LTS: Kính thưa quý anh chị và các bạn trong nước và ở hải ngoại!
Tôi lập kinh Cao Hoàng Radio để viết và kể lại những hồi ức cá nhân về miền Nam và những tháng năm sau 1975 khi tôi sống trên vùng kinh tế mới.
Những công việc tôi trải qua trên kinh tế mới, hay những sự kiện có liên quan và những con người đã từng gặp gỡ thời bấy giờ
Tôi sẽ lần lượt kể qua từng phần trong hồi ức về Kinh tế mới.
Và trong số quý anh chị và các bạn, hẳn có người từng ở trên kinh tế mới, hoặc đã từng có những kỷ niệm đẹp về miền Nam một thời.
Song song đó, sẽ là những tùy bút về thời bao cấp, truyện ngắn và tản mạn về nhạc vàng xưa mà người miền Nam chúng ta hẳn ai cũng từng nghe qua một thời.
Nếu quý anh chị thương mến, xin hãy ủng hộ cho Cao Hoàng 1 ly cà phê qua tk: 1900196179999 MB bank.
Sự ủng hộ của quý anh chị sẽ là động lực để tôi viết và kể lại những hồi ức xưa.
Xin trân trọng cám ơn!
Radio hồi ức & âm nhạc
Sau khi sống sót khỏi cơn đại hồng thủy tặc vừa qua. Các bô lão của những tỉnh duyên hải miền Trung và cao nguyên nhóm họp. Sau đó, thống nhứt đưa ra thông báo chung, nhằm thay đổi câu chúc Tết năm Bính Ngọ 2026 và duy trì luôn cho những năm sau này, để phòng ngừa những năm sau khỏi bị nạn đại xả lũ từ con cháu của Thủy Tinh là Thủy Điện.
Nội dung thông báo sẽ được dán trước nhà từng người dân những vùng bị nạn đại hồng thủy tặc vừa qua:
THÔNG BÁO VỀ VIỆC CHÚC TẾT NĂM BÍNH NGỌ 2026!
- Tất cả khách đến chơi nhà người dân và chúc Tết năm 2026 tuyệt đối không được chúc câu:" Tiền vô như nước".
Nếu không, con cháu trong nhà tụi nó nổi cộc lên quýnh ráng chịu. Đừng hỏi tại sao đầu năm xui xẻo!
Kính báo xa gần!
5 months ago | [YT] | 1
View 0 replies
Radio hồi ức & âm nhạc
"CẦU ĐƯỢC ƯỚC THẤY"
- Người ta sống trên đời thường cầu cao sang, phú quý, ăn ngon, mặc đẹp... Còn má tôi( trước 1975) ngộ lắm. Đó là, bà cầu được ăn mắm mút dòi(!)
Nhưng không phải lúc nào má tôi cũng cầu như vậy. Mà chỉ trừ khi nằm dưới gầm giường với mấy chị tôi.
Tại sao trên giường hổng nằm mà chui xuống gầm giường? À, chuyện nhỏ thôi. Đó là khi nghe pháo kích đùng đùng ở đâu đó, là má lôi tuột mấy đứa con rồi đẩy tuốt vô gầm giường nằm hết. Đứa nào ngóc đầu lên là trúng cái thanh giường đau điếng.
Nhà có nuôi con chó, thấy cả nhà chui xuống gầm giường nó cũng chui vô theo. Tôi co chân đạp nó ra: Ê, mày ra ngoài chơi, trong này chật rồi mà chui vô làm gì?
Nói vậy mà nó cứ rúc vô giường. Tại loài chó sợ tiếng pháo và tiếng súng đạn nên cũng tìm chỗ trốn. Mà cái gầm giường là chỗ của nó đang bị cả nhà giành. Thành ra, nó cố chen vô cho được.
Rồi má cầu: Ước gì hết chiến tranh có" ăn mắm húp dòi" cũng được!
Tôi hỏi: Thiếu gì đồ ăn ngon má hổng cầu, cầu chi ăn mắm nêm có giòi?
Má cốc lên đầu: Đồ con trai nhiều chuyện. Nằm im giùm tao cái coi!
Mà má cầu linh thiệt!
Sau 75, ở trên kinh tế ăn mắm nêm, rõ ràng thấy dòi lúc nhúc trong đó. Ăn cơm ban ngày thì còn lựa gắp bỏ ra ngoài. Còn khi làm củi trên rừng, về tới nhà buổi chiều tối, và ăn cơm bên đống lửa bập bùng, tranh tối, tranh sáng thì làm sao thấy dòi được. Thành ra, khi đang ăn mà nghe nhột nhột trong lưỡi thì 100% là nó đó.
Gớm quá, phải nhổ ra!
Ba tôi tỉnh bơ: Dòi mẹ thì ngon, dòi con thì béo! Ông ăn ngon lành như không có gì.
Mà không riêng mắm nêm, kể cả nước mắm đôi khi cũng thấy mấy con dòi trắng bóc như da con gái Hàn quốc bơi bơi trong chai nước mắm.
Mà đâu chỉ phải dân kinh tế mới mới" ăn mắm mút dòi". Và không riêng gì nhà tôi, mà hàng triệu gia đình thời đó dù ở thành phố cũng chịu cảnh ăn cơm độn và phải" ăn mắm mút dòi" là chuyện bình thường.
Sau mấy chục năm, nhờ có hóa chất nên bây giờ từ nước mắm cho tới các loại mắm khác đều không còn dòi. Tụi nó chịu sao nổi với hóa chất kia chứ?
Bây giờ ăn thứ gì lại không có hóa chất trong đó. Chỉ trừ có ăn hối lộ mới không có hóa chất mà thôi.
Cao Hoàng
5 months ago | [YT] | 1
View 0 replies
Radio hồi ức & âm nhạc
TRĂNG NON
Tg: Cao Hoàng
- Một đêm thu trên vùng kinh tế mới năm xưa, giữa bóng tối rừng núi và cái lạnh rơi xuống từ sương khuya, tôi đã được gặp thần tượng lớn nhất tuổi thơ mình – ca nhạc sĩ Duy Khánh.
Đoàn ca nhạc Quê Hương mang tiếng hát đến với những con người lam lũ nhất, trong một buổi diễn dã chiến duy nhứt và không có lần thứ 2.
Tiếng hát của ông tha thiết, nghẹn ngào và đầy nỗi niềm – đã sưởi ấm cả cánh đồng hoang vu, đã khiến nhiều người thổn thức và rơi nước mắt
“Trăng Non” không chỉ là một kỷ niệm.
Đó là tiếng lòng của người miền Nam xưa, của những tháng ngày gian nan, đói khát, khó nhọc trên vùng kinh tế mới nhưng tâm hồn con người vẫn còn da diết rung động trước cái đẹp của từng giai điệu và tiếng hát của người ca sĩ chuyên hát nhạc quê hương.
Đời người rồi ai cũng ra đi, chỉ lời ca, tiếng hát vẫn còn ở lại. Và như đang vang vọng đâu đây:
“Chung vui đêm này, cho trọn tình yêu thương…”
Xin kính cẩn gửi đến ông một nén tâm hương. Và xin cầu chúc ông an nghỉ. Một giọng ca đã trở thành huyền thoại và bất tử của nền âm nhạc miền Nam.
Xin mời quý khán thính giả cùng nghe lại hồi ức của tôi sẽ được phát hành vào lúc 19h tối nay trên kinh Cao Hoàng Radio.
5 months ago | [YT] | 1
View 0 replies
Radio hồi ức & âm nhạc
Tản mạn
VÀI NHẠC PHẨM TỪ KBC( khu bưu chính của VNCH)
Cao Hoàng
- Trong đời sống tình cảm của người miền Nam thời ly loạn không thể thiếu những bức thư tình từ ngoài chiến tuyến gởi về cho người hậu phương.
Đó là lá thư từ KBC của những người lính gửi về cho người mẹ già, cho người yêu, người vợ, cho những đứa em còn đi học và cho cả đứa con nhỏ khi ra đời nhưng chưa từng biết mặt cha mình.
" Từ KBC giá lạnh rừng sâu
Anh gửi lời thăm về em yêu dấu
Qua bao ngày chúng mình xa nhau
Chắc em để phấn son nhạt màu
Và buồn trong cả giấc chiêm bao
...........
Từ KBC viết gửi về em
Riêng tặng người yêu nụ hôn thương mến
Mai anh về kể chuyện nhà binh
Lính xa nhà nhớ cô nhân tình
Chuyện vui ngày cưới đôi mình..."
Viết Từ KBC
(Mạc Phong Linh- Hoàng Minh
Nhóm Lê Minh Bằng)
- Dẫu biết chiến tranh thì sẽ có người còn, người mất... Nhưng ai cũng hy vọng mình sẽ trở về nguyên vẹn để cùng người yêu viết tiếp câu chuyện tình dang dở. Chứ không ai dám nghĩ đến chuyện xui rủi như" Anh trở về hòm gỗ cài hoa. Hay anh trở về trên chiếc băng ca..."
Có người lính trẻ trong một đêm trực chiến nơi núi đồi heo hút mờ ảo trong anh trăng. Anh vội lấy giấy viết ra biên vội mấy dòng thư gửi về người yêu:
"Vài lời về thăm người yêu bé nhỏ
Mượn trang giấy trắng gói ghém tâm tư
Đồn xa chẳng có một ánh sao
Giờ đây khóe mắt xanh tìm đâu
Từ bao lâu cách xa nhau..."
Đẹp Lòng Người Yêu
(St: Ngọc Sơn & Tuấn Hải)
- Rồi thì không phải thư tình từ KBC nào cũng đượm nỗi u buồn man mác... vẫn có những lá thư vui vẻ, lạc quan. Có lẽ, người lính sợ người yêu buồn bã nên trong thư có những lời lẽ tràn đầy hy vọng:
"... Chiều hôm kia thăm làng tiểu đội anh ra đứng gác ven ranh
Một cô đi trên đường đẹp tựa như em khóc lúc giận anh
Để cho anh nghe thèm đường chiều xưa ngời sáng áo em xanh
Thèm một nét môi một lần về phép thôi và mình thì lại có đôi
Thư của lính thư không được dài như mong ước đâu em
Thư của lính chấm dứt ở đây sau khi đề thêm hai chữ hôn em!"
Tình Thư Của Lính
St: Trần Thiện Thanh)
Ảnh nguồn google.
5 months ago | [YT] | 2
View 5 replies
Radio hồi ức & âm nhạc
SAO MÀ NHIỀU NHÀ DỮ VẬY?
Thơ vui: Cao Hoàng
Nước tôi có rất nhiều nhà
Nhà tranh, nhà ngói, nhà ga, nhà thờ
Nhà văn, nhà sách, nhà thơ
Nhà thương, nhà thổ, nhà chờ đợi xe
Nhà nông, nhà hát, nhà Bè
Nhà nho, nhà giáo, nhà nghèo, nhà binh
Nhà quan ở cạnh nhà linh
Nhà đèn, nhà tắm, nhà vệ sinh, nhà quàn
Nhà nước, nhà xí, nhà hoang
Nhà xác, nhà nguyện, nhà tang lễ buồn
Nhà khoa học đến nhà hàng
Gặp nhà nghiên cứu rủ sang nhà chòi
Nhà thương điên rất rạch ròi
Hễ ai tỉnh táo mời về nhà anh
Chưa chồng là gái nhà lành
Có chồng hai họ trở thành nhà sui
Anh thì làm ruộng nhà quê
Quanh năm nhà cửa tứ bề vắng hoe
Nhà cách mạng ở bờ khe
Sáng ra bờ suối tối leo nhà sàn
Nhà thuốc gác, nhà bảo sanh
Nhà chung ở cạnh nhà anh ba Tàu
Nhà băng mặt phố nhà lầu
Nhà chồng, nhà vợ, nhà nào cũng quen
Nhà chùa như nấm mọc lên
Thêm nhà văn hóa khắp miền gần xa
Nhà lao ở khám Chí Hòa
Nhà giam, nhà chứa, nhà trò, nhà sư
Nhà nội, nhà ngoại, nhà tù
Đừng vô nhà đá tối hù thấy ghê
Nhà hiền triết cạnh bờ đê
Nhà côn trùng học đi về nhà ma
Nhà người rồi đến nhà ta
Nhưng mà yêu nhứt lại là" nhà tôi"
Vì tôi hay gọi" Mình ơi..!"
Nhà ơi! Tôi gọi mình là nhà tôi.
* mượn một câu thơ của thi sĩ Bùi Giáng
7 months ago | [YT] | 2
View 2 replies