Nguyễn Trà Giang

Vạn Sự Từ Tâm - Tài sản lớn nhất của chúng ta không phải là kiếm được bao nhiêu tiền mà đó là việc chúng ta giúp được bao nhiêu người.

💐Theo dõi Giang tại đây:
Fanpage: www.facebook.com/NguyentragiangTTOK
TikTok: www.tiktok.com/@nguyentragiang.92
Instagram: www.instagram.com/nguyentragiang.ig/

📞Liên hệ công việc: 093 854 32 22
📩nguyentragiang5492@gmail.com


Nguyễn Trà Giang

Phúc đức lớn nhất của một gia đình là người vợ...



Trong một gia đình, người vợ không chỉ giữ vai trò chăm sóc, mà còn là “phong thủy sống” quyết định bầu không khí tinh thần của cả nhà. Khi người phụ nữ tỉnh thức và biết “tu” đúng nghĩa, sự chuyển hóa không chỉ diễn ra trong nội tâm họ, mà lan tỏa âm thầm đến chồng con, gia đạo.



Khi người vợ thường xuyên căng thẳng, lo âu, trách móc, năng lượng trong nhà trở nên nặng nề. Chồng dễ cáu gắt, con cái bất an, gia đình thiếu kết nối. Đó không phải do ai sai, mà vì tần số cảm xúc thấp đang dẫn dắt mọi phản ứng.


Ngược lại, khi người vợ bình an, bao dung, dịu dàng từ bên trong, không khí gia đình tự nhiên lắng dịu, ấm áp hơn. Đó là lúc người vợ bắt đầu “tu”.



“Tu” không phải là tụng kinh nhiều hay cố gắng nhẫn nhịn cho xong chuyện. “Tu” là quay về quan sát chính mình: rõ biết suy nghĩ, cảm xúc, lời nói, cách phản ứng mỗi ngày. Là hiểu nhân quả, hiểu rằng muốn chuyển nghiệp gia đình thì phải chuyển từ nội tâm mình trước.



Có người tưởng mình đang tu nhưng thực chất là đang kìm nén, chịu đựng. Bên ngoài hiền lành, bên trong đầy bực bội. Tu như vậy chỉ làm khổ thêm. Tu đúng không phải sửa chồng, dạy con, hay chứng tỏ mình hiểu đạo, mà là buông bớt kiểm soát, sống chân thật với chính mình, thấy ra để chuyển hóa.



Người vợ biết tu không cam chịu yếu mềm, mà là người có trí tuệ, có chánh kiến, hiểu quy luật vận hành của tâm và cảm xúc. Chính sự bình an nơi họ trở thành phước báu lớn nhất cho cả gia đình.

22 hours ago | [YT] | 26

Nguyễn Trà Giang

Có những lần nhìn lại quá khứ, phụ nữ mới giật mình nhận ra:
mình đã từng bước vào một ván cược mà không hề tính toán đường lui.
Cứ nghĩ yêu là đủ, tin là xong,
ai ngờ đặt lên đó cả thanh xuân, cả niềm tin, cả những ngày tháng không thể lấy lại.


Phụ nữ khi đã thương, thường thương rất thật lòng.
Thương đến mức chấp nhận thiếu thốn, chấp nhận thiệt thòi,
thương đến mức tự thuyết phục bản thân rằng:
chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi, rồi mọi thứ sẽ ổn.


Nhưng đời không dễ dàng như lời hứa.
Những gì bắt đầu từ chênh vênh, sớm muộn cũng lộ ra vết nứt.
Những mối quan hệ đi lên từ m-èo mả g-à đồng,
hiếm khi giữ được yên ấm lâu dài.


Pháp luật có thể lách, chữ nghĩa có thể bẻ cong,
chỉ có luật nhân quả của cuộc đời là thẳng băng, không chừa một ai.
Gieo gì trong những năm tháng mờ tối,
đến một ngày cũng phải tự tay gặt lấy.


Sau cùng, phụ nữ không đau vì mất một người.
Đau vì nhận ra mình đã từng trao nhầm.
Đau vì đã quên giữ lại cho bản thân một lối về,
một chút tỉnh táo, một chút tự trọng.

2 days ago | [YT] | 77

Nguyễn Trà Giang

"Đừng để có con rồi mới biết mình lấy nhầm người!"


Ngọc từng nghĩ rằng mình có một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Chồng cô, Minh, là một người đàn ông giỏi giang, có trách nhiệm với gia đình. Nhưng tất cả những điều đó chỉ đúng... cho đến khi cô mang th/ai.

Suốt chín tháng mang nặng đẻ đau, Minh vẫn đi sớm về khuya, xem đó là "trách nhiệm kiếm tiền". Anh chẳng mấy khi hỏi cô có mệt không, có thèm gì không, có khó ngủ không. Mỗi lần Ngọc than phiền, anh chỉ bảo: "Em cứ nghỉ ngơi đi, đừng suy nghĩ nhiều". Nhưng ai chăm sóc cô? Ai giúp cô khi những cơn đau hành hạ?


Rồi đến ngày sinh con, khi bác sĩ báo cô phải sinh mổ vì nguy cơ biến chứng, Minh không ở bên cạnh. Anh còn đang tiếp khách ở một quán nhậu. Khi nhận được tin nhắn, anh chỉ trả lời: "Cố lên em, anh về sau!"


Sau sinh, Ngọc phải thức trắng đêm ru con, ôm từng cơn đau vết mổ, trong khi Minh ngủ say. Khi cô mệt mỏi, cáu gắt, anh trách cô "sao lúc nào cũng căng thẳng, có mỗi việc trông con mà cũng kêu ca". Còn Minh? Anh coi việc kiếm tiền là đủ, mặc kệ vợ với những trận khóc đêm của con, với những nỗi sợ hãi không ai thấu hiểu.


Đến một ngày, Ngọc nhìn chồng đang nằm dài trên ghế, lướt điện thoại, trong khi cô vật lộn với đứa con đang quấy khóc, cô nhận ra: Cô không có chồng. Cô có một đứa con lớn xác, ích kỷ, chỉ biết đến bản thân.


Nhiều người phụ nữ sau khi có con mới nhận ra mình lấy nhầm chồng. Không phải vì người đàn ông đó tệ ngay từ đầu, mà vì anh ta chưa từng thực sự sẵn sàng làm cha. Anh ta nghĩ có con là trách nhiệm của vợ. Anh ta nghĩ kiếm tiền là đủ, mà quên rằng một đứa trẻ cần cả cha lẫn mẹ.


💬 Gửi đến những người đàn ông: Nếu chưa sẵn sàng làm cha, đừng vội làm chồng.
Bởi vì một người mẹ có thể chấp nhận khổ, nhưng cô ấy sẽ không bao giờ chấp nhận để con mình lớn lên trong một gia đình không có tình thương.


💡Gửi đến những người phụ nữ: Trước khi kết hôn, hãy nhìn cách một người đàn ông đối xử với mẹ anh ta, với chị gái, em gái anh ta. Đừng để đến khi có con rồi mới nhận ra mình đã đặt cược cả đời vào một người không xứng đáng.

4 days ago | [YT] | 47

Nguyễn Trà Giang

Có những điều rất nhỏ, nhỏ đến mức nhiều người bỏ qua. Nhưng chính những điều đó lại là thứ giữ cho một cuộc hôn nhân không tắt lửa.


Không đi ngủ khi còn giận nhau. Không phải vì sợ cãi vã, mà vì im lặng qua đêm là cách nhanh nhất để yêu thương nguội lạnh.


Luôn bắt máy khi người kia gọi. Chỉ một hành động nhỏ nhưng đủ để nhắc rằng: trong thế giới đầy bận rộn này, vẫn có một người được ưu tiên.
Vẫn hẹn hò, kể cả khi đã có con. Bởi nếu không còn là người yêu của nhau, rất khó để cùng nhau đi hết vai trò làm cha mẹ.


Chuyện trong nhà, nên để trong nhà. Than thở với người ngoài chỉ làm nỗi buồn lớn hơn, hiếm khi làm vấn đề nhỏ lại.
Tha thứ không phải vì yếu, mà vì hiểu rằng giận dữ kéo dài có thể giết chết một mối quan hệ từng rất đẹp.


Một lời khen mỗi ngày có thể không thay đổi cả cuộc đời, nhưng đủ khiến một người mệt mỏi muốn cố gắng thêm một chút.
So sánh là con dao âm thầm nhất. Ngoài kia ai cũng có mặt tốt để khoe, nhưng chỉ người bên cạnh mới cùng mình sống những ngày thật nhất.


Chiếc nhẫn cưới không để khoe khoang, mà để tự nhắc: đã từng chọn nhau và hôm nay vẫn đang chọn tiếp.
Một bữa cơm đơn giản, ăn cùng nhau, nuôi không chỉ cái bụng mà còn giữ ấm tình nhà.
Một câu chúc ngủ ngon, khép lại ngày dài bằng sự dịu dàng, để sáng mai còn muốn bắt đầu lại cùng nhau.

Hôn nhân không vỡ trong một ngày. Nó mòn dần khi người ta thôi để ý những điều nhỏ.
Giữ được nhau chưa bao giờ là chuyện lớn lao. Chỉ là mỗi ngày còn nhớ… để tâm.

4 days ago | [YT] | 38

Nguyễn Trà Giang

Thế giới này luôn có những nghịch lý rất khẽ.
Có người gây tổn thương rồi rời đi nhẹ như gió.

Không áy náy. Không day dứt.


Bữa ăn vẫn ngon, giấc ngủ vẫn sâu, nụ cười vẫn tròn đầy.

Còn người ở lại thì mang theo cả một đêm dài.


Những câu hỏi xoáy sâu vào lòng:
Có phải đã quá nhạy cảm?
Có phải đã nghĩ nhiều quá không?
Có phải lỗi nằm ở sự yếu đuối của chính mình?



Rất nhiều phụ nữ từng đi qua giai đoạn ấy.
Giữ sự tử tế như một chuẩn mực sống.
Tin rằng chỉ cần đủ hiền, đủ nhẫn, đủ bao dung…
Thì đời sẽ bớt cay nghiệt.


Gia đình sẽ yên ấm.
Các mối quan hệ sẽ lâu bền.



Thế nhưng, sau nhiều lần im lặng đổi lấy tổn thương, một sự thật dần hiện rõ:
Có người không cần lòng tốt.
Họ chỉ cần sự ngoan ngoãn.
Không cần chân thành.
Họ chỉ muốn sự cam chịu.
Không cần yêu thương.
Họ chỉ mong một sự im lặng kéo dài, kể cả khi trái tim đang rỉ máu.



Khoảnh khắc tỉnh thức thường đến rất muộn.
Khi sức khỏe bắt đầu xuống dốc.
Khi đêm dài hơn ngày.
Khi trong gương là một người phụ nữ mệt mỏi, không còn nhận ra chính mình.



Từ đó, có những lựa chọn khác đi.
Không còn sống để vừa lòng tất cả.
Không còn đánh đổi bình yên nội tâm lấy sự công nhận bên ngoài.


Tử tế vẫn còn đó, nhưng có ranh giới.
Yêu thương vẫn còn đó, nhưng không tự làm đau mình thêm lần nữa.

Bởi sống đúng với lòng mình không làm ai thiệt thòi.
Chỉ là ngừng phản bội chính bản thân.

5 days ago | [YT] | 63

Nguyễn Trà Giang

Chị Hà, từng là một cô giáo giỏi, nói năng nhẹ nhàng, ánh mắt sáng như sương sớm.

Rồi chị lấy chồng. Rồi chị nghỉ việc. Rồi chị trở thành “vợ thằng Duy”, “mẹ thằng Tí”.
Tên của chị, bị gói lại cùng tuổi trẻ, cất trong góc bếp nơi chị thức dậy từ năm giờ sáng, nấu nướng, dọn dẹp, lo toan không dứt.



Một ngày nọ, chị mệt quá, quên đun nước cho chồng tắm.
Anh chau mày: “Ở nhà cả ngày, có làm gì đâu mà quên?”

Chị không cãi, chỉ im lặng. Nhưng trong lòng chị muốn thốt lên:
Giá như anh ăn được lời anh nói… anh sẽ biết nó mặn như nước mắt, và đắng như những tháng năm của em.



Chị vẫn là người vợ đảm đang trong mắt người đời.
Chỉ khác là… từ hôm đó trở đi, chị không còn cười bằng cả trái tim nữa.

Người ta bảo: phụ nữ lấy chồng để được bình yên. Nhưng sao càng sống, họ càng giống cái bóng?


Hy sinh mà không được thấu hiểu, yêu thương mà chẳng được ghi nhận.. có khác nào giam mình trong chiếc lồng vô hình?



Nếu bạn là đàn ông, xin đừng xem thường người phụ nữ bên cạnh.
Nếu bạn là phụ nữ, đừng nghĩ nhẫn nhịn là đức hạnh.



Không phải ai cũng hét lên khi đau. Có những người đàn bà, họ chỉ lặng đi… rồi sống tiếp như chưa từng bị thương.



#nguyentragiang #phunutuchu #vochong #honnhangiadinh #tagamedia

1 week ago | [YT] | 86

Nguyễn Trà Giang

Đời này, ai cũng từng va, từng đau, từng hiểu ra vài điều sau những lần im lặng.
Không phải vì không biết, mà vì biết quá rõ nên chọn nhẹ tay với đời.



Ngoài kia, người ta nhìn thấu hết.
Nhìn được ánh mắt thật giả.
Nghe ra lời nói nào là vô tình, lời nào là cố ý.
Chỉ là không nói.
Không phải sợ, mà là không muốn biến lòng mình thành chiến trường.



Có những lúc, im lặng không phải thua.
Nhường một bước không phải dại.
Chỉ đơn giản là giữ cho tâm mình yên, để tối về còn ngủ được một giấc sâu, không phải bận lòng vì những chuyện không đáng.



Người từng trải đủ rồi sẽ hiểu:
Hơn thua ngoài miệng chẳng nuôi lớn được bình an.
Thắng ai đó không quan trọng bằng việc không đánh mất chính mình.

Ở đời, khôn ngoan nhất không phải là hơn người khác bao nhiêu,
mà là biết dừng đúng lúc,
biết lùi đúng chỗ, biết giữ lại phần thiện lành cho bản thân và gia đình.



Ai sống đủ lâu với đời rồi cũng sẽ nhận ra:
Người chọn nhường, không hề yếu.
Chỉ là đã hiểu giá trị của sự thanh thản lớn hơn mọi lời phân bua.

1 week ago | [YT] | 68

Nguyễn Trà Giang

Gái có chồng như gông đeo cổ
Trai có vợ như rợ buộc chân


Người xưa nói câu đó không phải để dọa ai mà trốn tránh hôn nhân. Chỉ là nhìn thẳng vào cảm giác chân thật của những người đã bước qua rồi. Khi còn một mình, vui buồn tự gánh, mệt thì nghỉ, sai thì sửa. Lấy chồng, lấy vợ vào, mọi thứ không còn đơn giản vậy nữa. Một lời nói ra phải nghĩ cho hai người. Một quyết định nhỏ cũng kéo theo trách nhiệm dài hơn dự tính.


Phụ nữ khi đã có gia đình, cái mệt không nằm ở việc làm nhiều hơn, mà ở chỗ phải mạnh mẽ cả lúc yếu lòng. Nhiều khi buồn cũng không tiện nói, vì nói ra sợ người kia thêm lo. Đàn ông có vợ, chẳng phải mất tự do, mà là học cách đứng vững hơn. Muốn bước nhanh cũng phải nhìn lại phía sau xem còn ai đang chờ.


Cái “gông” hay “sợi dây” đó không phải để trói buộc, mà để nhắc rằng sống không còn chỉ cho riêng mình. Ai đi qua rồi mới hiểu, hôn nhân không làm người ta khổ, chỉ làm người ta trưởng thành theo cách rất lặng lẽ.

1 week ago | [YT] | 67

Nguyễn Trà Giang

CẢM ƠN MẸ - ĐÃ YÊU CON VÔ ĐIỀU KIỆN


Mẹ ơi, con biết rằng – hạnh phúc của mẹ
Là được nhìn con lớn lên mỗi ngày.
Mỗi bước con đi, mẹ dõi theo thầm lặng,
Mỗi niềm vui con có, mẹ cũng mỉm cười say.


Con là ánh sáng trong đôi mắt mẹ,
Là niềm tin mẹ giữ mãi trong tim.
Dẫu bao vất vả, mẹ chưa từng than thở,
Chỉ vì mẹ có con – tình yêu chẳng bao giờ chìm.


Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ thật nhiều,
Vì mẹ đã cho con cả bầu trời yêu thương.
Trọn cuộc đời này, con chỉ mong một điều,
Là mẹ được hạnh phúc… bên con trên mỗi chặng đường.


#nguyentragiang #phunu #giađinhhanhphuc #yeume #tagamedia

1 week ago | [YT] | 41

Nguyễn Trà Giang

Khi người đàn ông thay đổi… người phụ nữ cũng khác đi


Em đã từng nghĩ rằng, để giữ gìn một gia đình, người phụ nữ phải đảm đang, phải hy sinh, phải khéo léo đủ đường. Nhưng sau này, em mới hiểu: Người phụ nữ có thể trở nên dịu dàng nhất… khi bên cạnh họ là một người đàn ông đủ bao dung và trưởng thành.


Người ta hay nói phụ nữ hay ghen, hay nói nhiều. Nhưng em chưa từng thấy một người đàn bà nào dịu dàng giữa một cuộc hôn nhân đầy bất an. Một người vợ có thể trở nên trầm tĩnh, bao dung, thấu hiểu… khi cô ấy được yêu đúng cách.
Nếu người chồng biết nghĩ cho gia đình, vợ sẽ chẳng phải nửa đêm trằn trọc vì lo toan mọi chuyện một mình.


Nếu người chồng biết xem vợ là người duy nhất, vợ cũng sẽ xem anh là tất cả.
Tình yêu trong hôn nhân không phải là câu chuyện của lý trí, mà là chuyện của thái độ, mỗi ngày. Cách anh nhìn vợ, cách anh nghe cô ấy kể về một ngày mệt mỏi, cách anh quan tâm từng chi tiết nhỏ… đều có thể khiến một người phụ nữ mềm lòng hơn, dịu dàng hơn, và muốn ở lại lâu hơn.


Phụ nữ không đòi hỏi nhiều. Chỉ cần biết rằng, trong lòng người đàn ông ấy, mình vẫn quan trọng – dù ngày có dài, đời có bận.
Chỉ cần được lắng nghe thay vì bị xem là “phiền phức”. Được chia sẻ, thay vì phải gồng lên gánh vác mọi thứ một mình.


Người phụ nữ bên anh sẽ khác lắm, nếu anh học được cách yêu cô ấy bằng sự tử tế, chứ không phải bằng quyền lực hay sự mặc định rằng “cô ấy phải như vậy”.
Bởi người phụ nữ sẽ dần tắt lửa, nếu họ cứ phải thắp sáng căn nhà một mình.


Và nếu anh từng thấy cô ấy hay cáu, hay mệt, hay khó chiều, đừng vội trách. Biết đâu, điều cô ấy đang cần… chỉ là một ánh mắt dịu lại, một câu hỏi nhỏ:
“Hôm nay em có ổn không?”


#nguyentragiang #giadinhhanhphuc #vochong #honnhangiadinh #tagamedia

1 week ago | [YT] | 50