Nhạc AI

Nhật ký mùa gió trở về

Có những người rời đi không lời từ biệt. Anh đã sống mười năm với nỗi giận hờn, tưởng rằng em bỏ anh vì hết yêu, nhưng rồi mới biết, em ra đi vì căn bệnh không còn chữa được, và muốn anh không nhìn thấy mình đau.

Anh nhớ những mùa đông xưa, nhớ nụ cười nhỏ xíu, bàn tay ấm áp và những lần em nép vào anh bên hồ, hỏi: “Nếu em biến mất, anh sẽ nhớ em chứ?” Anh cười, không biết rằng đó là lời tạm biệt.

Chiều nay, anh mang bó cúc trắng đến nấm mộ nhỏ của em. Đất lạnh, nhưng hoa vẫn thơm, dịu dàng như mùi tóc em năm nào. Anh thì thầm: “Anh xin lỗi, vì đã không hiểu em. Anh vẫn nhớ, vẫn thương… chỉ là muộn quá rồi.”

Gió mùa lại lạnh, nhưng trong cái lạnh ấy, anh thấy một chút ấm áp len vào tim — ấm từ ký ức, từ tình yêu chưa bao giờ tắt.

“Có những người rời đi, nhưng nỗi nhớ và hơi ấm của họ vẫn theo ta suốt đời.”

2 months ago | [YT] | 0