Hãy nhấn ĐĂNG KÝ để cùng lan tỏa ánh sáng từ bi và trí tuệ đến muôn nơi.
Chào mừng quý phật tử và các bạn đến với kênh Trở Về Chánh Niệm
Nơi đây là không gian chia sẻ những bài giảng Phật pháp nhiệm màu, giúp xoa dịu tâm hồn, hóa giải phiền não, khơi dậy ánh sáng chánh niệm và hướng về con đường giác ngộ giải thoát.
Kính chúc quý vị luôn thân tâm an lạc, sống đời tỉnh thức và tròn đầy niềm tin nơi Tam Bảo.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam Mô A Di Đà Phật
Quý vị đừng quên LIKE và ĐĂNG KÝ kênh Trở Về Chánh Niệm để tiếp tục đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình gieo duyên lành qua từng lời kinh tiếng kệ.
Xin chân thành tri ân và kính chúc quý vị bình an trong chánh pháp.
Trở Về Chánh Niệm
Kệ Pháp Cú số 85 dạy rằng:
“Trong loài người, số người vượt đến bờ kia thật ít. Còn lại, phần lớn chỉ chạy quanh bờ bên này.”
Kệ này mở ra một cái nhìn rất thẳng thắn và thực tế về con đường tu tập. Đức Phật không an ủi, không hứa hẹn dễ dàng, mà nói rõ một sự thật: giải thoát không phải con đường đông người. Phần lớn con người sống cả đời trong vòng lặp của ham muốn, sợ hãi, hơn thua, và chỉ quanh quẩn ở “bờ bên này” của sinh tử khổ đau.
Ý nghĩa trọng tâm của kệ 85 nằm ở hình ảnh bờ bên này và bờ bên kia. Bờ bên này tượng trưng cho đời sống bị chi phối bởi tham, sân, si; bởi lạc và khổ, được và mất. Bờ bên kia là trạng thái tự do, an ổn, không còn bị trói buộc bởi những dao động ấy. Đức Phật chỉ ra rằng số người thật sự dám đi ngược dòng thói quen, chịu quay về tu sửa tâm mình, là rất ít.
Cụm từ “chạy quanh bờ bên này” diễn tả rất chính xác đời sống của đa số con người. Họ bận rộn, lo toan, tranh đấu, tìm đủ mọi cách để được an toàn, hạnh phúc, nhưng tất cả chỉ là chuyển chỗ trong cùng một bờ. Đổi đối tượng ham muốn, đổi môi trường sống, đổi vai trò xã hội, nhưng tâm tham ái và chấp ngã vẫn còn nguyên, nên khổ vẫn tiếp tục.
Kệ Pháp Cú số 85 không nhằm làm người nghe nản chí, mà để đánh thức sự tỉnh táo. Khi hiểu rằng con đường này không đông người, người tu sẽ bớt so sánh, bớt tìm sự đồng thuận, và bớt mong được hiểu lầm hay tán dương. Đi con đường giải thoát là chấp nhận sự cô độc ở một mức độ nào đó, vì ta đang đi khác với dòng chảy quen thuộc của số đông.
Về thực hành, điều đầu tiên là xác định rõ mình đang hướng về bờ nào. Mỗi ngày, hãy tự hỏi: những việc ta đang làm có giúp tâm bớt tham, bớt sân, bớt si không, hay chỉ giúp đời sống tiện nghi hơn? Câu hỏi này giúp ta không tự đánh lừa mình.
Thứ hai, hãy học cách kiên nhẫn với tiến trình tu tập. Vì người vượt bờ ít, nên đường đi thường chậm, nhiều nghi ngờ, nhiều thử thách. Không cần so mình với người khác, chỉ cần mỗi ngày tiến thêm một bước nhỏ ra khỏi vòng lặp cũ.
Cuối cùng, nuôi dưỡng quyết tâm đi đến bờ kia bằng chánh pháp và thực hành đều đặn. Không cần làm điều phi thường, chỉ cần không buông xuôi theo thói quen cũ.
Kệ Pháp Cú số 85 vì vậy là lời nhắc mạnh mẽ nhưng chân thật: đa số chỉ quanh quẩn trong khổ, nhưng luôn có con đường khác cho ai thật sự muốn vượt qua.
4 days ago | [YT] | 138
View 6 replies
Trở Về Chánh Niệm
Kệ Pháp Cú số 84 dạy rằng:
“Người trí không vì mình, không vì người khác, không vì con cái, không vì tài sản mà làm điều ác. Người ấy sống đúng pháp, có trí tuệ và thanh tịnh.”
Kệ này tiếp nối trực tiếp tinh thần buông xả và quân bình của kệ 83, nhưng đi sâu hơn vào chuẩn mực đạo đức nội tâm của bậc trí. Đức Phật chỉ ra rằng thước đo trí tuệ chân thật không nằm ở lời nói hay hình thức tu tập, mà nằm ở ranh giới đạo đức mà người ấy tuyệt đối không vượt qua, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Ý nghĩa cốt lõi của kệ 84 nằm ở chữ “không vì”. Con người thường biện minh cho điều sai trái bằng những lý do rất quen thuộc: vì bản thân, vì gia đình, vì con cái, vì tương lai, vì tài sản. Những lý do ấy nghe qua có vẻ chính đáng, nhưng nếu vì đó mà làm điều bất thiện, thì gốc rễ vẫn là tham và sợ hãi. Bậc trí thấy rất rõ: một hành động sai thì không thể trở thành đúng chỉ vì mục đích phía sau.
Kệ này đặc biệt sâu sắc ở chỗ: Đức Phật không chỉ nói đến việc không làm ác vì mình, mà còn nhấn mạnh không làm ác ngay cả vì người mình thương. Đây là chỗ rất khó thực hành. Nhiều người sẵn sàng giữ giới với người ngoài, nhưng lại dễ phá giới vì người thân. Bậc trí hiểu rằng: làm điều ác để bảo vệ người mình thương rốt cuộc cũng gieo nhân khổ cho chính họ và cho cả người kia.
Câu “sống đúng pháp, có trí tuệ và thanh tịnh” là kết quả tự nhiên của sự kiên định này. Khi một người không thỏa hiệp với điều ác, tâm họ tự nhiên sáng, vững và trong. Họ không cần phải lo che giấu, không cần tự dằn vặt, không cần sợ hậu quả. Sự thanh tịnh ở đây không phải là sự hoàn hảo, mà là sự ngay thẳng nội tâm, không quanh co, không tự lừa dối mình.
Về thực hành, điều đầu tiên là xác lập ranh giới đạo đức rõ ràng cho chính mình. Hãy tự hỏi: có những việc nào dù lợi đến đâu, dù vì ai, ta cũng nhất định không làm? Khi ranh giới này rõ, tâm sẽ bớt dao động trước cám dỗ và áp lực.
Thứ hai, tập nhìn thẳng vào những lý do biện minh trong tâm. Mỗi khi sắp làm một việc không đúng, hãy lắng nghe xem tâm đang viện cớ điều gì. Chỉ cần thấy rõ cơ chế biện minh ấy, trí tuệ đã bắt đầu can thiệp.
Cuối cùng, nuôi dưỡng đời sống đúng pháp bằng những lựa chọn nhỏ mỗi ngày. Không cần chờ đến tình huống lớn mới giữ giới. Chính những việc nhỏ, khi được làm bằng tâm ngay thẳng, sẽ tích lũy thành nội lực rất mạnh.
Kệ Pháp Cú số 84 vì vậy là lời nhắc tỉnh táo và rất thực tế: người trí có thể mất lợi ích trước mắt, nhưng không đánh mất phẩm hạnh; có thể chịu thiệt thòi bên ngoài, nhưng giữ trọn sự trong sáng bên trong. Đây chính là nền tảng vững chắc của một đời sống an ổn và giải thoát.
5 days ago | [YT] | 93
View 6 replies
Trở Về Chánh Niệm
Kệ Pháp Cú số 83 dạy rằng:
“Người hiền buông bỏ tất cả, không nói lời ham muốn. Dù gặp lạc hay gặp khổ, bậc trí cũng không hân hoan, không sầu muộn.”
Kệ này tiếp nối trực tiếp hình ảnh tâm an tịnh ở kệ 82 và đưa người tu đi sâu hơn vào trạng thái tự do nội tâm. Nếu kệ trước nói về tâm lắng trong khi nghe pháp, thì kệ 83 nói về đời sống của người đã thấm pháp: một đời sống ít dính mắc, ít dao động trước hoàn cảnh thuận hay nghịch.
Ý nghĩa trọng tâm của kệ 83 nằm ở chữ buông bỏ. Người hiền buông bỏ không có nghĩa là trốn tránh cuộc đời hay chối bỏ trách nhiệm, mà là buông bỏ sự bám chấp trong tâm. Họ vẫn sống, vẫn làm việc, vẫn tiếp xúc với đủ loại cảnh, nhưng trong lòng không còn níu giữ, không còn đặt hạnh phúc của mình vào việc được hay mất. Chính vì vậy, lời nói của họ cũng dần vắng bóng sự ham muốn, đòi hỏi và mong cầu.
Câu “không nói lời ham muốn” phản ánh trạng thái nội tâm đã lắng dịu. Khi tâm còn tham ái, lời nói thường xoay quanh cái mình muốn, cái mình thiếu, cái mình chưa đạt được. Khi tâm bớt chấp, lời nói trở nên đơn giản, vừa đủ, không còn nhu cầu khẳng định hay khoe khoang. Đây không phải là sự ép mình im lặng, mà là hệ quả tự nhiên của sự hiểu biết sâu sắc.
Điểm then chốt của kệ 83 là thái độ trước lạc và khổ. Người chưa tu thì vui quá khi được, buồn sâu khi mất. Người có trí không phải là người không cảm nhận lạc khổ, mà là người không bị lạc khổ cuốn đi. Lạc đến, họ biết lạc là vô thường. Khổ đến, họ biết khổ cũng vô thường. Nhờ cái thấy này, tâm không bị kéo lên khi vui, cũng không bị đè xuống khi buồn.
Về thực hành, bước đầu tiên là quan sát sự dính mắc của chính mình. Khi một điều gì đó xảy ra, hãy nhìn xem tâm mình đang bám vào điều gì: được khen, được lợi, được thuận ý, hay được đúng. Chỉ cần thấy rõ sự bám ấy, nó đã bắt đầu yếu đi.
Thứ hai, tập thực hành buông từng phần nhỏ. Không cần buông bỏ những điều lớn lao ngay lập tức. Có thể bắt đầu bằng việc buông một phản ứng quen thuộc, buông một lời nói không cần thiết, buông một mong cầu phải được hiểu hay được công nhận. Mỗi lần buông được một chút, tâm nhẹ hơn một chút.
Cuối cùng, hãy lấy sự quân bình của tâm làm dấu hiệu tu tập. Khi gặp việc thuận mà không quá mừng, gặp việc nghịch mà không quá buồn, đó không phải là vô cảm, mà là trí tuệ đang lớn dần.
Kệ Pháp Cú số 83 vì vậy cho thấy hình ảnh rất rõ của người hiền: sống giữa đời mà không bị đời kéo đi, đi qua lạc khổ mà tâm vẫn thản nhiên, nhẹ và tự do.
6 days ago | [YT] | 95
View 8 replies
Trở Về Chánh Niệm
Kệ Pháp Cú số 82 dạy rằng:
“Như hồ nước sâu, trong và lặng, bậc trí sau khi nghe pháp liền trở nên an tịnh.”
Sau hình ảnh tảng đá vững chãi ở kệ 81, kệ 82 tiếp tục mô tả trạng thái nội tâm của bậc trí khi tiếp xúc với chánh pháp. Nếu kệ trước nói về sự không dao động trước khen chê từ bên ngoài, thì kệ này nói về sự lắng trong từ bên trong khi nghe pháp. Hai kệ đi liền nhau để cho thấy: tâm vững là điều kiện, còn tâm lắng trong là kết quả sâu hơn của tu tập.
Ý nghĩa trung tâm của kệ 82 nằm ở hình ảnh hồ nước sâu, trong và lặng. Nước nông thì dễ bị gió làm đục, dễ bị dao động. Nước sâu thì gió chỉ lay động bề mặt, còn phía dưới vẫn yên. Người có tuệ giác cũng vậy. Khi nghe pháp, tâm họ không khởi tranh luận, không tìm lỗi, không vội so sánh đúng sai, hơn thua. Pháp đi vào, lắng xuống, làm tâm trong hơn, yên hơn.
Điểm quan trọng là: nghe pháp đúng cách sẽ làm tâm an tịnh, chứ không làm tâm thêm động. Nếu nghe pháp mà sinh bực bội, hơn thua, chấp kiến, thì đó là dấu hiệu tâm còn nông và còn chấp ngã. Bậc trí nghe pháp không phải để chứng minh mình hiểu, mà để soi lại mình, để buông bớt những gì không cần thiết.
Kệ Pháp Cú số 82 cũng chỉ ra một sự thật tinh tế: pháp không làm ai an hay loạn, mà chính độ sâu của tâm quyết định phản ứng. Cùng một lời dạy, người ít tu nghe xong có thể hoang mang hoặc tự cao, người có tu nghe xong lại thấy nhẹ và sáng. Vì vậy, tu không phải là tìm pháp mới, mà là làm cho tâm đủ sâu để pháp phát huy tác dụng.
Về thực hành, điều đầu tiên là học cách lắng nghe pháp bằng toàn thân tâm. Khi nghe giảng hay đọc kinh, hãy buông điện thoại, buông việc khác, và buông cả thói quen phản ứng liên tục. Chỉ nghe để hiểu và để chuyển hóa, không nghe để tranh luận trong đầu.
Thứ hai, sau khi nghe pháp, hãy dành một khoảng lặng để cho pháp lắng xuống. Không cần vội chia sẻ, không cần vội kết luận. Chỉ ngồi yên, quan sát xem pháp ấy chạm vào chỗ nào trong tâm mình. Chính khoảng lặng này giúp tâm trở nên giống như hồ nước sâu.
Cuối cùng, hãy nhìn vào dấu hiệu an tịnh như một thước đo tu tập. Nếu sau khi tiếp xúc với pháp, tâm dần bớt nóng nảy, bớt phản ứng, bớt hơn thua, đó là pháp đang thấm. Kệ Pháp Cú số 82 vì vậy là lời nhắc nhẹ mà sâu: nghe pháp đúng không làm ta ồn ào hơn, mà làm ta lặng hơn; không làm ta thêm ý kiến, mà làm ta thêm an.
1 week ago | [YT] | 101
View 7 replies
Trở Về Chánh Niệm
Kệ Pháp Cú số 81 dạy rằng:
“Như tảng đá kiên cố không lay động trước gió, bậc trí cũng vậy, không dao động trước lời khen tiếng chê.”
Kệ này tiếp nối trực tiếp tinh thần tự điều phục ở kệ 80, và chỉ ra kết quả tự nhiên của sự tu tập đúng pháp: tâm vững chãi. Đức Phật dùng hình ảnh tảng đá lớn để diễn tả nội lực của người có trí. Gió có thể thổi rất mạnh, rất lâu, nhưng tảng đá vẫn đứng yên. Cũng vậy, lời khen hay lời chê của thế gian tuy có sức tác động lớn đến cảm xúc con người, nhưng đối với bậc trí, chúng không còn khả năng làm tâm nghiêng ngả.
Ý nghĩa sâu xa của kệ 81 nằm ở chỗ: khen và chê là hai mặt của cùng một sợi dây trói. Người vui khi được khen thì sớm muộn cũng khổ khi bị chê. Người sợ bị chê thì cũng đồng thời lệ thuộc vào lời khen. Bậc trí không phải là người không nghe thấy khen chê, mà là người nghe nhưng không bị cuốn theo. Họ thấy rõ rằng lời khen chỉ là ý kiến, lời chê cũng chỉ là ý kiến, cả hai đều vô thường và không phản ánh trọn vẹn sự thật.
Kệ Pháp Cú số 81 không dạy ta trở nên lạnh lùng hay vô cảm, mà dạy ta sống có gốc rễ bên trong. Khi giá trị của bản thân được đặt trên sự tỉnh thức, đạo đức và hiểu biết, thì ánh nhìn của người khác không còn là yếu tố quyết định sự an ổn nội tâm. Người như vậy có thể lắng nghe lời góp ý mà không tổn thương, tiếp nhận lời khen mà không sinh kiêu mạn.
Về thực hành, bước đầu tiên là quan sát phản ứng của mình trước khen và chê. Khi được khen, tâm có phấn khích quá mức không? Khi bị chê, tâm có co rút, khó chịu hay tìm cách biện minh không? Thấy rõ phản ứng ấy chính là đang thấy chấp ngã vận hành.
Thứ hai, hãy thực tập quay về tiêu chuẩn nội tâm. Trước mỗi việc làm, thay vì hỏi “người khác sẽ nghĩ gì”, hãy hỏi “việc này có đúng pháp, có lợi ích, có làm tâm mình an hơn không”. Khi tiêu chuẩn nằm bên trong, tâm tự nhiên bớt dao động.
Cuối cùng, nuôi dưỡng sự vững chãi bằng đời sống chánh niệm đều đặn. Sự vững vàng không đến từ việc cố tỏ ra mạnh mẽ, mà đến từ sự hiểu biết sâu sắc về vô thường, vô ngã. Khi thấy rõ mọi lời khen chê rồi cũng tan, tâm sẽ dần giống như tảng đá lớn: lặng lẽ, chắc chắn và tự do.
Kệ Pháp Cú số 81 vì vậy là dấu hiệu của sự trưởng thành trong tu tập: tâm không còn sống nhờ lời thế gian, mà đứng vững bằng trí tuệ của chính mình.
1 week ago | [YT] | 112
View 9 replies
Trở Về Chánh Niệm
Kệ Pháp Cú số 80 dạy rằng:
“Như người dẫn nước điều khiển dòng nước, người làm tên uốn nắn mũi tên, thợ mộc uốn nắn gỗ; bậc trí tự điều phục chính mình.”
Kệ này đưa ra một hình ảnh rất gần gũi để nói về cốt lõi của con đường tu: tự điều phục tâm. Đức Phật không nói đến việc sửa người khác, cải tạo hoàn cảnh hay tìm một con đường bên ngoài, mà chỉ thẳng vào việc quan trọng nhất là quay về huấn luyện chính mình. Tâm nếu không được điều phục thì dù ở môi trường tốt, nghe pháp nhiều, vẫn dễ bị cuốn theo tham, sân, si.
Ý nghĩa sâu xa của kệ 80 nằm ở sự so sánh rất thực tế. Dòng nước vốn chảy tự do, nhưng nhờ người dẫn nước mà có thể tưới ruộng, nuôi sống muôn loài. Mũi tên vốn cong vênh, nhưng nhờ bàn tay người làm tên mà bay thẳng đến mục tiêu. Gỗ vốn thô ráp, nhưng nhờ thợ mộc mà trở thành vật dụng hữu ích. Tâm con người cũng vậy: tự nhiên thì tán loạn, chạy theo dục vọng và phản ứng, nhưng nếu được rèn luyện đúng cách, nó trở thành công cụ của trí tuệ và giải thoát.
Điểm then chốt là chữ “tự”. Không ai có thể điều phục tâm ta thay ta. Bậc trí không chờ hoàn cảnh thuận lợi mới tu, không đổ lỗi cho người khác khi tâm mình bất an. Họ hiểu rằng mỗi lần tham khởi, sân sinh, si mê xuất hiện chính là nguyên liệu để tu tập. Điều phục không phải là đàn áp hay ghét bỏ tâm, mà là hiểu rõ, dẫn dắt và chuyển hóa nó từng chút một.
Kệ Pháp Cú số 80 cũng nhắc rằng tu tập là một tiến trình có kỹ thuật và kiên nhẫn. Người dẫn nước phải biết địa hình, người làm tên phải biết độ cong, thợ mộc phải hiểu thớ gỗ. Người tu cũng cần học pháp, hiểu tâm, và thực hành đều đặn. Không thể nóng vội, cũng không thể buông xuôi.
Về thực hành, trước hết cần nhận diện tâm. Mỗi ngày, hãy dành thời gian quan sát xem tâm thường chạy theo điều gì, phản ứng mạnh với điều gì. Chỉ cần thấy rõ mà không phán xét, ta đã bắt đầu quá trình điều phục.
Tiếp theo, thực tập chánh niệm trong những việc nhỏ. Khi đi, biết mình đang đi. Khi nói, biết mình đang nói. Khi cảm xúc mạnh khởi lên, dừng lại, thở và nhìn thẳng vào nó. Đây chính là cách uốn nắn tâm như người thợ uốn gỗ, từng chút một.
Cuối cùng, hãy nhớ rằng kết quả của điều phục là tự do nội tâm. Khi tâm được huấn luyện, hoàn cảnh dù thuận hay nghịch cũng không còn quyền chi phối hoàn toàn. Kệ Pháp Cú số 80 vì vậy là lời khẳng định rõ ràng: con đường trí tuệ bắt đầu từ việc quay về rèn luyện chính mình, và đây là công việc đáng làm nhất trong cả một đời người.
1 week ago | [YT] | 101
View 8 replies
Trở Về Chánh Niệm
Kệ Pháp Cú số 79 dạy rằng:
“Người uống pháp với tâm thanh tịnh sẽ sống an lạc. Bậc trí luôn hoan hỷ trong pháp do các bậc Thánh đã giảng dạy.”
Kệ này tiếp nối mạch chọn bạn lành ở kệ 78, và chỉ ra nguồn nuôi dưỡng sâu xa nhất của đời sống nội tâm: pháp. Nếu môi trường và con người là duyên bên ngoài, thì pháp là dòng nước tinh khiết nuôi lớn trí tuệ từ bên trong. Đức Phật dùng hình ảnh “uống pháp” để nhấn mạnh rằng pháp không chỉ để nghe hay biết, mà để thấm, để nuôi, để chuyển hóa từng tầng tâm thức.
Ý nghĩa cốt lõi của kệ 79 nằm ở hai yếu tố: tâm thanh tịnh và niềm hoan hỷ trong pháp. Pháp vốn có khả năng dẫn đến an lạc, nhưng nếu tâm người tiếp nhận còn đầy thành kiến, mong cầu, hơn thua, thì pháp dễ bị biến thành tri thức khô cứng hoặc công cụ tranh luận. Chỉ khi tâm lắng xuống, buông bớt cái tôi, pháp mới thực sự đi vào và phát huy công năng giải thoát.
“Bậc trí hoan hỷ trong pháp” không phải là sự phấn khích nhất thời, mà là niềm vui sâu, yên, bền. Đó là niềm vui khi hiểu rõ nhân quả, nên không còn oán trách; niềm vui khi thấy vô thường, nên bớt chấp; niềm vui khi hiểu khổ, nên không còn chạy trốn khổ bằng tham ái. Niềm vui này không cần điều kiện bên ngoài, vì nó phát sinh từ cái thấy đúng.
Kệ Pháp Cú số 79 cũng cho thấy sự khác biệt rõ ràng giữa nghe pháp để trang trí bản ngã và uống pháp để chuyển hóa. Người nghe pháp mà tâm còn động sẽ thích sưu tầm lời hay, khái niệm sâu, nhưng đời sống ít thay đổi. Người uống pháp với tâm thanh tịnh có thể nghe ít, nói ít, nhưng mỗi điều nghe đều đi thẳng vào hành trì, làm đời sống nhẹ hơn từng ngày.
Về thực hành, điều đầu tiên là chuẩn bị tâm trước khi tiếp xúc với pháp. Trước khi nghe giảng, đọc kinh, hay suy ngẫm giáo lý, hãy dừng lại một chút, buông bớt mong cầu hiểu nhanh, hiểu nhiều, và chỉ giữ một tâm học để bớt khổ. Tâm đúng thì pháp tự mở.
Thứ hai, hãy thực tập đưa pháp vào những tình huống rất đời thường. Khi gặp việc trái ý, nhớ đến vô thường. Khi khởi tham muốn, nhớ đến nhân quả. Khi sân hận sinh, nhớ đến khổ. Pháp chỉ thật sự là pháp khi nó được uống ngay trong những khoảnh khắc như vậy.
Cuối cùng, nuôi dưỡng niềm vui trong pháp bằng sự thực hành đều đặn. Không cần ép mình phải tinh tấn quá mức, chỉ cần đều và thật. Khi pháp dần dần trở thành nơi nương tựa, ta sẽ thấy một sự an lạc lặng lẽ nhưng vững chắc xuất hiện trong đời sống.
Kệ Pháp Cú số 79 vì vậy là lời xác quyết rõ ràng: an lạc không đến từ việc sở hữu nhiều thứ, mà đến từ việc để pháp thấm sâu vào tâm. Người biết uống pháp đúng cách sẽ tự nhiên sống nhẹ, sống sáng, và sống an.
1 week ago | [YT] | 93
View 12 replies
Trở Về Chánh Niệm
Kệ Pháp Cú số 78 dạy rằng:
“Chớ thân cận kẻ ác, chớ thân cận kẻ hạ liệt. Hãy thân cận người hiền, hãy thân cận bậc chân nhân.”
Kệ này là lời dạy rất căn bản nhưng vô cùng sâu sắc về nhân duyên của đời sống và tu tập. Đức Phật chỉ ra rằng sự tiến bộ hay sa sút của một con người nhiều khi không bắt đầu từ ý định lớn lao, mà bắt đầu từ những mối quan hệ hằng ngày. Ta sống gần ai, nghe ai nhiều, chịu ảnh hưởng từ ai, thì tâm và hạnh của ta dần dần trở nên giống như vậy.
Ý nghĩa cốt lõi của kệ 78 nằm ở chỗ: môi trường và bạn đồng hành là một phần của nghiệp. Thân cận kẻ ác không chỉ là cùng làm việc xấu, mà còn là thường xuyên tiếp xúc với tham lam, sân hận, dối trá, hơn thua. Dù ban đầu ta có thể nghĩ mình “chỉ nghe”, “chỉ ở gần”, nhưng lâu ngày, tâm sẽ bị nhiễm những thói quen ấy một cách rất âm thầm. Kẻ hạ liệt ở đây không chỉ là người làm ác, mà còn là người sống buông thả, thiếu tỉnh thức, kéo người khác xuống bằng lời nói và hành vi thiếu chánh niệm.
Ngược lại, thân cận người hiền và bậc chân nhân là một phước duyên lớn. Người hiền không nhất thiết phải giỏi nói pháp hay có địa vị cao, mà là người sống ngay thẳng, biết tự soi lại mình, biết hổ thẹn với điều xấu và vui mừng trước điều thiện. Bậc chân nhân là người đã đi xa hơn trên con đường tỉnh thức, có đời sống phù hợp với lời dạy, khiến người khác học được bằng cách nhìn vào chính cách họ sống.
Kệ Pháp Cú số 78 nhấn mạnh rằng: tu tập không chỉ diễn ra trong lúc ngồi thiền hay học pháp, mà diễn ra trong từng mối quan hệ ta chọn. Nếu ta thường xuyên ở trong môi trường thị phi, oán trách, tiêu cực, thì dù có nghe pháp nhiều, tâm vẫn khó an. Ngược lại, chỉ cần ở gần người hiền, lời nói và sự hiện diện của họ cũng đủ nhắc ta sống chậm lại, sống đúng hơn.
Về thực hành, trước hết cần quán chiếu lại các mối quan hệ của chính mình. Ai là người sau khi tiếp xúc khiến tâm ta nhẹ hơn, sáng hơn, bớt tham sân hơn? Ai là người khiến tâm ta xao động, bất an, dễ nói lời không thiện? Nhận ra điều này là bước đầu của trí tuệ.
Thứ hai, nếu chưa có duyên gần bậc chân nhân, hãy thân cận giáo pháp chân chánh qua kinh điển, sách lành, và những lời dạy đúng pháp. Giáo pháp cũng là một dạng thiện tri thức, giúp ta không bị lạc hướng giữa đời sống nhiều nhiễu loạn.
Cuối cùng, hãy tự hỏi: chính ta đang là loại người nào đối với người khác. Ta có đang là người hiền, giúp người khác hướng thiện, hay vô tình trở thành nhân duyên kéo người khác xuống? Khi ta tự sửa mình cho đúng pháp, ta vừa bảo vệ chính mình, vừa trở thành thiện duyên cho người xung quanh.
Kệ Pháp Cú số 78 vì vậy là lời nhắc tỉnh táo: chọn người để gần cũng chính là chọn hướng đi cho đời mình. Người biết chọn đúng thiện duyên, con đường tu và con đường sống tự nhiên sẽ sáng dần lên.
1 week ago | [YT] | 104
View 16 replies
Trở Về Chánh Niệm
Kệ Pháp Cú số 77 dạy rằng:
“Hãy khuyên dạy, nhắc nhở và ngăn chặn người khác khỏi điều ác. Người ấy sẽ được người hiền yêu mến, nhưng sẽ bị kẻ ác oán ghét.”
Kệ này tiếp nối trực tiếp tinh thần của kệ 76, nhưng chuyển vai trò từ người được chỉ lỗi sang người đi chỉ lỗi. Đức Phật không chỉ dạy cách tiếp nhận lời góp ý, mà còn dạy cách trở thành người góp ý đúng pháp. Đây là một kệ rất khó thực hành, vì nó đòi hỏi trí tuệ, từ bi và sự vững vàng nội tâm.
Ý nghĩa sâu xa của kệ 77 nằm ở sự thật rằng: nói điều đúng không phải lúc nào cũng được yêu thích. Khi ta khuyên dạy người khác tránh điều ác, ta đang chạm vào vô minh và chấp ngã của họ. Người có thiện căn, biết cầu tiến, sẽ xem lời nhắc nhở như một sự giúp đỡ quý giá. Ngược lại, người còn chìm sâu trong tham, sân, si sẽ cảm thấy bị đe dọa, bị tổn thương cái tôi, từ đó sinh ra oán ghét. Đức Phật nói rõ điều này để người tu không ảo tưởng rằng làm việc đúng thì luôn được hoan nghênh.
Điểm quan trọng là: người khuyên dạy phải xuất phát từ tâm thiện. Nếu lời nói mang theo sân hận, hơn thua, hay ý muốn chứng tỏ mình đúng, thì dù nội dung có đúng, vẫn trở thành điều ác. Chỉ khi lời nhắc nhở được đặt trên nền tảng từ bi và mong người khác bớt khổ, nó mới thực sự là hành động đúng pháp.
Kệ Pháp Cú số 77 cũng giúp ta hiểu rõ một tiêu chuẩn để tự soi mình: ta đang nói để giúp hay để xả bực bội? Ta đang nhắc nhở vì thương hay vì khó chịu? Người tu nếu không quán chiếu kỹ điều này, rất dễ nhân danh “đúng” để làm tổn thương người khác, mà không hề hay biết.
Về thực hành, điều đầu tiên là chọn đúng thời điểm và cách nói. Có những điều đúng nhưng nói sai lúc sẽ trở thành sai. Người tu cần học sự im lặng đúng lúc, và chỉ lên tiếng khi thấy lời nói ấy thật sự có khả năng mang lại lợi ích.
Thứ hai, hãy chấp nhận hệ quả của việc nói lời chân thật. Khi khuyên người khác bỏ ác làm lành, có thể ta sẽ mất thiện cảm, thậm chí bị hiểu lầm. Nếu tâm còn mong được yêu mến, lời khuyên sẽ bị méo mó. Chỉ khi chấp nhận rằng người hiền có thể quý ta, còn kẻ ác có thể ghét ta, tâm mới đủ tự do để nói điều cần nói.
Cuối cùng, hãy luôn quay về sửa mình song song với việc nhắc người khác. Người khuyên dạy mà tự thân không thực hành thì lời nói sẽ mất lực. Khi đời sống của ta tự nhiên biểu hiện sự tỉnh thức và thiện lành, lời nhắc nhở dù ít nhưng có sức thuyết phục sâu xa.
Kệ Pháp Cú số 77 vì vậy là lời dạy về trách nhiệm đạo đức của người có hiểu biết: dám ngăn điều ác, dám nói điều đúng, nhưng luôn giữ tâm trong sáng, khiêm hạ và từ bi. Đây chính là con đường khó, nhưng là con đường của người thật sự bước đi trong chánh pháp.
1 week ago | [YT] | 102
View 8 replies
Trở Về Chánh Niệm
Kệ Pháp Cú số 75 dạy rằng:
“Con đường của kẻ cầu lợi danh khác hẳn con đường của bậc cầu giải thoát. Hiểu rõ điều này, người đệ tử Phật 0 vui thích sự tôn kính, mà an trú trong viễn ly.”
Đức Phật chỉ ra rằng: người cầu lợi dưỡng, danh vọng và người cầu giải thoát tuy có thể cùng mang hình thức tu tập, nhưng nội tâm và hướng đi hoàn toàn khác nhau. Nhầm lẫn 2 con đường này là nguyên nhân khiến rất nhiều người tu mà không thoát khổ.
Ý nghĩa sâu sắc của kệ này nằm ở chữ “khác hẳn”. Danh và đạo không song hành. Lợi dưỡng nuôi lớn bản ngã, còn giải thoát làm tan rã bản ngã. 1 bên luôn hướng ra ngoài để tìm sự công nhận, 1 bên quay vào trong để thấy rõ sự thật. Vì vậy, người thật sự đi theo Phật đạo sẽ sớm nhận ra: càng được tôn kính, nếu tâm 0 vững, thì càng dễ thối thất.
Kệ Pháp Cú số 75 không phủ nhận giá trị của sự kính trọng từ người khác, mà nhấn mạnh thái độ nội tâm đối với nó. “Không vui thích sự tôn kính” không có nghĩa là chối bỏ hay khinh thường, mà là không để tâm bị trói buộc. Khi được kính trọng, tâm vẫn lặng; khi không được kính trọng, tâm vẫn an. Đó là dấu hiệu của người đang đi đúng đường.
Cụm từ “an trú trong viễn ly” mang ý nghĩa thực hành rất cụ thể. Viễn ly trước hết là viễn ly trong tâm: không dính mắc vào lời khen, địa vị, vai trò. Sau đó mới là viễn ly trong đời sống: biết giảm bớt nhu cầu phô bày, ồn ào, hơn thua. Tâm càng đơn giản, đạo càng rõ.
Về thực hành, điều cốt lõi là xác định rõ mình đang đi con đường nào. Mỗi ngày, hãy dành thời gian quán chiếu: việc ta đang làm có đang nuôi lớn cái tôi hay đang giúp tâm bớt chấp? Nếu thấy mình buồn khi 0 được ghi nhận, hãy biết đó là dấu hiệu cần quay về.
Tiếp theo, tập sống với nguyên tắc: làm đúng pháp quan trọng hơn được tán dương. Khi lựa chọn giữa việc “được khen” và “được an”, hãy chọn sự an. Lâu dần, tâm sẽ quen với tự do nội tại thay vì lệ thuộc vào ánh nhìn thế gian.
Kệ Pháp Cú số 75 vì vậy là lời nhắc tỉnh táo: đường danh dẫn đến mệt mỏi, đường đạo dẫn đến nhẹ nhàng. Người hiểu rõ sự khác biệt này sẽ tự nhiên buông bớt ham muốn được tôn kính, và từng bước tiến gần hơn đến giải thoát thật sự.
1 week ago | [YT] | 103
View 9 replies
Load more