều đôi khi chỉ làm mệt cho người nói, rối cho người nghe. Pháp không nằm ở chỗ nghe cho nhiều, học cho rộng, mà nằm ở chỗ tu cho đúng, hành cho sâu và sống được với Pháp trong từng hơi thở, từng bước chân của đời sống hằng ngày.
Giản dị mà vững chãi, ít lời mà thâm sâu — đó chính là tinh thần cốt lõi của con đường tỉnh thức.
Khi được Phật tử hỏi rằng Tâm ở đâu, thầy nhẹ nhàng khai thị: đã là con người thì ai cũng có tâm, nhưng khi được hỏi tâm nằm ở đâu, phần lớn đều trả lời rằng tâm ở trong thân, trong tim hay trong đầu. Đáng tiếc thay, có biết bao người sống trọn một đời mà vẫn chưa từng nhận ra tâm mình là gì, ở đâu. Có tâm mà không biết tâm, cũng đồng nghĩa với việc chưa từng thật sự biết chính mình là ai.
Kỳ thực, tâm không bị giới hạn trong một hình tướng hay một vị trí cố định nào. Tâm bao trùm khắp mười phương, dung chứa cả không gian, vũ trụ và vạn hữu. Mười phương ấy gồm Đông, Tây, Nam, Bắc; Đông Nam, Đông Bắc, Tây Nam, Tây Bắc; cùng phương Thượng và phương Hạ. Nơi nào có cái biết, nơi đó có tâm; cái biết ấy chính là tâm thức. Thức là tánh biết của tâm, thiếu đi cái biết thì muôn pháp đều trở thành vô tri vô giác.
Bởi vậy mới nói tam giới duy tâm: dục giới, sắc giới, vô sắc giới đều do tâm tạo; và vạn pháp duy thức, bởi tất cả đều được hiển lộ qua tánh biết chân thật. Chín phương Trời, mười phương Phật — phương thứ mười ấy chính là nơi tâm an trụ, tuy không thể thấy bằng mắt thường, bởi thực tướng của tâm vốn là vô tướng.
Nguyện thầy luôn nở nụ cười an nhiên với muôn loài chúng sinh, trọn đủ từ bi và trí tuệ, làm sáng rỡ vô thượng thậm thâm vi diệu pháp.
Nam Mô Đầu Đà Thiện Du Bộ Công Đức Minh Tuệ Bồ Tát 🙏🙏🙏
Bộ hành tu tập trên khắp những nẻo đường đông người, ảnh hưởng ra sao cũng đều tùy duyên. Với người tu hành chân chính, mọi điều xảy ra trên đường đi – thuận hay nghịch – đều là nhân duyên cần gặp, là bài học cần trải qua để soi lại tâm mình và tiếp tục bước đi trong chánh niệm.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Nam Mô A Di Đà Phật.
Trên những cung đường hành hương về đất Phật, nhiều người dân địa phương thành kính dâng tiền cúng dường đoàn hành giả tu hạnh Đầu đà, nhưng điều khiến họ sững sờ là những bàn tay gầy guộc ấy nhẹ nhàng từ chối. Giữa một thế giới nơi đồng tiền chi phối gần như mọi giá trị, hành động ấy không còn là điều lạ lẫm đơn thuần, mà trở thành một bài pháp sống động về hạnh nguyện không giữ tiền trong 13 Pháp Đầu đà.
Trong giáo lý nguyên thủy, tiền bạc gắn liền với sở hữu, tích trữ và lo âu. Với người tu hạnh Đầu đà, không chạm đến tiền chính là cắt tận gốc rễ tâm tham ái, buông bỏ mọi ràng buộc vật chất để giữ tâm hoàn toàn tự do. Trước những hành giả “không túi, không hầu bao”, nhiều người chợt nhận ra một định nghĩa khác về sự giàu có: sự giàu có của lòng tự tại.
Không chỉ từ chối tiền bạc, các thầy còn sống trong sự tối giản tuyệt đối: chỉ khất thực đủ dùng trong ngày, chỉ ăn một bữa trước giờ Ngọ, phó thác thân mạng cho nhân duyên và lòng từ bi của chúng sinh. Đó là kỷ luật nghiêm khắc để chế ngự dục vọng, giữ thân tâm nhẹ nhàng, thanh tịnh.
Giữa thời đại kinh tế hóa mọi giá trị, hình ảnh những vị tu sĩ áo vá, chân trần, kiên quyết nói “không” với tiền bạc đã gợi lại bóng dáng nguyên thủy của Đức Phật và các bậc A-la-hán xưa: một đời sống không vụ lợi, không danh tướng, không mưu cầu.
Việc các thầy không nhận tiền không phải để gây chú ý, mà để bảo vệ đạo hạnh. Và khi nhìn thấy những tờ tiền bị từ chối, có lẽ điều cần thiết nhất không phải là bối rối, mà là tự hỏi lại chính mình. Hạnh phúc thật sự không nằm ở những gì ta nắm giữ, mà ở những gì ta đủ can đảm buông xuống khỏi trái tim.
✨🎆 Chúc mừng năm mới 2026! 🎆✨ Kính chúc quý cô chú, anh chị và các bạn bước sang năm mới trong an khang – thịnh vượng – bình an – hạnh phúc. Nguyện cho năm 2026 mang đến sức khỏe dồi dào, tâm trí sáng suốt, niềm vui bền lâu, và thật nhiều nhân duyên thiện lành trong đời sống. Cầu chúc mọi ước nguyện chân chính sớm được viên thành, gia đình luôn ấm êm hòa thuận, lòng người luôn an trú trong an lạc và yêu thương. 🙏✨
Thầy ẩn tu trong núi, nhưng tự tâm lại hướng về Bồ Tát hạnh, cầu Vô Thượng Chánh Đẳng Giác. Chỉ cần nghiêm cẩn hành trì hạnh đầu đà, ước tính ba năm hoa tâm mới nở một lần. Đây là con đường tu cực khó, không chỉ thử thách thân tâm mà còn phải đối diện với vô số sự chống đối xuất phát từ danh, lợi và ngũ dục.
Người có đạo tâm, chỉ cần ngồi cạnh Thầy Minh Tuệ trong giờ tọa thiền cũng có thể cảm nhận rõ sự an lạc lan tỏa từ nội tâm.
Hạnh đầu đà biểu hiện qua những điều rất giản dị mà sâu xa: mặc y phấn tảo để xả chấp thân, đi chân đất để thân hòa với đất mẹ, chịu nắng mưa để thân tâm tương thông với các yếu tố tạo thành nó. Trong đời sống khất thực, ba điều thường không đủ — ăn không đủ, mặc không đủ, ngủ không đủ — chính là điều kiện để phiền não ẩn sâu trỗi dậy, buộc tâm người tu phải quay về nương nơi Đạo. Như cổ ngữ nói: “Chăn ấm đệm êm sinh dục niệm, đói khát khốn khổ phát đạo tâm.”
Khất thực không chỉ là tùy duyên trong ăn uống mà còn là cách kết duyên chúng sinh với Tam Bảo, giúp người bố thí tăng trưởng phước lành và người tu xả bỏ ngã mạn, tự ti. Tư thế ngồi kiết già, đứng thẳng là những tư thế giúp năng lượng tâm linh tự nhiên nâng hành giả đi lên, bởi giải thoát hay trói buộc đều không rời thân tâm này.
Người hiểu về thân thể, y học cổ truyền, nhân quả và tâm linh sẽ dễ khởi tâm kính trọng đối với người giữ Giới và hành trì 13 hạnh đầu đà. Trái lại, có những người không giữ Giới, tâm loạn, miệng cuồng, vì bám chấp ngũ dục mà tìm cách loại bỏ người tu chân thật bằng quyền và tiền, nhằm ngăn Pháp Phật lưu chuyển.
Chúng sinh vô lượng, nghiệp và phiền não cũng vô tận, nên Bi – Trí – Dũng – Hạnh của người tu nếu muốn thành tựu đạo quả cũng phải vô tận. Dẫu ngàn Phật hiện tiền mà không tự tu, tự hành thì cũng không thể đạt lợi ích chân thật.
Vậy xin hỏi: một người đã lìa phiền não, minh tâm kiến tánh, thì tu như thế nào để thành Phật?
Tâm Hướng Phật
Khoảnh khắc ấy, Thầy chỉ khẽ mỉm cười — một nụ cười nhẹ như gió sớm, an nhiên đến lạ. Khi nghe nhắc đến lệnh phong sát, không một gợn sóng nào dấy lên trong tâm, chỉ có sự hoan hỷ tĩnh lặng lan tỏa như mặt hồ Lumbini phẳng lặng giữa buổi bình minh. Mọi duyên đến rồi đi, tựa mây trôi ngang trời, còn lòng Thầy vẫn ung dung, sáng trong, không vướng một hạt bụi ưu phiền.
1 day ago | [YT] | 1,041
View 26 replies
Tâm Hướng Phật
Trong Kinh Nikaya , Đức Phật thường xuyên nhắc lại điều quan trọng của một Sa Môn hiền trí là đời sống xả ly, ba y 1 bát. Bình bát và 3 y áo luôn giữ bên mình, đi đứng nằm ngồi đều ko rời xa, y bát quan trọng như đôi cánh của con chim vậy.
Người tu ko theo Chánh Pháp là y áo có cả tủ, bình bát chỉ lúc ăn họ mới dùng, những khi đi ăn tiệc đãi họ cũng chả dùng đến. Chưa cần xét đến người đó có giữ bao nhiêu Giới, chỉ riêng Y bát họ ko còn coi là hai tài sản thiết yếu mang theo thì người đó ko phải là người tu Đạo Phật.
Người ta tin theo ai, tôn sùng ai thì tùy theo sự hiểu Pháp và đức tin của mỗi người. Nhưng quy y theo thầy nào mà bị xúi giục đi chửi Thầy Minh Tuệ thì chắc chắn vị sư phụ đó là Ma Tăng.
4 days ago | [YT] | 1,682
View 48 replies
Tâm Hướng Phật
Dịch: Tu viện Campuchia tại Lumbini.
Thật tốt đẹp và đáng trân quý. Một ngôi chùa từng hoang vắng, nay đã được gọi tên, có sinh khí, có người lui tới. Nhờ ai thì chắc hẳn ai cũng hiểu.
Thầy đến không mang theo điều gì cho riêng mình, nhưng lại để lại cho nơi đây quá nhiều giá trị. Từ sự lan tỏa của lòng từ bi, cho đến sự hồi sinh âm thầm của vùng đất này khi khách thập phương tìm về, đời sống kinh tế cũng dần khởi sắc.
Không ồn ào, không phô trương, chỉ bằng bước chân lặng lẽ và hạnh tu chân thật, thầy đã khiến một nơi từng bị lãng quên trở nên ấm áp và sống động hơn từng ngày.
1 week ago | [YT] | 183
View 3 replies
Tâm Hướng Phật
84.000 Pháp Môn Và Con Đường Giải Thoát
Một vị Phật tử đã đặt ra câu hỏi rất hay về 84.000 Pháp môn trong Phật pháp. Theo kinh điển ghi lại, thời Đức Thế Tôn, Ngài đã giảng dạy 82.000 bài pháp, chư vị Thánh đệ tử tiếp nối giảng thêm 2.000 bài, hợp lại thành 84.000 Pháp môn được lưu truyền cho đến ngày nay.
Tuy nhiên, như lời Thầy khai thị, dù Pháp môn có nhiều đến đâu, điều cốt lõi không nằm ở số lượng lời giảng, mà ở con đường thực hành. Chỉ cần hành trì trọn vẹn 37 Phẩm Trợ Đạo thì đã hội đủ đầy đủ điều kiện để đi đến Giải thoát. Tất cả các Pháp môn khác, suy cho cùng, cũng không ngoài mục đích đưa con người quay về chánh niệm, trí tuệ và đoạn trừ khổ đau.
Nói quá nhiều đôi khi chỉ làm mệt cho người nói, rối cho người nghe. Pháp không nằm ở chỗ nghe cho nhiều, học cho rộng, mà nằm ở chỗ tu cho đúng, hành cho sâu và sống được với Pháp trong từng hơi thở, từng bước chân của đời sống hằng ngày.
Giản dị mà vững chãi, ít lời mà thâm sâu — đó chính là tinh thần cốt lõi của con đường tỉnh thức.
1 week ago | [YT] | 1,927
View 47 replies
Tâm Hướng Phật
Khi được Phật tử hỏi rằng Tâm ở đâu, thầy nhẹ nhàng khai thị: đã là con người thì ai cũng có tâm, nhưng khi được hỏi tâm nằm ở đâu, phần lớn đều trả lời rằng tâm ở trong thân, trong tim hay trong đầu. Đáng tiếc thay, có biết bao người sống trọn một đời mà vẫn chưa từng nhận ra tâm mình là gì, ở đâu. Có tâm mà không biết tâm, cũng đồng nghĩa với việc chưa từng thật sự biết chính mình là ai.
Kỳ thực, tâm không bị giới hạn trong một hình tướng hay một vị trí cố định nào. Tâm bao trùm khắp mười phương, dung chứa cả không gian, vũ trụ và vạn hữu. Mười phương ấy gồm Đông, Tây, Nam, Bắc; Đông Nam, Đông Bắc, Tây Nam, Tây Bắc; cùng phương Thượng và phương Hạ. Nơi nào có cái biết, nơi đó có tâm; cái biết ấy chính là tâm thức. Thức là tánh biết của tâm, thiếu đi cái biết thì muôn pháp đều trở thành vô tri vô giác.
Bởi vậy mới nói tam giới duy tâm: dục giới, sắc giới, vô sắc giới đều do tâm tạo; và vạn pháp duy thức, bởi tất cả đều được hiển lộ qua tánh biết chân thật. Chín phương Trời, mười phương Phật — phương thứ mười ấy chính là nơi tâm an trụ, tuy không thể thấy bằng mắt thường, bởi thực tướng của tâm vốn là vô tướng.
Nguyện thầy luôn nở nụ cười an nhiên với muôn loài chúng sinh, trọn đủ từ bi và trí tuệ, làm sáng rỡ vô thượng thậm thâm vi diệu pháp.
Nam Mô Đầu Đà Thiện Du Bộ Công Đức Minh Tuệ Bồ Tát 🙏🙏🙏
1 week ago | [YT] | 1,373
View 38 replies
Tâm Hướng Phật
Bộ hành tu tập trên khắp những nẻo đường đông người, ảnh hưởng ra sao cũng đều tùy duyên. Với người tu hành chân chính, mọi điều xảy ra trên đường đi – thuận hay nghịch – đều là nhân duyên cần gặp, là bài học cần trải qua để soi lại tâm mình và tiếp tục bước đi trong chánh niệm.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Nam Mô A Di Đà Phật.
2 weeks ago | [YT] | 1,278
View 34 replies
Tâm Hướng Phật
Con đi tu là để cầu giải thoát, sống nay chết mai đâu ai biết #Thayminhtue #suminhtue
2 weeks ago | [YT] | 1,508
View 25 replies
Tâm Hướng Phật
KHI ĐỒNG TIỀN TRỞ NÊN BẤT LỰC TRƯỚC SỰ GIẢI THOÁT
Trên những cung đường hành hương về đất Phật, nhiều người dân địa phương thành kính dâng tiền cúng dường đoàn hành giả tu hạnh Đầu đà, nhưng điều khiến họ sững sờ là những bàn tay gầy guộc ấy nhẹ nhàng từ chối. Giữa một thế giới nơi đồng tiền chi phối gần như mọi giá trị, hành động ấy không còn là điều lạ lẫm đơn thuần, mà trở thành một bài pháp sống động về hạnh nguyện không giữ tiền trong 13 Pháp Đầu đà.
Trong giáo lý nguyên thủy, tiền bạc gắn liền với sở hữu, tích trữ và lo âu. Với người tu hạnh Đầu đà, không chạm đến tiền chính là cắt tận gốc rễ tâm tham ái, buông bỏ mọi ràng buộc vật chất để giữ tâm hoàn toàn tự do. Trước những hành giả “không túi, không hầu bao”, nhiều người chợt nhận ra một định nghĩa khác về sự giàu có: sự giàu có của lòng tự tại.
Không chỉ từ chối tiền bạc, các thầy còn sống trong sự tối giản tuyệt đối: chỉ khất thực đủ dùng trong ngày, chỉ ăn một bữa trước giờ Ngọ, phó thác thân mạng cho nhân duyên và lòng từ bi của chúng sinh. Đó là kỷ luật nghiêm khắc để chế ngự dục vọng, giữ thân tâm nhẹ nhàng, thanh tịnh.
Giữa thời đại kinh tế hóa mọi giá trị, hình ảnh những vị tu sĩ áo vá, chân trần, kiên quyết nói “không” với tiền bạc đã gợi lại bóng dáng nguyên thủy của Đức Phật và các bậc A-la-hán xưa: một đời sống không vụ lợi, không danh tướng, không mưu cầu.
Việc các thầy không nhận tiền không phải để gây chú ý, mà để bảo vệ đạo hạnh. Và khi nhìn thấy những tờ tiền bị từ chối, có lẽ điều cần thiết nhất không phải là bối rối, mà là tự hỏi lại chính mình. Hạnh phúc thật sự không nằm ở những gì ta nắm giữ, mà ở những gì ta đủ can đảm buông xuống khỏi trái tim.
3 weeks ago | [YT] | 1,144
View 32 replies
Tâm Hướng Phật
✨🎆 Chúc mừng năm mới 2026! 🎆✨
Kính chúc quý cô chú, anh chị và các bạn bước sang năm mới trong an khang – thịnh vượng – bình an – hạnh phúc.
Nguyện cho năm 2026 mang đến sức khỏe dồi dào, tâm trí sáng suốt, niềm vui bền lâu, và thật nhiều nhân duyên thiện lành trong đời sống.
Cầu chúc mọi ước nguyện chân chính sớm được viên thành, gia đình luôn ấm êm hòa thuận, lòng người luôn an trú trong an lạc và yêu thương. 🙏✨
3 weeks ago | [YT] | 118
View 2 replies
Tâm Hướng Phật
Thầy ẩn tu trong núi, nhưng tự tâm lại hướng về Bồ Tát hạnh, cầu Vô Thượng Chánh Đẳng Giác. Chỉ cần nghiêm cẩn hành trì hạnh đầu đà, ước tính ba năm hoa tâm mới nở một lần. Đây là con đường tu cực khó, không chỉ thử thách thân tâm mà còn phải đối diện với vô số sự chống đối xuất phát từ danh, lợi và ngũ dục.
Người có đạo tâm, chỉ cần ngồi cạnh Thầy Minh Tuệ trong giờ tọa thiền cũng có thể cảm nhận rõ sự an lạc lan tỏa từ nội tâm.
Hạnh đầu đà biểu hiện qua những điều rất giản dị mà sâu xa: mặc y phấn tảo để xả chấp thân, đi chân đất để thân hòa với đất mẹ, chịu nắng mưa để thân tâm tương thông với các yếu tố tạo thành nó. Trong đời sống khất thực, ba điều thường không đủ — ăn không đủ, mặc không đủ, ngủ không đủ — chính là điều kiện để phiền não ẩn sâu trỗi dậy, buộc tâm người tu phải quay về nương nơi Đạo. Như cổ ngữ nói: “Chăn ấm đệm êm sinh dục niệm, đói khát khốn khổ phát đạo tâm.”
Khất thực không chỉ là tùy duyên trong ăn uống mà còn là cách kết duyên chúng sinh với Tam Bảo, giúp người bố thí tăng trưởng phước lành và người tu xả bỏ ngã mạn, tự ti. Tư thế ngồi kiết già, đứng thẳng là những tư thế giúp năng lượng tâm linh tự nhiên nâng hành giả đi lên, bởi giải thoát hay trói buộc đều không rời thân tâm này.
Người hiểu về thân thể, y học cổ truyền, nhân quả và tâm linh sẽ dễ khởi tâm kính trọng đối với người giữ Giới và hành trì 13 hạnh đầu đà. Trái lại, có những người không giữ Giới, tâm loạn, miệng cuồng, vì bám chấp ngũ dục mà tìm cách loại bỏ người tu chân thật bằng quyền và tiền, nhằm ngăn Pháp Phật lưu chuyển.
Chúng sinh vô lượng, nghiệp và phiền não cũng vô tận, nên Bi – Trí – Dũng – Hạnh của người tu nếu muốn thành tựu đạo quả cũng phải vô tận. Dẫu ngàn Phật hiện tiền mà không tự tu, tự hành thì cũng không thể đạt lợi ích chân thật.
Vậy xin hỏi: một người đã lìa phiền não, minh tâm kiến tánh, thì tu như thế nào để thành Phật?
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật 🙏🙏🙏
3 weeks ago | [YT] | 1,161
View 38 replies
Load more