“Chúng ta nhìn thấy sai lầm của đại chúng trong xã hội, chúng ta phải giúp họ sửa chữa lại, sửa chữa từ đâu vậy? Sửa chữa từ bản thân! Bản thân chúng ta nhất định phải làm một tấm gương tốt” - LÃO HÒA THƯỢNG TỊNH KHÔNG KHAI THỊ

Xã hội hài hoà, phải làm từ chính mình, phải bắt đầu từ thực hành Đệ Tử Quy.

Nam Mô A Di Đà Phật 🙏


HIẾU HẠNH

NẾU BẠN HAM HỌC THÌ BẠN NHẤT ĐỊNH CÓ THỂ KHẮC PHỤC ĐƯỢC TẬP KHÍ PHIỀN NÃO CỦA MÌNH

Nhà Nho dạy người “thành ý, chánh tâm”. Thành ý là hiếu, chánh tâm là trung. Cho nên, chỉ sau khi con người có thành ý rồi thì họ mới biết dùng trung. Trung tâm dạy học của Nho và Phật là ở chỗ này. Thế nhưng chướng ngại lớn nhất hiện nay của chúng ta là gì? Phân biệt, chấp trước không buông xả, tập khí phiền não quá nặng. Mấu chốt vẫn là điều mà chúng tôi thường nói là bạn không ham học, cho nên bạn không có năng lực khắc phục phiền não, không có năng lực khắc phục tập khí của bạn. Nếu bạn thật sự ham học thì bạn nhất định có thể khắc phục được tập khí phiền não của mình.

Người khác mắng ta, họ không có đạo lý (vô lý), ta có lý. Người khác mắng ta thì ta phải làm thế nào? Ta chắp tay, “A Di Đà Phật”, rất cung kính lắng nghe họ dạy bảo. Chúng ta có tâm nhẫn nại lắng nghe, thử xem họ có thể mắng ta được mấy giờ? Họ có thể mắng ta được hai giờ, hai mươi giờ hay hai trăm giờ hay không? Họ có thể mắng bao lâu thì ta cứ ở đó cung kính nghe, chẳng sao cả! Bị mắng nhưng không mắng lại. Sau khi họ mắng bạn rồi, qua mấy ngày họ sẽ xin bạn thứ lỗi, vậy là điều hòa rồi, vấn đề được giải quyết rồi. Họ muốn đánh bạn thì hãy mau nằm xuống để họ đánh. Tôi nói với bạn, tôi chính là loại người này. Trước đây khi tôi còn trẻ, vào lúc đó chưa học Phật, người ta mắng tôi, tôi rất cung kính, đứng nghiêm túc ở nơi đó để nghe họ chỉ dạy. Họ mắng được nửa giờ thì xong rồi, có muốn mắng nữa họ cũng không thể mắng được. Trong đoàn thể của tôi, thành tích sát hạch của tôi đứng đầu, phẩm đức đứng đầu. Vì sao tôi được như vậy? Chính những người mắng tôi đã đem tôi nâng lên. Nếu họ không mắng chửi tôi thì cấp trên của chúng tôi đâu biết tôi có tu dưỡng tốt như vậy, cho nên tôi mới được đứng đầu. Thành tích đứng đầu đó của tôi là do họ giúp tôi mà có, cho nên tôi cảm tạ họ, cảm ơn họ. Đây là sự thật. Ba ngày sau thì họ đến sám hối, xin lỗi tôi. Khi bị mắng thì bạn không nên mắng lại, vì vừa mắng lại thì cả hai người đều bị khai trừ, đều không cần hai người nữa. Cho nên, người ta đánh tôi thì tôi để họ đánh. Đánh được mấy cái thì họ sẽ không thể đánh được nữa. Cần phải hai người đánh nhau thì mới đánh tiếp được. Nếu một người đánh, người bị đánh không đánh lại thì người kia không thể đánh tiếp được, vì bên cạnh còn có rất nhiều người nhìn thấy.

Làm người thì phải ham học, phải nghe lời Thánh Hiền, ở trong 53 tham có “trải sự để luyện tâm”. Nếu bạn không trải qua những sự việc này thì làm sao bạn có thể gọt giũa tập khí của bạn, làm sao có thể hàng phục phiền não? Đây là bạn biết dùng trung. Ở trong đoạn này, nội dung vô cùng phong phú và sự giới thiệu của chúng tôi cũng chỉ đến đây thôi. Nội dung bên trong còn nêu ra tiểu bất hiếu và đại bất hiếu. Đây là nguyên nhân gì? Nguyên nhân vô cùng nhiều, vô cùng phức tạp. Những điểm mà chỗ này nêu ra cũng đáng để chúng ta làm tham khảo. Sách Vựng Biên nói, tiểu bất hiếu là do thói quen không tốt tạo nên.

Thứ nhất là từ nhỏ được cha mẹ nuông chiều, hình thành nên cá tính phản nghịch. Việc này không thể nói là không có đạo lý. Cha mẹ nuông chiều, muốn gì được nấy, thứ gì cũng làm thỏa mãn ý của nó, tương lai có một ngày khi không thể thỏa mãn thì phiền phức liền đến ngay. Cho nên, con cái phải được dạy dỗ từ nhỏ, từ nhỏ phải biết nuôi dạy ra làm sao. Thế gian “việc bất như ý thì thường đến tám chín phần mười”, phải để chúng có chỗ thể hội, dứt khoát không để chúng kiêu ngạo, phóng túng. Điều hợp lý thì phải cho chúng, điều không hợp lý thì nhất định phải hạn chế chúng. Hiện nay người làm cha mẹ biết được đạo lý này không nhiều.

Thứ hai là thói quen. Cổ nhân thường nói: “Tập thành từ nhỏ giống như bản tánh, tập quen thành tự nhiên”. Từ nhỏ phải hình thành thói quen tốt cho chúng, khi chúng còn nhỏ thì hình thành dễ dàng. Nếu chúng đã nhiễm phải thói quen xấu, muốn chúng sửa trở lại thì quả là một việc quá khó. Đây là chỗ lơ là trong giáo dục của chúng ta đối với trẻ thơ, không chú ý hình thành một thói quen tốt từ nhỏ. Tiểu học của nhà Nho biết được đạo lý này. Trong Phật pháp, người mới xuất gia phải học giới trong năm năm, đây cũng là bồi dưỡng thói quen tốt. Nhưng hiện nay những việc này đều không còn, trong nhà Nho, nhà Phật đều không thấy nữa. Tập khí, tật xấu của chúng ta hằng ngày đang tăng trưởng, cho nên niệm Phật, tham thiền, học giáo đều không hiệu quả. Lên bục biết giảng Kinh, nhưng xuống bục thì vẫn phạm lỗi như cũ. Nguyên nhân gì vậy? Tập quen thành tự nhiên. Những tập khí này không dễ dàng khắc phục.

Thứ ba là túng dục (phóng túng dục vọng). Dục vọng thì không có cùng tận, không thể “biết đủ thường vui”. Điều thứ ba này cũng có thể nói là không biết đủ.

Thứ tư là quên ân, nhớ oán. Những người này làm sao có thể tận hiếu, làm sao có thể hành hiếu?

Tiểu bất hiếu có bốn nguyên nhân trên. Bốn nhân tố này khiến cả đời chúng ta sống trong tội ác nghiêm trọng. Trong Kinh Địa Tạng nói: “Chúng sanh cõi Diêm Phù Đề khởi tâm động niệm đều là tội lỗi”, hay nói cách khác, đời sống của chúng ta là sống ở trong tội báo.

Giảng giải Thái Thượng Cảm Ứng Thiên, Tập 25A/128
Lão Hòa Thượng Tịnh Không khai thị
Nam Mô A Di Đà Phật

10 hours ago (edited) | [YT] | 0

HIẾU HẠNH

NÊN CHUYỂN TÌNH DUYÊN THÀNH PHÁP DUYÊN NHƯ VẬY MỚI CÓ THỂ GIẢI QUYẾT ĐƯỢC VẤN ĐỀ

Hỏi: Vị đồng tu này nói, từ trên mạng cô ấy biết được, thứ sáu mỗi tuần hòa thượng đều giải đáp vấn đề cho mọi người, cho nên phiền hòa thượng giúp cô ấy giải đáp nghi hoặc trong lòng. Cô ấy có hai câu hỏi. Câu hỏi đầu tiên là, nếu như con muốn kết hôn với người đã có vợ thì có được không? [Quan hệ giữa] anh ấy và vợ không tốt lắm, cả ngày người vợ mang con ra ngoài tới nửa đêm mới về, bởi vì bất hòa với mẹ anh ấy. Nếu con muốn kết hôn với anh ấy, anh ấy nhất định phải ly hôn, như vậy tội nghiệp tạo thành có sâu hay không? Có điều tụi con sẽ giúp đỡ về mặt kinh tế, con cũng không muốn tổn hại bất kỳ ai, có điều vợ anh ấy không hề yêu thương anh ấy.

Đáp: Tôi cảm thấy chuyện này vẫn nên tránh là tốt nhất, tại sao vậy? Xã hội hiện nay là loạn thế, chuyện như vậy trong xã hội hiện nay vô cùng vô cùng nhiều, vợ chồng bất hòa, gia đình bất hòa, tốt nhất chúng ta đừng chen chân vào, đừng nên tạo thành ảnh hưởng bất hòa này đối với họ. Đệ tử Phật, tôi thường nói qua, trên thế gian này nhất định phải làm tấm gương tốt cho xã hội, không thể trở thành hình mẫu tiêu cực cho xã hội, vậy thì chúng ta sai rồi. Cho nên chuyện này tốt nhất nên tránh. Chuyện này nếu bạn không ngại thì đọc nhiều lời dạy bảo của đại sư Ấn Quang hơn, trong “Văn Sao” có những câu trả lời này, cũng có người từng thỉnh giáo lão hòa thượng, đạo lý mà ngài nói rất sâu, rất rộng, cũng nói rất viên mãn. Nếu họ tự mình muốn ly dị đó là chuyện của họ, chứ vì bạn mà ly dị thì bạn có tội.


Hỏi: Câu hỏi thứ hai là với tình hình này liệu có ảnh hưởng con vãng sanh Tịnh độ không?

Đáp: Sẽ ảnh hưởng, đương nhiên sẽ ảnh hưởng.


Hỏi: Thật ra con đã từ chối anh ấy hơn ba năm rồi, tới lúc con phát hiện bản thân mình cũng bị cảm động, không biết phải làm thế nào mới tốt, đây là duyên phận sao? Phải xử lý như thế nào?

Đáp: Câu trả lời tôi dành cho bạn chính là chỗ này, phải dùng lý trí, đừng dùng cảm tình. Đặc biệt là muốn cầu thế giới Tây Phương Cực Lạc, phải coi đó là chuyện lớn hàng đầu trong đời này. Hiện nay thế gian này quá khổ, giàu sang nghèo cùng đều khổ. Tôi cũng từng gặp qua lãnh đạo quốc gia, gặp tôi cũng kể khổ, tôi cũng gặp qua rất nhiều người giàu sang, có gia sản ngàn tỷ, cũng vô cùng khổ. Giàu có khổ của giàu, sang có khổ của sang, nghèo cùng cũng có khổ, không ai không khổ, hà tất chính mình còn tự làm khổ mình, tại sao không cùng buông xuống? Sau khi buông xuống, thân tâm tự tại, bạn có thể buông xuống, buông xuống cho anh ta thấy, để đối phương cũng có thể buông xuống, không phải đôi bên đều được độ sao? Đừng để bị vướng vào chuyện này nữa, đây là phiền não. Cho dù đời quá khứ có duyên, hi vọng tình duyên này chuyển thành pháp duyên là tốt, như vậy mới thật sự có thể giải quyết vấn đề. Trên thế gian này nhất định phải nghiêm túc nỗ lực niệm Phật, độ hóa chúng sanh, lúc chúng ta sắp rời đi, lúc rời đi có thể biết trước thời gian, đứng rời đi, ngồi rời đi, mở đại hội vãng sanh, mời phóng viên báo chí tới quay phim, tới đưa tin, vậy thì không biết độ được bao nhiêu chúng sanh. Hiện tại người bình thường, nhà khoa học đều nói tới chứng cứ, tôi đưa chứng cứ cho mọi người xem, bạn xem thành tựu tôi niệm Phật. Chưa rời đi thì khỏe mạnh sống lâu, lúc rời đi tự tại, không bị bệnh gì, nói đi liền đi, bạn nói xem tự tại biết bao. Dùng phương pháp này độ hóa chúng sanh tốt hơn bất cứ điều gì.


Vấn Đáp Học Phật, Kỳ 2
Hòa Thượng Tịnh Không khai thị
Nam Mô A Di Đà Phật

1 day ago (edited) | [YT] | 1

HIẾU HẠNH

PHƯƠNG PHÁP NIỆM PHẬT RẤT NHIỀU, NGUYÊN LÝ NGUYÊN TẮC CHỈ CÓ MỘT

Phương pháp niệm Phật rất nhiều, nguyên lý nguyên tắc chỉ có một, chắc chắn phải đạt tâm thanh tịnh. Cho nên những phương pháp này tự mình có thể thử nghiệm, nếu như bạn thực sự theo phương pháp này tu học, phiền não của bạn ít đi, tức là vọng tưởng, phân biệt, chấp trước ít đi, tâm của bạn thanh tịnh thì trí tuệ hiện tiền. Trí tuệ hiện tiền tức là cảm thấy thông minh hơn trước đây, trước đây làm việc mơ mơ hồ hồ, hiện tại làm việc đâu ra đấy, tự mình có thể thể nghiệm thấy, vậy thì bạn có tiến bộ. Đặc biệt là ở chỗ nào? Trước khi học Phật, suy nghĩ tự tư tự lợi rất nặng, khi thật sự học Phật có một chút thọ dụng, tâm từ bi hiện tiền, coi trọng lợi ích của người khác, xem nhẹ lợi ích của chính mình, đây là thay đổi rất rõ rệt. Mọi lúc đều có thể suy nghĩ cho người khác, rất ít khi nghĩ tới chuyện của mình, bạn có thể cảm nhận được từ chỗ này.

Vấn Đáp Học Phật, Kỳ 1 - Hòa Thượng Tịnh Không khai thị
Nam Mô A Di Đà Phật

https://www.youtube.com/watch?v=IsOKi...

2 days ago (edited) | [YT] | 0

HIẾU HẠNH

CHÚNG TA LÀ NGƯỜI PHẢN NGHỊCH, NGOAN CỐ NHƯ VẬY, PHẬT ĐỜI ĐỜI KIẾP KIẾP VẪN LUÔN BÊN CẠNH NHẮC NHỚ CHÚNG TA, GỢI Ý CHO CHÚNG TA

Chúng ta hiện nay là phàm phu, đã mê mất tự tánh, nhất là sinh vào thời đại hiện nay, khổ nạn quá nhiều rồi. Sự đày đọa của những khổ nạn này đối với con người dĩ nhiên là đáng kinh sợ, nhưng cũng có thể khiến phàm phu tỉnh giác. Một gậy này đã đánh thức chúng ta. Sau khi tỉnh ngộ rồi thì chúng ta mới chịu quay đầu. Người thật sự quay đầu, triệt để quay đầu, khôi phục lại bản tánh của mình thì chính là Phật, chính là Bồ-tát, chính là đại Thánh đại Hiền mà nhà Nho gọi.

Khi chúng ta khởi tâm động niệm, hành vi đời sống, đối nhân xử thế tiếp vật, phải thường xuyên nghĩ những việc nào nên làm, những việc nào không nên làm. Bạn có thể làm rõ ràng, làm sáng tỏ việc nên làm và không nên làm thì bạn sẽ không còn mê hoặc điên đảo. Trí huệ của bạn đã mở, bạn tu học làm người, công phu tự nhiên sẽ đắc lực. Đây chính là phân biệt chân – vọng mà ở trong giáo huấn Phật pháp thường nói.

“Chân – Vọng”. Chân là điều chúng ta nên làm, hư vọng là điều không nên làm.
“Chánh – Tà”. Chánh là điều chúng ta cần phải làm, tà là điều không nên làm.
“Thị – Phi” (Đúng-Sai). Thị là điều nên làm, phi là điều không nên làm.
“Thiện – Ác”. Thiện thì nên làm, ác thì không nên làm.
“Lợi – Hại”. Lợi thì nên làm, hại thì không nên làm.

Sự “lợi – hại” này không phải đối với bản thân. Thế gian có rất nhiều người học Phật xem lợi hại là lợi hại của cá nhân mình. Điều này là sai rồi! Sự “lợi-hại” này là nói có lợi hay là có hại đối với xã hội, có lợi hay là có hại đối với quốc gia, có lợi hay là có hại đối với tất cả chúng sanh, chứ không phải là lợi hay hại đối với bản thân. Nếu như cái lợi hại này là nói đối với bản thân là sai rồi, đó không phải Phật pháp, mà đó là pháp luân hồi. “Lợi – hại” là như vậy thì bốn cặp đối nhau nói phía trước cũng là như thế.

Chân vọng không phải nói đối với mình, tà chánh cũng không phải nói đối với mình, thị phi, thiện ác cũng đều không phải nói đối với mình. Bạn từ chỗ này đem ý nghĩ chuyển trở lại thì bạn đã có thể học Phật rồi. Nếu như đem những tà chánh, thị phi, thiện ác, lợi hại này thảy đều lấy bản thân làm tiêu chuẩn thì bạn vẫn là phàm phu, bạn có học như thế nào cũng không thể thoát khỏi lục đạo luân hồi. Nếu không thể thoát khỏi lục đạo luân hồi thì chắc chắn là đọa ba đường ác. Phật nói rất rõ ràng và mọi người chúng ta cũng đều hiểu rõ.

Chúng sanh trong lục đạo, thời gian ở ba đường ác thì dài, còn thời gian ở ba đường thiện thì ngắn. Tôi thường nói (trong Kinh điển Phật cũng có ví dụ này), chúng ta đến ba đường thiện cũng giống như nghỉ phép đi tham quan du lịch vậy. Đọa ba đường ác là bạn lại trở về quê hương rồi. Quê nhà của chúng sanh lục đạo là ba đường ác. Phật ở trong Kinh tuy thường hay nói, nhưng có mấy ai xem lời Phật nói là quan trọng đâu? Nếu như thật sự xem lời giáo huấn của Phật là quan trọng thì họ sẽ tha thiết nỗ lực, tìm đủ mọi cách thoát khỏi luân hồi. Thế nhưng họ không xem lời giáo huấn của Phật là quan trọng, nghe như gió thổi ngoài tai, nghe xong liền quên mất, vẫn cứ làm xằng làm bậy, vẫn cứ làm chuyện lục đạo luân hồi. Phật Bồ-tát quả thực từ bi đến cực điểm. Chúng ta là người phản nghịch, ngoan cố như vậy, nhưng Phật không hề từ bỏ chúng ta, đời đời kiếp kiếp vẫn ở bên cạnh nhắc nhở chúng ta, gợi ý cho chúng ta, nhắc đi nhắc lại chỉ dạy chúng ta vô số lần. Ân đức của Phật, cha mẹ cũng không thể sánh bằng. Ân đức của cha mẹ đối với chúng ta là chỉ một đời, còn ân đức của Phật Bồ-tát đối với chúng ta là đời đời kiếp kiếp; vô lượng kiếp đến nay, các Ngài chưa bao giờ ruồng bỏ chúng ta.

Nguồn: amtbvn.org/thai-thuong-cam-ung-thien-tap-24/

Giảng giải Thái Thượng Cảm Ứng Thiên, tập 24A/128
Lão Hòa Thượng Tịnh Không khai thị
Nam Mô A Di Đà Phật

4 days ago (edited) | [YT] | 0

HIẾU HẠNH

HIỂU RỒI MÀ KHÔNG THỂ HÀNH THÌ KHÔNG CÓ LỢI ÍCH GÌ!

Mấy ngày gần đây, có rất nhiều đồng tu từ Trung Quốc đến nói với tôi là họ dụng công rất khó đắc lực. Tôi thường khuyên mọi người là “giải – hành” phải xem trọng như nhau thì công phu mới có thể đắc lực. Tại sao niệm Phật đường của chúng ta mỗi ngày vẫn phải giảng hai thời Kinh vậy? Vì chúng ta dùng “giải” để giúp cho “hành”, dùng “hành” để giúp cho “giải”, “giải – hành” phụ trợ lẫn nhau. Bạn không hiểu nghĩa thì bạn tu hành sẽ giải đãi, sẽ thoái chuyển. Tại sao vậy? Vì phiền não tập khí trong đời quá khứ rất sâu, một chút công phu nhỏ nhoi này, một chút đạo lực nhỏ nhoi này của chúng ta không thắng nổi phiền não, cho nên hằng ngày chúng ta phải nghe Kinh. Niệm Phật là tu định, nghe Kinh là tu huệ. Thế nhưng mỗi ngày bạn niệm Phật, nghe Kinh mà công phu vẫn không đắc lực, vấn đề rốt cuộc là ở chỗ nào vậy? Nói thực ra, vấn đề ở chỗ bạn không chịu làm theo; bạn niệm Phật mà trong tâm không có Phật; miệng niệm Phật mà trong tâm cứ vọng tưởng thì công phu đương nhiên không đắc lực. Tuy hằng ngày nghe Kinh dường như đã sáng tỏ rồi, nhưng không chịu làm theo. Trong Kinh dạy chúng ta bố thí, dạy chúng ta trì giới, dạy chúng ta nhẫn nhục, nhưng một điều chúng ta cũng không làm được; trong đời sống thường ngày vẫn cứ tùy thuận tập khí phiền não, như vậy công phu đương nhiên không đắc lực.

Trong mỗi bộ Kinh, câu cuối cùng Phật nói: “Y giáo phụng hành, hành lễ lui ra”. Phật dạy chúng ta phải y giáo phụng hành. Phật ở trong mỗi bộ Kinh không ngại phiền phức, nhắc nhở chúng ta “thọ trì đọc tụng, vì người diễn thuyết”. “Vì người diễn thuyết” chính là y giáo phụng hành, chúng ta chưa chịu làm thì công phu của bạn làm sao đắc lực được? Cho nên, hiểu được một phần thì làm một phần, hiểu được hai phần thì làm hai phần. Bạn có thể làm được hai phần thì bạn có thể hiểu được ba phần. Hiểu được ba phần thì bạn có thể tiếp tục làm được ba phần. Làm được ba phần thì bạn sẽ hiểu được bốn phần. Giải giúp cho hành, hành giúp cho giải, như vậy mới có thể đạt đến cứu cánh viên mãn. Hiểu rồi mà không thể hành thì không có lợi ích gì!

Chướng ngại lớn nhất của hành là gì? Là không buông bỏ được. Nếu không buông bỏ được những tham ái thì sự việc này phiền phức rồi, đây là chướng ngại lớn căn bản. Cho nên ái dục, thị dục nhất định phải xả cho thật sạch sẽ. Đại Sư Huệ Năng đã nói: “Xưa nay không một vật, chỗ nào dính bụi nhơ”. Bạn có một vật là bạn đã bị dính bụi nhơ. Bụi nhơ là phiền não, phiền não của bạn không thể đoạn. Cho nên, nhất định phải xả cho thật sạch sẽ, thân tâm thế giới không nhiễm mảy bụi thì đời này bạn mới có hy vọng thành Phật. Nếu mảy may không thể buông xả thì không có hy vọng thành Phật, làm Tổ. Cho nên, y giáo phụng hành chính là “tận trung – tận hiếu”, chính là “hành trung – hành hiếu”. Đạo lớn của chư Phật là “trung – hiếu” mà thôi. Hy vọng các đồng tu chúng ta thể hội thật kỹ, nỗ lực nghiêm túc phụng hành. Có như vậy thì tiền đồ của chúng ta sáng sủa vô lượng, tất cả tai nạn đều có thể hóa giải.

Nguồn: amtbvn.org/thai-thuong-cam-ung-thien-tap-23/

Giảng giải Thái Thượng Cảm Ứng Thiên, tập 23/128
Lão Hòa Thượng Tịnh Không khai thị
Nam Mô A Di Đà Phật

5 days ago (edited) | [YT] | 1

HIẾU HẠNH

THÁI ĐỘ XỬ SỰ, CHỪNG MỰC LÀM NGƯỜI CHÍNH LÀ TỪ GIA ĐÌNH GIÁO DỤC RA

“Phương pháp tích thiện” lần trước nói tới cương lĩnh thứ chín của hành thiện: “Kính trọng tôn trưởng”. Cho nên cha mẹ trưởng bối trong gia đình, lãnh đạo trong đoàn thể, kể cả đồng nghiệp lớn tuổi, chúng ta đều nên cung kính thương yêu. Sau đoạn giáo huấn này có nói tới, “sự quân như thiên, cổ nhân cách luận, chỗ liên hệ nhất tới âm đức”, thật ra mỗi người mỗi ngày, họ có thể cung kính trưởng bối, sẽ tích được rất nhiều âm đức. Nhưng nếu như lơ là thái độ xử sự quan trọng, chừng mực làm người này, thì có thể một ngày sẽ tổn rất nhiều phước báo, cho nên phải thận trọng tâm địa của mình.

Chúng ta là người làm cha mẹ, làm trưởng bối, đều hy vọng cho thế hệ sau một tấm gương tốt, tích được một vài âm đức gia hộ con cháu, tuyệt đối không muốn họa hại con cháu, nhưng nếu như không hiểu lý, có thể tự mình tích lũy tội nghiệp cũng không biết. Ví dụ trong rất nhiều chi tiết cuộc sống, sự “kính trọng tôn trưởng này” rất dễ bị lơ là. Như chúng ta bây giờ điện thoại rất phát triển, gửi một tin nhắn cho lãnh đạo, “Lãnh đạo, vừa hay hôm nay em họ cháu tới, buổi chiều dẫn nó ra ngoài dạo một chút, cho nên chiều này không tới được, nói với chú một tiếng”. Tin nhắn này nghe có vẻ hình như không sai, nhưng nghĩ kĩ lại đây không phải xin phép, đây là báo cho biết. Việc chính mình đã quyết định, sau đó báo cho lãnh đạo biết, vậy không tôn trọng lãnh đạo. Họ ở trong một đoàn thể, họ phải sắp xếp công việc, họ phải phân phối nhân lực. Quý vị căn bản không chịu báo trước, đột nhiên… Sáng hôm nay họ vốn dĩ đã định sắp xếp những công việc gì, nhận được một tin nhắn “Em họ cháu tới, buổi chiều cháu muốn xin nghỉ, không tới được, nói với chú một tiếng”. Cho nên điều này trong tâm thái, thứ nhất chúng ta không thể thấu hiểu cho lập trường của lãnh đạo; thứ hai trong tâm thái cũng không đủ cung kính. Thật sự cung kính sẽ hiển lộ ra ngôn ngữ, phải nên là “Em họ cháu tới rồi, không biết chiều nay công việc có bận không? Cháu xin phép có tiện không? Nếu không được, cháu sẽ sắp xếp”. Như vậy mới là sự tôn trọng đối với lãnh đạo. Nếu như có mấy đồng nghiệp đều quyết định xong mới báo cáo lãnh đạo, vậy tôi thấy lãnh đạo này cũng đầu óc quay cuồng, tóc bạc sẽ mọc hết sức nhanh, việc đột xuất rất nhiều, khó mà ứng phó. Cho nên đối với lãnh đạo, chúng ta thái độ trong ngôn ngữ đều phải chú ý, không được thất kính.

Ví dụ nói, chúng ta góp ý với lãnh đạo, thật sự cũng là muốn tốt cho lãnh đạo, cũng là muốn tốt cho đoàn thể, tâm này là đáng quý, nhưng tâm này phải giữ gìn được. Ví dụ nói góp ý liến, lãnh đạo không tiếp thu lắm, thì chúng ta liền rất nóng vội, thậm chí bắt đầu oán trách, than thở cho đồng nghiệp nghe, than thở cho bạn bè người thân nghe. Điều này đã trái nghịch với sơ tâm muốn tốt cho lãnh đạo, muốn tốt cho đoàn thể. Không chỉ trái nghịch, sự oán trời trách người này còn tổn phước báo của mình, kế đó lại nói cho người khác nghe, nói cho bạn bè người thân nghe, đây là nói xấu trong nhà. Kết quả là gì? Khiến cho đồng nghiệp khác đối với lãnh đạo, đối với đoàn thể càng đối lập, điểm này không tốt chút nào. Cho nên người phải lý trí, phải rất bình tĩnh, mỗi một câu nói, mỗi một hành vi đối với chính mình, đối với đoàn thể là lợi hay hại, không thể làm việc theo cảm tính, việc nhỏ không nhịn ắt loạn đại mưu.

Mọi người nghĩ coi người trước đây công phu nhẫn nại mạnh hơn chúng ta rất nhiều, thật ra họ đã rèn luyện từ nhỏ. Đó là mấy trăm người chung sống với nhau, làm sao không có chuyện va chạm được, không có mâu thuẫn xung đột? Nhưng tại sao vẫn có thể chung sống hòa hợp? Có thể nhẫn nại, có thể bao dung, có thể ứng đối tiến thoái mềm mỏng, có thể không so đo, không để trong tâm, họ sẽ tập thành sự tu dưỡng như vậy, họ sẽ thời thời nghĩ cho đại cục. Mức trưởng thành của một người, sự độ lượng của họ đã rèn luyện ra như vậy. Bây giờ gia đình nhỏ, cha mẹ làm việc gì không như ý mình, nổi trận lôi đình. Vào trong đoàn thể rất khó nghĩ cho đại cục, rất khó thấu hiểu cho lập trường của lãnh đạo, cho nên thật sự nhân tài là từ gia đình giáo dục ra. Từ nhỏ tập thành sự cung kính này, những thái độ xử sự nghĩ cho đại cục này. Cho nên người kiểm soát được tâm trạng mới là trưởng thành.

Học tập chia sẻ Liễu Phàm Tứ Huấn, tập 28A
Thầy Thái Lễ Húc chủ giảng
Nam Mô A Di Đà Phật

1 week ago | [YT] | 1

HIẾU HẠNH

HẠNH PHÚC NHẤT TRONG ĐỜI, MỞ CỬA RA CÒN ĐƯỢC GỌI MỘT TIẾNG MẸ

Kinh văn: “Thâm ái uyển dung, nhu thanh hạ khí. Tập quen thành tính, bèn là hòa khí cách thiên chi bổn”.

Từ “thâm ái” này, từ “thâm” này rất tốt, thâm ái tức là họ đã 30 tuổi, 50 tuổi rồi, ánh mắt nhìn cha mẹ như nhìn em bé vậy. Mạnh Tử tán thán Đại Thuấn “đại hiếu chung thân mộ phụ mẫu”, sự ngưỡng mộ cha mẹ của ngài, ánh mắt cảm ân cha mẹ của ngài hoàn toàn giống với hồi nhỏ, 50 tuổi rồi vẫn như vậy, cho nên Mạnh Tử nói, Đại Thuấn cả đời đều đối đãi với cha mẹ ngài như vậy. Thật ra đây là người hạnh phúc nhất, người không cung kính cha mẹ tức là không cung kính tự tánh của chính mình, tức là tổn hại phước báo của mình.

Cho nên đạo diễn Trạch không đơn giản, lời người sáu mươi mấy tuổi nói ra, nghe xong ai cũng cảm động. Ông nói ông thấy hạnh phúc nhất trong đời, mở cửa ra còn được gọi một tiếng mẹ, ông vẫn là con của mẹ, tình cảm tôn trọng thân thiết của ông, cho nên ông vẫn thương sâu sắc mẹ già chín mươi mấy tuổi của mình.

Như bộ trưởng Cao Xương Lễ của chúng ta, khi ông chia sẻ hiếu đạo, ông cũng có sự “thâm ái uyển dung”, ông nói ông ở Sơn Đông, ông đã là cán bộ cấp tỉnh, khi ra ngoài đội mũ, thỉnh an, vấn an cha của mình: “Cha, con đi làm đây”, có lúc cha ông còn chỉnh lại mũ giúp ông “Được, đi được rồi”. Nghe ông kể lại đoạn này, đều cảm thấy giống như một em bé mang ba lô đi học vậy. Sự cung kính của ông đối với cha ông không vì ông đã lớn tuổi, không vì ông đã là cán bộ cấp tỉnh trung ương mà có tơ hào giảm bớt. Cho nên người như vậy là đáng quý nhất, ông không bị danh lợi, không bị quyền thế ô nhiễm, còn giữ được tâm thơ trẻ của mình.

Như tiên sinh Hoàng Đình Kiên, ông đã làm thái sử, cũng là quan rất lớn, nhưng ông thương sâu sắc mẹ mình, về nhà liền vén tay áo lên giúp mẹ rửa bô. Nếu như ông bị quan vị làm ô nhiễm, “Mình làm quan lớn như vậy, đi đi đi, để người bên dưới làm là được rồi”. Bao gồm Hán Văn Đế, đã là hoàng đế rồi, sự thương yêu mềm mỏng của ông đối với mẹ không có tơ hào hao tổn, cho nên “cha mẹ bệnh, nếm thuốc trước”, chính là nói về Hán Văn Đế, “ngày đêm hầu, không rời giường”, chính là Hán Văn Đế.

Và sự “uyển dung” này tức là rất nhu nhuyễn, rất mềm mỏng, mỗi câu nói với cha mẹ đều sợ khiến cha mẹ buồn lòng. Thật ra người chỉ cần nhớ ân cha mẹ, họ sẽ cảm thấy, đời này báo ân còn không kịp, sao đành lòng khiến cha mẹ có chút gì không hoan hỉ, lúc này ngôn ngữ sẽ mềm mỏng. Cho nên “mặt ta vui, lời ta dịu”, thái độ này họ không phải miễn cưỡng, người nhớ ơn sẽ làm ra một cách tự nhiên.

Cho nên Khổng Tử nói, tận hiếu, “tiên nan”, sắc nan, sắc nan tức là dùng sắc mặt vui vẻ phụng sự cha mẹ, cho nên “tiên nan” bắt tay từ đâu? Bắt tay từ sự nóng tính, đối với cha mẹ không thể có tâm trạng, không thể để lầm lỗi của cha mẹ trong tâm, điều này là không cung kính. Cha mẹ dù có lỗi lầm, niệm niệm nghĩ sao cho cha mẹ sửa lỗi, còn sốt ruột hơn họ, càng không thể nhìn vào lỗi lầm của họ. Phương tiện thiện xảo khuyên cha mẹ, nhu thanh hạ khí, hết sức dịu hòa, sau đó không khí này rất bình hòa, hơn nữa để tâm từ những chỗ chi tiết, không thể coi thường mỗi câu nói và mỗi nét mặt của mình, đều nên dịu dàng mềm mỏng. Lâu ngày sẽ tập quen thành tính. Sự tập quen thành tính này là rất tự nhiên không có chút miễn cưỡng, do sự nhu hòa cung kính này đã hoàn toàn kết hợp với linh hồn của họ rồi.

Học tập chia sẻ Liễu Phàm Tứ Huấn, tập 27B
Thầy Thái Lễ Húc chủ giảng
Nam Mô A Di Đà Phật

1 week ago (edited) | [YT] | 0

HIẾU HẠNH

NGƯỜI CÓ THIỆN NGUYỆN, ÔNG TRỜI SẼ GIÚP CHO

Vào thời Tống có một người trí thức tên Thái Hương, mẹ ông khi mang thai ông, vừa hay đi thuyền, bà phải băng qua một con sông lớn tên là Lạc Dương, qua được một nửa sông, đột nhiên sóng gió hết sức lớn, nhìn thấy con thuyền đó sắp lật, người trên thuyền sắp mất mạng. Vào lúc ngàn cân treo sợi tóc đó, đột nhiên giữa không trung truyền lại một âm thanh, nói “đừng tổn hại Thái học sĩ”, sau khi không trung truyền lại câu này, cả con sóng lập tức yên bình lại, người trên thuyền từ quỷ môn quan được kéo về, tâm còn lo sợ, liền bắt đầu hỏi, “ai họ Thái?” Hỏi ra, không có người họ Thái, chỉ có một người là con dâu nhà họ Thái, vừa hay mang thai chưa sanh ra, cho nên hỏi ra thì không ai họ Thái. Nhưng mẹ của Thái Hương tự mình biết, kết quả bà liền âm thầm phát một nguyện trong tâm, rằng “Nếu như con tôi sau này sanh ra thật sự có thể làm tới đại học sĩ quốc gia, tôi nhất định sẽ bảo nó xây một cây cầu trên sông này”, đã phát nguyện này. Kết quả con bà thật sự lớn lên thi đậu trạng nguyên, lên làm học sĩ. Mẹ ông liền kể cho con mình nghe chuyện trước khi ông ra đời, người con hết sức hiếu thuận, muốn viên mãn lời hứa của mẹ, làm tròn tâm nguyện của mẹ. Nhưng sông Lạc Dương đó cách biển rất gần, mỗi ngày đều có thủy triều lên xuống, khi thủy triều lên thì trụ cầu không cách nào làm được, vậy làm sao xây cầu? Sông lại lớn như vậy. Có xây không?

Khi quý vị nghe kể chuyện, phải coi mình như nhân vật chính mà nghe, như vậy mới có thể thấu hiểu được tâm cảnh của người đương sự. Khó khăn tới đâu cũng phải làm tròn nguyện của mẹ, nếu không chẳng phải mẹ sẽ nuối tiếc cả đời sao? Kết quả Thái Hương đã viết một bài văn cầu nguyện, sau đó rất thành khẩn mà viết cho thần sông, thần biển, cầu cho họ có thể phối hợp làm viên mãn việc này, kết quả 8 ngày thủy triều không dâng, chí thành cảm giao.

Tôi không phải bịa chuyện, mọi người mở “Câu chuyện đức dục” ra, đây đều là chuyện có thật 100% trong lịch sử, cho nên bất kì chuyện gì không thể, đó là người ta thấy không thể nên tự mình hình thành chướng ngại. Tục ngữ nói “không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền”, sau đó 8 ngày không dâng triều, đã xây xong cây cầu này, tên là cầu Vạn An, ở Tuyền Châu. Mọi người khi về Tuyền Châu, cây cầu này vẫn còn, mọi người có thể lên đó tản bộ, ôn lại câu chuyện này. Mọi người nghĩ coi, tám chín trăm năm rồi, người xưa xây cây cầu này, tám chín trăm năm vẫn còn dùng được, xin hỏi bây giờ một cây cầu dùng bao lâu là bắt đầu tu sửa? Quý vị coi giờ đắp đường, nửa năm trước đắp, nửa năm sau đã bị ổ gà ổ voi, cho nên người xưa làm việc nghiêm túc có trách nhiệm thật sự chúng ta phải học.

Cho nên “sửa cầu cống tiện việc đi lại”, không chỉ thuận tiện cho người đi bộ, có thể còn cứu được rất nhiều sanh mạng. Ví dụ một người nam bị chết chìm, người nhà họ sau này làm sao sống? Một người gặp bất hạnh, rất có thể gây ra bất hạnh cho cả nhà, ví dụ nói người này là bộ trưởng quốc gia, họ có vấn đề thì có thể ảnh hưởng rất lớn.

Học tập chia sẻ Liễu Phàm Tứ Huấn, tập 26A
Thầy Thái Lễ Húc chủ giảng
Nam Mô A Di Đà Phật

1 week ago | [YT] | 1

HIẾU HẠNH

TẠI SAO NGƯỜI THIỆN THƯỜNG KHÔNG ĐƯỢC ỦNG HỘ, LẠI GẶP MỘT SỐ THỬ THÁCH VÀ HOẠN NẠN?

Tiếp theo kinh văn lại phân tích rằng, tại sao người thiện lại gặp một số thử thách và hoạn nạn? Bởi vì:
“Đại để người ta không ưa kẻ khác mình, thông thường người thiện thì ít, bất thiện thì nhiều. Người thiện trong đời, khó mà tự lập. Hơn nữa hào kiệt leng keng, không trọng bề ngoài, thường bị chỉ trích. Nên việc thiện thường dễ bại, và người thiện thường bị báng. Chỉ trưởng bối nhân hậu, khuông trực mà phò tá, công đức đó lớn nhất”.

Câu “Đại để người ta không ưa kẻ khác mình”, tức là người bình thường thông thường, họ đối với những người không giống mình sẽ có một sự bài xích. Cho nên “người tụ theo loài, vật nhóm theo bầy”, người tư tưởng quan niệm gần với họ thì sống với nhau. Ví dụ người ưa thích chơi bời thì ở với nhau, họ thấy người ta rất dụng công đọc sách, họ lại cười nhạo người khác, sau đó có thể còn phá rối. Họ thấy người ta dụng công, họ không hoan hỉ, “không ưa kẻ khác mình”.

Thật ra tình hình này, nhớ lại trong cả quá trình trưởng thành của chúng ta, ví dụ hồi học tiểu học, bạn học mới chuyển tới lớp mình, có mấy bạn ưa bắt nạt người, đối với bạn mới kia trêu chọc trăm trò, bắt nạt bạn. Thậm chí bạn đó có ưu điểm gì, còn phê bình, không tán thán. Chúng ta hồi đó nhìn thấy, biết thông cảm với bạn mới này, giúp bạn biện bạch, thương yêu bạn, chăm sóc bạn, lúc đó đối với bạn ấy hết sức quan trọng. Kể cả bạn mới tới đoàn thể của chúng ta. Nếu như người ta khá ích kỉ, bắt nạt người mới tới, rất nhiều công việc đều giao cho họ, còn mình thì không làm, vậy người mới tới này áp lực rất lớn. Lúc này quý vị có thể ở bên cạnh thông cảm họ, giúp đỡ họ, họ sẽ cảm nhận được sự ấm áp, người ta cho họ rất nhiều công việc, quý vị chia sẻ một chút. Người ta “không ưa kẻ khác mình”, chúng ta hiểu được do tâm đố kị không chế phục được, nhìn thấy đối phương tốt hơn mình, không vui, phê bình. Hoặc là nhóm người này của chúng ta, họ có được lợi ích, gặp phải người chính trực, gặp phải người cầu phước cho đoàn thể, sẽ chướng ngại ảnh hưởng tới sự mưu cầu tự tư tự lợi của họ, lúc này họ sẽ tới hủy báng tập thể, tới chướng ngại người thiện này.

Việc này trong lịch sử thường nhìn thấy, thấy quốc gia nguy nan, rất nhiều người công bằng chính trực, đứng lên cải cách phong khí cả triều đình, lúc này những người hủ bại trục lợi sẽ nghĩ trăm cách làm khó người công chính này. Cho nên kinh văn bên dưới có nói, thông thường đại chúng xã hội nhân dân “thông thường người thiện thì ít, bất thiện thì nhiều”, thật sự người niệm niệm nghĩ cho người khác, nghĩ cho đoàn thể khá là ít. Cho nên “người thiện trong đời”, họ trong xã hội hiện thực bây giờ, “khó mà tự lập”, dễ bị người khác bài xích, có lúc rất khó đứng vững. Ví dụ quý vị nói họ tới một đoàn thể, mọi người đều không quý trọng của công, họ hết sức quý trọng của công, người ta đều thấy họ không thuận mắt. Rất nhiều người đang tham ô, họ hết sức liêm khiết, họ chắc chắn bị người ta bài xích. “Hơn nữa hào kiệt leng keng, không trọng bề ngoài, thường bị chỉ trích”, những anh hùng hào kiệt này, “leng keng” tức là họ rất chính trực, không thỏa hiệp với tà ác, với lợi ích. Hành vi của họ, họ không muốn đi lấy lòng người khác, họ không dùng những mưu kế đó. Có lúc ngôn hành của họ dù gì cũng chưa đạt tới cảnh giới thánh nhân, có lúc ngôn ngữ có phần sơ suất, hoặc là nét mặt có thể đang suy nghĩ một số vấn đề, sự lễ độ có lúc cũng lơ là một số chi tiết, lúc này người có tâm sẽ bắt lấy những chỗ nhỏ này để mượn cớ chỉ trích. Không đi khẳng định sự vô tư của họ, khẳng định tinh thần phụng hiến của họ, lại dùng những thứ chi li này để công kích họ, là “thường bị chỉ trích”.

Cho nên “việc thiện thường dễ bại”, tất nhiên nếu như người lãnh đạo đoàn thể, họ không biết nhìn người lắm, không biết phân biệt sự tình ngay khuất, họ có thể sau khi nghe nhiều rồi, sẽ sanh ra phán đoán sai lầm, khiến cho “việc thiện thường dễ bại”, việc tốt không được ủng hộ. “Và người thiện thường bị báng”, hễ họ nghe vào rồi, người thiện này không được trọng dụng, thậm chí còn bị bãi miễn chức quan, việc này trong lịch sử đều nhìn thấy được.

Cho nên “chỉ trưởng bối nhân hậu, khuông trực mà phò tá, công đức đó lớn nhất”, chỉ có người nhân từ, chỉ có trưởng bối hết sức có kinh nghiệm và kiến thức xã hội, họ có thể nhìn rõ ràng, kế đó tích cực sửa đổi kiến giải sai lầm, cách nhìn sai lầm của thế tục, làm rõ những lời hủy báng này. Và “phò tá”, sự phò tá này tức là bảo vệ họ, ủng hộ họ. Sau đó giúp người thiện việc thiện có thể được thành tựu, công đức như vậy là to lớn nhất, đáng quý nhất.

Từ đoạn này chúng ta có thể tìm hiểu được, muốn bồi dưỡng một nhân tài không hề dễ, phải hết sức dụng tâm, phải cổ vũ họ trong những thời cơ rất thích hợp, trong những điểm then chốt rất quan trọng phải đứng ra nói rõ sự thị phi tà chánh. Nếu không cả đoàn thể sẽ thị phi bất phân. Cho nên thời đại này, muốn làm việc chân chính, muốn thật sự dốc sức cho đoàn thể, không thể không nói lời công chánh, không thể sợ đắc tội người, phải đặt lợi ích của đoàn thể lên phía trước, chứ không phải nể tình ai, chứ không phải sợ ai không vui, rất nhiều sự thị phi đều lẫn lộn. Trên thực tế, nếu như thật sự “trưởng bối nhân hậu”, người làm sai việc, nếu như chúng ta không thể đem sự thị phi ngay khuất này nói rõ ràng, thật ra nhìn có vẻ hình như họ được thế, họ hủy báng người khác, họ chiếm thượng phong, trên thực tế họ là người đáng thương. Người thật sự hiểu rõ đạo lý, quý vị ngăn chặn sai lầm của họ là từ bi với họ, do họ tiếp tục tạo ác, hơn nữa họ có quyền lực, họ ảnh hưởng quá lớn, tội nghiệp của họ sẽ càng lớn. Cho nên “trưởng bối nhân hậu” này không chỉ thương yêu người chính trực, đồng thời đối với những người hủy báng người khác, người có quyền lực mà làm việc sai, ngăn chặn họ tiếp tục phạm lỗi, đó là thật sự nhân từ, tất nhiên không đối lập với họ. Kế đó lại thông qua phương tiện thiện xảo, khởi lên thiện tâm chánh niệm của họ, điều này rất quan trọng.

Học tập chia sẻ Liễu Phàm Tứ Huấn, tập 25B
Thầy Thái Lễ Húc chủ giảng
Nam Mô A Di Đà Phật

1 week ago (edited) | [YT] | 1

HIẾU HẠNH

THẤY LỖI LẦM CỦA NGƯỜI KHÁC THÌ PHẢI BAO DUNG, CHE ĐẬY, ẨN ÁC DƯƠNG THIỆN

Tiên sinh Liễu Phàm, dượng của ông, chồng của cô ông, dượng của ông tên Thẩm Tâm Tùng, dượng và cô của ông đối với người đều hết sức hậu đạo, ví dụ này có thể giúp chúng ta cảm nhận đoạn vừa nói, phải khiêm tốn, khoan dung, hậu đạo. Tiên sinh Viên Liễu Phàm nói tới cô và dượng của mình, nói dượng ông ưa làm thiện bố thí, lại bình dị gần gũi. Một người trong nhà có tiền, có thể bình dị gần gũi, là có tu dưỡng. Thông thường đều nói “tài lớn khí thô”, tức là dễ ngạo mạn, coi thường người, ông còn rất bình dị gần gũi. Hơn nữa chưa bao giờ nói lầm lỗi của người ta, “chưa mở miệng nói lỗi người”. Người tu dưỡng phải hạ công phu từ miệng mình. Cho nên “khéo giữ khẩu nghiệp, không thấy lỗi người”. Kết quả nói chuyện với người ta, dượng của ông nói năng hết sức ôn hòa, hình như khiến người ta như tắm gió xuân, rất sợ ngôn ngữ của mình làm tổn thương người khác. Cho nên chưa từng lớn tiếng nói chuyện với bộc nhân, cũng chưa từng mắng họ.

Có một lần, bộc nhân của ông đưa ông đi, vài bộc nhân cùng ông đi ăn tiệc. Kết quả tới tối khi phải quay về, bộc nhân của ông đều không giữ gìn, uống say xỉn cả, hết cách, gọi không tỉnh, cho nên thành ra lão gia như ông tự mình chèo thuyền đưa bộc nhân về. Mọi người nghe kể chuyện phải nhập tâm vào tình cảnh câu chuyện, chúng ta bây giờ quay lại thời Minh, mọi người vừa ăn tiệc xong, bộc nhân quý vị uống say hết, có thể chúng ta sẽ nổi khí nóng lên, lấy một xô nước “Làm trò gì đó”. Nhưng ông không làm như vậy, ông tự mình chèo thuyền đưa họ quay về. Kết quả lên tới bờ, gọi vợ của những bộc nhân này tới, mau mau dìu họ vô nhà nghỉ ngơi.

Kết quả sáng hôm sau dượng ông không thức dậy, cô ông liền đến giục ông: “Ôi, ông làm sao thế, ông chưa bao giờ ngủ dậy trễ hết, sao hôm nay ngủ tới bây giờ còn chưa chịu dậy?”. Vợ ông cũng không hiểu nổi, “chưa từng thấy ông như vậy”, sau đó ông nói với vợ mình “Hôm qua, họ đều uống say hết, hôm nay chắc chắn sẽ dậy rất muộn, nếu tôi còn dậy sớm hơn họ, họ nhìn thấy tôi sẽ rất hổ thẹn, không ngẩng đầu lên được, rất ái ngại. Cho nên tôi dậy trễ một chút, để họ đều dậy hết, họ mới không khó xử”, ngay cả ngủ dậy cũng suy nghĩ cho người khác, quý vị coi tâm ông mềm mỏng biết mấy. Cho nên quý vị coi sao có thể đè ép người? Hơn nữa là bộc nhân của ông, ông cũng mềm mỏng như vậy, “đợi họ đều ra đồng làm việc rồi, tôi mới dậy cũng không muộn”.

Và ông nói, “Cô tôi đức hạnh cũng hết sức dày”, đôi vợ chồng này thật sự không đơn giản, chưa bao giờ nói lời gấp gáp, hoặc là nói lời nóng giận đối với người bên dưới. Tiên sinh Liễu Phàm nói rằng: “Tôi có một lần ngồi một chút trong nhà bếp của dượng tôi thôi, không phải thời gian dài lắm, nhìn thấy ba sự việc, tôi rất cảm động”. Quý vị coi, hành vi của người cô, ảnh hưởng tới cả đời người cháu của mình, ông còn nhớ trong tâm. Anh họ tôi sanh bệnh, cô tôi giúp anh nấu thuốc, bưng lên một chén rượu để trên bàn, kết quả bộc nhân Văn Thành từ ngoài bước vào, nhìn thấy chén rượu đó, đem nó đổ ra bên ngoài. Cô tôi hỏi anh “Sao anh đổ nó đi?”, “Đó không phải nước sao?”, anh tưởng là nước, đem nó đổ đi, có thể muốn lấy đựng đồ gì đó. Cô ông nói: “Anh không biết, thì anh là vô tâm, không phải sai lầm gì lớn lắm, nhưng bắt đầu từ hôm nay…”, quý vị coi đổ đi một chén rượu, cô không chỉ trích anh, mà bao dung anh. Nhưng mượn cơ hội này, nhắc nhở bộc nhân này “làm việc phải chú ý một chút, phải biết là 1000 hạt gạo chưa chắc làm ra một giọt rượu, anh đem chén rượu đó đổ đi, lãng phí rất lớn”, chỉ một câu nói, bộc nhân này rất hổ thẹn, có thể ghi nhớ cả đời, thọ dụng cả đời, hơn nữa còn hơn điều gì? Còn hơn lấy gậy đánh anh ấy.

Cho nên “đối người ở, thân đoan chánh, tuy đoan chánh, lòng độ lượng”, cao quý thể hiện ở đâu? Khoan dung. Hơn nữa, lòng “từ” này thể hiện ở đâu? Thể hiện ở đức hạnh thành tựu bộc nhân, do đức hạnh của họ sẽ ảnh hưởng họ cả đời. Đây đều là hậu đức. Rất nhiều người làm lão gia, những tì nữ đó mười mấy tuổi đã đến nhà họ, sau đó ở nhà họ điều giáo 5 năm, 10 năm, rất hiểu chuyện, đều gả cho nhà người tốt, đây là tích âm đức. Đây là việc đầu tiên nhìn thấy. Đợi một thời gian rất ngắn sau, nhìn thấy cô ông xử lý ba việc đều rất cảm động.

Việc thứ hai, một đứa nhỏ, có thể là con của bộc nhân, bưng một cái đĩa, kết quả không cẩn thận làm bể cái đĩa, mẹ nó chỉ trích nó. Kết quả cô ông nhìn thấy, liền vội đi qua, “Thôi kệ thôi kệ, nó cũng không phải cố ý, đừng trách mắng nó như vậy”, do cái đĩa này bị bể rồi, “mau mau quét dọn đi, nếu không cắt trúng chân người khác thì không hay, đừng trách nó nữa”, khoan dung, liền nghĩ tới đừng để làm thương người khác. Đây là việc thứ hai.

Thứ ba, có một nông dân thuê ruộng của họ, vừa hay biết chồng cô bị bệnh, liền rất nhiệt tình đi thuyền tới thăm hỏi lão gia. Cô ông đã chuẩn bị bữa cơm rất chu đáo mời nông dân này, hơn nữa còn đưa tiền đi thuyền cho ông, sau đó còn tính một chút, những lễ vật ông đem tới khoảng bao nhiêu tiền, rồi tăng thêm mấy lần tặng lại cho ông. Hơn nữa nói với tiên sinh Liễu Phàm, nông dân này trong nhà nghèo khổ, lại nhiệt tình như vậy tới thăm bệnh lão gia, cháu coi người như vậy thật tốt bụng, sao có thể để ông ấy tốn tiền ra về chứ? Cho nên lại đem tiền đi thuyền cho ông, rồi tặng quà cho ông.

Cho nên tiên sinh Liễu Phàm nhìn thấy ba việc này, cảm nhận được dượng và cô mình là cặp vợ chồng hiền hậu, khi họ suy nghĩ công việc, đối đãi người khác, cho ông nhắc nhở rất lớn. Kết quả về sau con trai của cô là Khoa, cháu Đạo Nguyên đều thi đậu tiến sĩ. Tôi nghĩ không chỉ cháu họ thi đậu tiến sĩ, tiếp đó có thể cả mấy đời người đều rất có phước báo, ông chỉ ghi tới đời cháu. Tôi tin là “nhà tích điều thiện, ắt có niềm vui”.

Ví dụ này chúng ta nhìn thấy “Thấy người lỗi lầm, thì bao dung và che đậy”, chúng ta bây giờ nhìn thấy lỗi lầm của người ta, không nhịn được phải mắng họ mấy câu đã. Cho nên lần sau không thể mắng, lần sau phải nghĩ rằng, tiên sinh Thẩm Tâm Tùng ngay cả ngủ cũng dậy trễ một chút, không để người ta khó xử, tâm nhu hòa, tâm chân thành đó, chúng ta phải học tập.

Trên thực tế trên con đường tu học, không thấy lỗi của người ta, thật không dễ dàng, thật sự rất khó. Có lúc đã họ 3 năm, 5 năm, còn không sửa được. Sư Trưởng của tôi cho chúng tôi một phương thuốc tốt, có thể giúp chúng tôi thay đổi tập khí nói lỗi lầm của người ta. Phương thuốc gì? Bắt đầu từ hôm nay, quý vị nhìn thấy bất kì ai làm gì không đúng, quý vị liền quay lại nhắc nhở chính mình, do mình không đúng. Ví dụ người này ích kỉ, “do mình không đúng, mình chưa làm được sự phụng hiến để cảm động họ, cho nên họ còn ích kỉ, do mình làm chưa đủ tốt”, nhìn thấy người này ngạo mạn, “do sự khiêm tốn của mình chưa cảm động họ, mình phải làm càng tốt”, người này dùng đồ vật công cộng, chà đạp đồ vật công cộng, “do mình chưa đủ quý trọng đồ vật công cộng để cảm động họ, mình làm còn chưa đủ tốt”.

Thật ra “Liễu Phàm Tứ Huấn” cũng dạy rồi, “làm việc không thông, đều do đức mình chưa tu, cảm chưa tới”, đều nghĩ là mình chưa cảm động họ, không phải lỗi của họ, như vậy sẽ không thấy lỗi của người ta nữa.

Học tập chia sẻ Liễu Phàm Tứ Huấn, tập 24B
Thầy Thái Lễ Húc chủ giảng
Nam Mô A Di Đà Phật

1 week ago (edited) | [YT] | 0