🎵




Nguyễn Hà

Giai Điệu Thiên Thượng
- Đàn Tỳ bà được mệnh danh là “vua của những loại nhạc cụ dân gian”, trong những tranh cổ chúng ta thường thấy cây đàn tỳ bà thường xuất hiện trên tay các tiên nữ hoặc trên tay Hằng Nga trong các bức tranh cổ, điều này ý nói rằng âm nhạc là từ Thiên thượng ban tặng cho con người.
- Đàn Nhị hồ được mệnh danh là đàn vĩ cầm phương Đông, nó sánh với cây vĩ cầm phương Tây là cây đàn violon. Trong các bức tranh của người phương Tây chúng ta cũng thường thấy trên tay các vị Thiên sứ cũng thường mang theo một cây đàn violon hoặc cây kèn. Điều này cũng ngụ ý rằng âm nhạc là do các vị Thần ban tặng cho chúng ta.

Vậy Thiên thượng ban tặng âm nhạc cho chúng ta để làm gì?

Như mọi người đã biết âm nhạc có khả năng chữa bệnh và nâng cao đạo đức con người. Âm nhạc là phương cách giáo hoá văn hoá đạo đức chủ yếu nhất thời xưa. có tác dụng giáo hoá tẩy tịnh tâm linh, đánh thức bản tính thiện lương phù hợp với thiên đạo vốn tồn tại trong mỗi con người. Các nghiên cứu cho rằng: Thời xưa việc giáo dục âm nhạc của học sinh tiểu học chính là thông qua việc tập luyện nhã nhạc mà dần dần đề cao được đạo đức của mình, cuối cùng đạt đến cảnh giới thiên nhân hợp nhất.

Những giai điệu của âm nhạc tác động tới tâm hồn của con người và biểu đạt những cảm xúc khác nhau. Âm nhạc thuần chính có tác dụng tu dưỡng thân thể, cải thiện sức khoẻ và kéo dài tuổi thọ của con người.

Người xưa rất chú trọng tác dụng giáo hoá đạo đức của nhã nhạc, không chỉ là học sinh cần học tập nhã nhạc mà trong việc tề gia trị quốc bình thiên hạ cũng đều được tin dùng. Dục vọng của con người là trái ngược với thiên đạo, khi con người phóng túng dục vọng, ai ai cũng hành sự dựa trên tự tư tự lợi của cá nhân thì thiên hạ ắt sẽ loạn. Người xưa khắc chế dục vọng là không dựa trên pháp luật áp chế từ bên ngoài mà khắc chế từ bên trong, dùng nhã nhạc giáo hoá nhân tâm, hoán tỉnh bản tính từ trong tâm rồi mới đến hành xử bên ngoài, từ đó khiến nhân tâm quay về với thiên đạo. Người xưa gọi phương pháp giáo hoá này là lấy đức chế dục, tức là dẫn dắt lòng người hướng về thiên đạo, dùng thiên đạo mà khắc chế dục vọng. Do đó thời xưa khi có việc đại sự hay việc trọng đại người ta đều dùng đến lễ nhạc. Người đắc Đạo sẽ chơi những nhạc khúc phù hợp với thiên đạo, đạo đức của người chơi nhạc càng cao thì tác dụng giáo hoá tâm linh của nhạc khúc phát ra càng lớn.

Tiếng nhạc phát ra chính là biểu hiện của cảnh giới đạo đức của người chơi nhạc. Thời Tam quốc, khi Gia Cát Lượng thực hiện “không thành kế”, đại quân của Tư Mã Ý đã áp sát thành nhưng vẫn không dám tiến vào thành. Vì sao vậy? Vì từ âm thanh trầm tĩnh bình hoà của tiếng đàn mà Gia Cát Lượng đánh ra có thể nhìn ra được tâm thái của ông, và Tư Mã Ý đoán rằng có quân mai phục bên trong nên đã lui binh. Nhìn bề mặt thì Gia Cát Lượng đã dùng tiếng đàn áp chế được thiên binh vạn mã của Tư Mã Ý nhưng thực chất chính là nhờ cảnh giới đạo đức của ông, tiếng đàn chỉ là biểu hiện bên ngoài của cái đức bên trong mà thôi.

8 months ago | [YT] | 6