“Chúng ta nhìn thấy sai lầm của đại chúng trong xã hội, chúng ta phải giúp họ sửa chữa lại, sửa chữa từ đâu vậy? Sửa chữa từ bản thân! Bản thân chúng ta nhất định phải làm một tấm gương tốt” - LÃO HÒA THƯỢNG TỊNH KHÔNG KHAI THỊ

Xã hội hài hoà, phải làm từ chính mình, phải bắt đầu từ thực hành Đệ Tử Quy.

Nam Mô A Di Đà Phật 🙏


HIẾU HẠNH

TẤM LÒNG ĐỘ LƯỢNG CỦA NGƯỜI XƯA

Thời Tống có một tể tướng tên Vương Đán, ông rất là độ lượng, “bụng tể tướng có thể chèo thuyền”, ông chính là làm tể tướng. Kết quả hồi đó có một đại quan tên Khấu Chuẩn. Chúng ta có thể tìm thời gian lúc nào đó, mọi người giao lưu một chút về lịch sử Trung Quốc, thời Đường rồi tới Tống, Nguyên, Minh, Thanh, đây là mấy vương triều gần nhất. Trong đó thời Tống văn nhân rất nhiều, Triệu Khuông Dận – Tống Thái Tổ khai quốc của họ đều là người thích đọc sách, thường khi cỡi ngựa cũng không bỏ qua cơ hội đọc sách, lại tôn trọng người trí thức, nên có hết sức nhiều người trí thức vì quốc gia họ mà phấn đấu, tận trung giữ chức. Chúng ta thấy những năm cuối Nam Tống, Văn Thiên Tường “đời người xưa nay ai không chết, để lại danh gì với núi sông”. Ông có nhiều trung thần như vậy, thật ra cũng là bởi vì triều đại này tôn trọng người trí thức, đây cũng là chiêu cảm mà tới.

Còn Vương Đán làm tể tướng, Khấu Chuẩn đã nói xấu ông, thường hay nói, kết quả hoàng đế nghe lâu rồi, có một hôm nói với Vương Đán: “Khấu Chuẩn thường mách lẻo về khanh, nói xấu khanh”. Các bạn, chúng ta vừa nói phải biết coi phim, cũng phải biết nghe kể chuyện, đúng chưa? Được, quý vị bây giờ là ai? Quý vị bây giờ là Vương Đán, quý vị sẽ làm sao? Nếu như là tôi, có thể tôi sẽ: “Làm ơn, tôi đã làm mệt muốn chết rồi, ông còn ở đó viết một đống”. Cho nên tôi không làm được tể tướng, hơn nữa còn ốm thế này, người ta có sự độ lượng của tể tướng đều là tướng phước đức. Tiên sinh Liễu Phàm nói “tại hạ phước bạc”, bản thân ông sáng suốt tự biết mình, tướng mạo không giống người có phước báo lớn.

Còn tể tướng Vương Đán thì hết sức vất vả, nhưng khi ông nghe thấy hoàng đế nói Khấu Chuẩn phê bình ông, ông liền nói với hoàng đế: “Hoàng thượng, thần làm tể tướng lâu như vậy, chắc chắn có rất nhiều chỗ làm chưa tốt, Khấu Chuẩn phê bình, ông ta là yêu nước, ông ta hy vọng làm được tốt hơn”. Mọi người học được chưa? Đại khái vậy! Mọi người cảm nhận một chút, Vương Đán nói như vậy, lời này truyền ra ngoài, cả triều đình khâm phục sự độ lượng của ông, Khấu Chuẩn nghe xong sẽ thấy ái ngại. Nhưng nếu như Vương Đán không độ lượng lắm, vừa phê bình như vậy: “Được, Khấu Chuẩn ông nhớ cho tôi, tôi sẽ tìm cơ hội nắm cái thóp của ông”, sau cùng biến thành gì? Biến thành hai người ở đó tranh, sau cùng thành tranh đảng cũng có thể. Cho nên người có vị trí càng cao, sự độ lượng của họ rất quan trọng.
Mọi người có thấy một gia tộc anh em bất hòa, sau cùng đánh thành hai phe, không qua lại với nhau, sau cùng trong gia tộc rất nhiều người mắc bệnh trầm cảm, tại sao? Sự oán hận đó cứ ở đó, tới sau cùng sẽ sanh bệnh. Còn có người càng ngốc hơn là gì? Ân oán thế hệ trước tất thảy đều giáng xuống cuộc đời thế hệ sau, khiến chúng từ nhỏ đã oán hận những người thân này, đây là cha mẹ không có trí huệ nhất, quý vị hủy hoại nhân cách lành mạnh một đời của con cái! Cho nên con người phải độ lượng, mới có trí huệ. Oan oan tương báo không bao giờ hết, lượng lớn phước lớn, biết bao dung, đem sự khoan hồng độ lượng truyền cho thế hệ sau của quý vị, đây mới là thật sự có trí huệ.

Vương Đán tu dưỡng tốt tới mức độ nào? Không nói cái xấu của người ta, kết quả người trong nhà họ có một hôm khảo nghiệm ông, đem một ít bột, bột màu đen, rắc vào trong canh của ông, coi ông có tức giận không, độ lượng tới mức độ nào. Kết quả ông cứ mãi ăn cơm, người trong nhà hỏi ông: “Sao ông không ăn canh?”, “Bữa nay không muốn ăn”. Lại có một hôm, đem cát bụi vãi vào trong cơm, coi ông có ăn không. Ông nói: “Tôi hôm nay không muốn ăn cơm, đem cháo cho tôi”. Ông hậu đạo tới mức không muốn nói cái không tốt của người ta.

Kết qua lại có một hôm, con trai ông chạy tới nói với ông: “Cha, người làm dưới bếp của nhà chúng ta, nhà chúng ta vốn dĩ mua một cân thịt, nửa cân đã bị ông ta ăn mất, cha coi làm sao xử phạt ông ta?” Kết quả Vương Đán nói rằng: “Ông ta chỉ ăn mất nửa cân, nếu không rốt cuộc các con muốn ăn bao nhiêu?”. “Bọn con nhất định phải một cân mới đủ”, “Bắt đầu từ ngày mai cha mua cho các con một cân rưỡi, nửa cân cho ông ta ăn, không sao”. Mọi người nghĩ coi, việc này hễ truyền tới tai người làm đó, làm sao không cảm động chảy nước mắt và sửa đổi sai lầm được? Cho nên con người trước tiên phải học chịu thiệt, đừng đi nói cái xấu của người ta, phải độ lượng.
Vương Đán làm tới tể tướng, cũng là sự gia hộ của cha ông Vương Hựu, “nhà tích điều thiện, ắt có niềm vui”. Vương Hựu những năm đầu thời Tống, Thái Tổ nghe thấy có người cáo Phù Ngạn Khanh. Bây giờ tôi đọc những chuyện này đều có ghi chép trong lịch sử, không phải chuyện tôi bịa ra, đều là chuyện có thật. Phù Ngạn Khanh là một quan lớn trấn thủ ở vùng Đại Danh này, sau đó người ta nói ông có tội lỗi nghiêm trọng, cho nên hoàng đế nghi ngờ ông, sợ ông làm bậy, sau đó phái Vương Hựu, cha của Vương Đán đi điều tra. Xin hỏi các bạn, quý vị nào họ Vương mời giơ tay! Chú ý nghe, đây là câu chuyện của tổ tiên quý vị, không được quên gốc.

Kết quả sau khi Vương Hựu đi điều tra, tìm hiểu được thật ra Phù Ngạn Khanh không hề có những tội trạng đó, chỉ là hai bộc nhân của ông cậy thế hiếp người mà thôi. Và khi ông phải đi điều tra, hoàng đế nói với Vương Hựu: “Khanh điều tra cho kĩ, nếu như tra được rồi, việc này làm thỏa đáng, quay về ta phong khanh làm tể tướng”. Kết quả ông đi điều tra xong, nói ông ấy căn bản không phạm những tội này, quay về nói với hoàng thượng rằng: “Hoàng thượng, Phù đại nhân không có những tội trạng đó, thần lấy tánh mạng trăm người trong nhà thần ra đảm bảo”. Đạo nghĩa ngút trời như vậy, không muốn một người trung lương bị hại, đem cả nhà mình ra đảm bảo, thật có đạo nghĩa. Người như vậy, quý vị cả đời này kết giao một người bạn như vậy, đủ vốn rồi! Sau đó trả lại sự thanh bạch cho Phù đại nhân, Vương Hựu còn nói tiếp với hoàng đế: “Hoàng thượng, mấy đời hoàng đế trước đây chưa làm bao lâu, vương triều này đã diệt mất rồi, tại sao? Bởi vì tâm hồ nghi, tâm nghi ngờ của họ quá nặng, hễ nghi ngờ liền giết mất rất nhiều trung thần, cho nên quốc vận của họ đều không thể lâu dài, cho nên bệ hạ, hoàng thượng phải lấy đó làm giới, không được lạm sát người vô tội”. Thật sự chính trực, hoàn toàn không nghĩ tới mũ quan của chính mình, luôn nói lời ngay thật.

Kết quả nói xong, Thái Tổ rất tức giận: “Khanh nói năng cũng đủ ngay thật rồi đó, không nể mặt ta như vậy”, liền giáng ông xuông đi làm quan xứ Hoa Châu, giáng chức xuống. Nếu như quý vị là Vương Hựu, bị giáng chức, có buồn không? Nếu như quý vị buồn, giới thiệu một bài văn cho quý vị coi, bài “Nhạc Dương Lâu Ký” của Phạm Trọng Yêm, ông “không vui vì vật, không buồn vì mình”. Con người nếu như gặp phải việc gì, tâm trạng luôn thấp thỏm buồn lo, thì cả đời quý vị sẽ rất khó được vui vẻ. Gặp phải việc gì cũng có thể gặp sao yên vậy, chỉ cần xứng đáng với lương tâm là được, quý vị lúc nào nơi đâu cũng đều vui vẻ. Chứ không phải kiếm cho nhiều tiền, làm chức quan gì, làm tới tổng giám đốc mới vui. Nói mọi người nghe, lập nên mục tiêu như vậy, mãi mãi không có một ngày vui, bởi vì đó là dục vọng. Đợi quý vị đạt được mục tiêu đó rồi, quý vị sẽ hướng tới mục tiêu tiếp theo, lại vì danh vì lợi lăn lộn mấy chục năm.
Cho nên ông nói xong liền bị giáng chức, bạn bè người thân tới đưa tiễn ông: “Chúng tôi vốn dĩ muốn nói, sau khi ông về sẽ có thể lên làm tể tướng, không ngờ còn bị giáng xuống làm tư mã ở Hoa Châu”. Kết quả Vương Hựu cười mà nói, quý vị coi người xưa rất tự tại, bị giáng chức còn cười mà nói, “Mặc dù tôi chưa làm tể tướng, con trai tôi nhất định sẽ làm tể tướng”. Quý vị coi ông có định, chắc chắn tin tưởng chân lý này, sau đó quả nhiên Vương Đán lên làm tể tướng. Hơn nữa Vương Hựu trong sân đình nhà mình có trồng 3 cây hòe, cây hòe là cây tốt, hơn nữa 3 cây hòe này bóng râm rất lớn, con cháu đời sau đều ở đó hóng mát, thật sự là gia hộ đời sau. Hơn nữa ông trồng 3 cây hòe này là nói: “Trong số con cháu của ta nhất định có đứa làm tới tam công”, tam công tức là thầy của hoàng đế, 3 cây hòe có nghĩa là con cháu đời sau của ông có thể làm tới tam công. Cho nên người đời sau gọi hậu thế của họ Vương là “Tam Hòe Vương Thị”, 3 cây hòe, Tam Hòe Vương Thị, đường hiệu của họ là Tam Hòe Đường. Cái này là nhà tích điều thiện ắt có niềm vui.

Học tập chia sẻ Liễu Phàm Tứ Huấn, tập 7B
Thầy giáo Thái Lễ Húc (Pháp sư Thành Đức)
Nam Mô A Di Đà Phật

1 day ago | [YT] | 1

HIẾU HẠNH

CÓ THỂ NHẪN NHỤC THÌ BẢO ĐẢM ĐỜI NÀY THÀNH CÔNG - Lão Pháp sư Tịnh Không khai thị

Người biết dụng công và người không biết dụng công khác biệt vô cùng lớn; người biết dụng công thì trong một đời nhất định thành tựu Vô thượng đạo. Hôm qua tôi thấy mọi người in một tờ “Sống trong thế giới biết ơn”, in rất tốt. Chúng ta mỗi ngày thường niệm, mỗi ngày thường xem, sẽ rất có ích đối với sự tu học của chính mình.

Người ở thế gian thường nói: “Làm việc khó, làm người còn khó hơn”. Nhất là trong xã hội hiện nay, người thông thường thiếu giáo huấn của Thánh Hiền, tuỳ thuận tập khí phiền não vô minh của mình, người như vậy rất khó chung sống, thường khiến chúng ta khó chịu. Đối với người biết tu hành, lại là việc tốt! Những người này giúp chúng ta, đây là tăng thượng duyên, thành tựu cho Nhẫn nhục Ba-la-mật của chúng ta. Phật nói trong kinh Kim Cang: “Hết thảy pháp thành tựu bởi nhẫn”, bạn có thể buông xuống, có thể giữ quy củ, có thể nhẫn nhục, thì bảo đảm đời này bạn sẽ thành công; bạn không thể nhẫn, thì nhất định thất bại.

Trích từ: Tuỳ duyên khai thị 32-167-0007



能夠忍辱保證這一生成功|淨空老法師開示

會用功的人跟不會用功的人差別非常大,會用功的人一生當中決定成無上道。我昨天看到你們大家印的有一張「生活在感恩的世界裡」,印得很好。我們每天念念,每天看看,對自己修學會很有幫助。

人在世間常說,「做事難,做人更難」。尤其現在社會,一般人缺乏聖賢的教誨,隨順自己的無明煩惱習氣,這樣的人很難相處,常常給我們氣受。會修行的人,好事情!這些人幫助我們,這是增上緣,成就我們忍辱波羅蜜。佛在《金剛經》上說,「一切法得成於忍」,你能夠放下,能夠守規矩,能夠忍辱,保證你這一生成功;你不能忍,那就注定失敗。

恭錄自隨緣開示32-167-0007

Nguồn: amtbvn.org/co-the-nhan-nhuc-thi-bao-dam-doi-nay-th…

Nam Mô A Di Đà Phật

1 day ago (edited) | [YT] | 1

HIẾU HẠNH

LÀN SAO CÓ THỂ VỪA NÂNG CAO HỌC VẤN, VỪA KHÔNG HÀ KHẮC, XÉT NÉT LỖI NGƯỜI?

Kinh văn: “Có lúc ỷ mình tài trí hơn người”

Dùng tài hoa, sự thông minh của mình để đè người, để khoe khoang, đàn áp người ta xuống, như vậy không tốt. Cho nên phải biết lễ nhường, nhẫn nhường, khiêm nhường. Sự khiêm nhường này là chừa lối thoát cho người ta, đừng để người ta khó xử. Biết khiêm nhường, chúng ta sẽ biết đặt mình vào vị trí người khác mà thấu hiểu họ, chứ đừng để người ta buồn phiền.

Chúng ta ngày nay coi, ông là người trí thức, nếu như dùng tài trí ép người, là làm hư hoại hình ảnh người trí thức. Chúng ta học văn hóa truyền thống, trong số người Hoa thì không phải là nhiều. Chúng ta học rồi, người thân bạn bè xung quanh người ta nói “Cái người đó là học văn hóa truyền thống đấy”, đúng chưa? Hello? Sao lại nói tới đây, quý vị đều không dám thừa nhận quý vị là người học văn hóa truyền thống? Quý vị đã khiêm tốn tới mức độ này rồi sao? Đúng rồi, người xung quanh chúng ta chưa học, họ sẽ nhìn vào quý vị, quý vị là người học. Kết quả chúng ta sau khi học rồi, cầm theo mỗi một đạo lý thấy người là chém, sát, sát. Hễ chúng ta xuất hiện người ta liền căng thẳng: “Cái người học Đệ Tử Quy đó lại tới rồi, bữa nay không biết lại mắng mình chuyện gì đây”.

Hễ chúng ta ngồi xuống, người ta nói “Tôi đi toilet một chút”.

Như vậy là phá hoại hình tượng người trí thức, phá hoại hình tượng người học tập văn hóa truyền thống, cái này không chỉ là ngạo mạn, tạo nghiệp, phá hoại hình tượng cũng tạo nghiệp. Chúng ta càng nên phải làm thật, học thật, chân thành, nhu hòa đối đãi với người.

Làm sao mới có thể vừa có học vấn, vừa không tài trí ép người? Tức là chỉ có bản thân mình là học sinh. Những giáo huấn này là để yêu cầu chính mình, không phải yêu cầu người khác. Nghiêm khắc với mình, đối với người phải rộng rãi mới đúng.

Học tập chia sẻ Liễu Phàm Tứ Huấn, tập 5A
Chủ giảng Thầy Thái Lễ Húc (Pháp sư Thành Đức)
Nam Mô A Di Đà Phật

2 days ago | [YT] | 2

HIẾU HẠNH

NGƯỜI NÓI CHUYỆN HAY KHẮC NGHIỆT, PHƯỚC SẼ BẠC

Nếu người khắc nghiệt, phước sẽ bạc. Khắc nghiệt, quý vị coi vách núi, nó không mọc được một số loại thực vật, cũng đều là khá hiểm trở. Giống như người nói chuyện luôn rất khắc nghiệt, cái đó là phước bạc. Vậy sẽ có tướng mạo thế nào? Tướng mạo cũng giống giống như tôi, tức là không có thịt gì hết, mặt cũng khá là ốm. Tôi đang nói tôi, không phải nói mọi người, nếu như sau khi nói rồi chúng ta cũng cố gắng, tất nhiên, tất cả những đạo lý chúng ta nói đều là cho chính mình nghe, quý vị đừng có ngày mai tới công ty “Anh phước bạc, mặt ốm o thế này, đó là Thái Lễ Húc nói”. Quý vị đừng bán đứng tôi, chúng ta hôm nay đóng cửa lại, người trong nhà kiểm điểm lại một chút.

Còn một số người họ ốm là vì sao? Người như Khổng Minh, gọi là “cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi”, tức là những việc họ lo nghĩ quá nhiều, tiêu hao tinh khí quá nhiều, đây cũng là một tình hình. Mọi người không được vơ đũa cả nắm. Cho nên nếu như chúng ta rất là ốm, có thể phản tỉnh một chút, có phải là quá khắc nghiệt. Khắc nghiệt hay không hỏi người bên cạnh là biết, nếu như người ta nhìn thấy chúng ta là bị áp lực, chắc chắn là khắc nghiệt.

Có một câu cách ngôn nói rằng: “Tạo vật sở kị, viết khắc viết xảo. Vạn loài tương cảm, dĩ thành dĩ trung”. Tạo vật, trời đất, những điều chúng kiêng kỵ là gì? Khắc nghiệt. Ông trời có đức hiếu sanh, quý vị không thể nghịch trời hành động. Từ “xảo” này là gì? Giở trò láu cá. Nói năng chua chát, khiến người ta không có chỗ dung thân. Đây đều rất không tốt. Khắc nghiệt trong công việc, sự xử sự của chúng ta, phải thường đi quán chiếu chính mình, tức là “nịnh trên đè dưới”. Nịnh bợ người phía trên, làm một số công phu bề mặt, hoặc là muốn làm cho xong việc, khiến người bên dưới mệt muốn chết, bản thân mình không màng tới tình hình của người bên dưới. Đó đều lấy danh lợi của mình mà làm động lực, đây cũng không tương ứng với lòng nhân từ của ông trời. “Nịnh trên đè dưới”, như vậy là rất khắc nghiệt. Cho nên lão tổ tiên dạy chúng ta “nghiêm khắc với mình, rộng rãi với người”, không được khắc nghiệt.


Học tập chia sẻ Liễu Phàm Tứ Huấn, tập 5A
Chủ giảng Thầy Thái Lễ Húc (Pháp sư Thành Đức)
Nam Mô A Di Đà Phật

2 days ago | [YT] | 0

HIẾU HẠNH

VỪA CỐNG HIẾN ĐÃ MONG ĐƯỢC BÁO ĐÁP, CÁI ĐÓ KHÔNG PHẢI THƯƠNG, ĐÓ LÀ DỤC, ĐÓ LÀ TRAO ĐỔI LỢI ÍCH

Như Australia có một vị Hoa kiều, là sinh viên xuất sắc của học viện Âm nhạc. Quý vị không biết chuyện này sao? Quý vị hết sức nghe lời, không coi tivi. Tôi cũng không coi, vừa hay khi tôi tra tài liệu thì nhìn thấy, một sinh viên âm nhạc xuất sắc đã sát hại mẹ mình. Đây đều là những tin tức đáng sợ. Hơn nữa phải tới Australia di dân, du học. Cha mẹ nó đã tốn bao nhiêu tâm huyết cho bản thân nó. Vậy mà sau cùng lại kết quả này, quả thật rất đáng để cả dân tộc quốc gia chúng ta, thậm chí là người làm cha mẹ phải suy ngẫm lại, nhất là người làm thầy. Đứa trẻ này nếu như tiểu học, cấp 2, cấp 3 có thầy cô nào đem hiếu đạo dạy cho nó, bi kịch này đã không thể xảy ra.
Trong bản tin cũng có nhắc tới, mẹ nó đối với thành tích của nó yêu cầu hết sức nghiêm khắc, có nghĩa là đứa trẻ này bị ép tới sau cùng thì phản nghịch, thậm chí thù hận cha mẹ. Từ việc mẹ nó ép nó căng thẳng như vậy, chúng ta cũng phải bình tâm, tại sao lại ép căng như vậy? Thứ cha mẹ muốn là gì? Các vị làm cha làm mẹ? “What do you want?”, Quý vị rốt cuộc là muốn cái gì?

Tôi đã từng nói chuyện với cha tôi, tôi có thể cảm nhận được cha tôi đối với tôi không yêu cầu gì hết. Ông chỉ hy vọng đời này tôi có thể hạnh phúc vui vẻ. Tôi cảm thấy tình thương cha mẹ đối với chúng tôi thật sự không yêu cầu gì hết. Cho nên chúng tôi học được thương người cũng không có điều kiện, cuộc đời như vậy hết sức tự tại. Con người chỉ cần vừa cống hiến đã ở đó muốn người khác báo đáp, mỗi ngày đều rất đau khổ, đau khổ do cầu không được. Thật ra một người vừa cống hiến đã nhìn đối phương mong họ báo đáp, cái đó không phải thương, đó là dục, đó là trao đổi lợi ích, đúng chưa? Đó không gọi là thương nữa.

Trong sự truy cầu danh lợi của cả xã hội, tâm hư vinh của con người có thể sẽ càng ngày càng mạnh, mà không tự biết. Cái tâm hư vinh này, rất có thể sẽ đè lên một nửa bên cạnh và con cái của mình đến nỗi không thở được. Luôn lấy chồng con ra so sánh với người ta: “Người ta kiếm bao nhiêu tiền, anh mới kiếm được bao nhiêu tiền”, “người ta thi mấy điểm, con mới thi mấy điểm”, cứ ở đó so sánh. Mặc dù ráng chống chọi để thi cho tốt, trên thực tế họ đã rất đau khổ. Chúng ta luôn không cảm nhận được nội tâm của người thân, chúng ta cũng là bị dục vọng chướng ngại rất lợi hại.
Xin hỏi mọi người, con cái quý vị bây giờ có vui không? “Hello?”, câu này tôi không cách nào giúp quý vị trả lời được. Một nửa kia của quý vị có vui không? Có ai nói là: “Tôi kết hôn là muốn tìm đau khổ không?”, có ai nói là “Tôi sanh con ra là muốn giày vò nó, khiến nó cười không nổi không?”, có người như vậy đi lập gia đình không? Không có. Đều hy vọng thành tựu cuộc đời hạnh phúc cho nhau, đều hy vọng cho con cái một cuộc đời vui vẻ, vậy mới đúng.

Trong cuộc đời này điều quan trọng nhất, là có thể khôi phục tánh đức của chính mình, nhất là có thể thời thời thấu hiểu cảm giác của người bên cạnh, có thể có trái tim nhân ái này, chứ không phải trôi theo những vật dục này, khiến mình rất mệt mỏi, cũng khiến người xung quanh rất đau khổ.

Học tập chia sẻ Liễu Phàm Tứ Huấn, tập 4A
Thầy giáo Thái Lễ Húc (Pháp sư Thành Đức)
Nam Mô A Di Đà Phật

3 days ago | [YT] | 0

HIẾU HẠNH

CHÁNH KỶ HÓA NHÂN

Tôi câu thông với mọi người trọng điểm này, tức là thật ra chúng ta dùng rất nhiều tinh lực vào đâu? Con mình đã làm chưa? Con mình đã sửa chưa? Người xung quanh đã sửa chưa? Trước giờ chưa từng hỏi “Mình đã sửa chưa?”, tất nhiên quý vị không cách nào khiến người ta khâm phục, tiếp thu. Quý vị có những ưu điểm này quý vị mới có thể yêu cầu, mới có thể dẫn dắt người ta có những ưu điểm này. Lúc nào quý vị thật sự có những ưu điểm này, quý vị không cần yêu cầu, người ta cũng bị quý vị làm cảm động. Tại sao? Chánh kỉ hóa nhân (sửa mình cho ngay thẳng mới cảm hóa được người).

Cha mẹ tôi không bảo chúng tôi cố gắng học tập, nhưng họ mỗi ngày đều đọc sách, họ không coi tivi, cho nên con cái nhà chúng tôi cũng không có thói quen coi tivi. Họ không yêu cầu, mà họ cảm hóa, tự nhiên lấy thân làm mẫu, chúng tôi liền làm theo. Cha và mẹ tôi trước giờ chưa từng nói những lời khắc nghiệt, tức là nói ra khiến người ta tức tới nỗi không biết nói gì, những lời đó tôi chưa từng nghe thấy. Cho nên ba chị em nhà chúng tôi, người ta nói chuyện lớn tiếng chúng tôi chưa từng có lời qua tiếng lại với người ta, không có. Thật ra sự ảnh hưởng của chúng ta đối với con cái là âm thầm thay đổi, lúc nào cũng đang ảnh hưởng.

“Vô chư kỉ”, quý vị không có những khuyết điểm này, mới đi chỉ đạo người khác đừng làm những chuyện không tốt này nữa. Ví dụ nói quý vị không hút thuốc, quý vị không uống rượu, quý vị không phải nô lệ của những dục vọng này, quý vị mới có thể dẫn dắt con cái quý vị không biến thành nô lệ của những thói quen xấu này. Kết quả bản thân chúng ta đã là nô lệ của những thói quen này rồi, sao có thể khiến con cái sửa lại được?

Tôi lấy một ví dụ, Quản Ninh, ông là quan phụ mẫu quản lý 1 vùng. Khi ông vừa tới, lão bá tánh vùng này rất hay tranh đoạt. Muốn đi lấy nước cũng chen lấn ở đó tới nỗi đánh nhau, cứ phải tranh nhau gánh nước lên trước, ai cũng không nhường ai. Kết quả ông biết được, ông thường thức dậy sớm, sau đó mua rất nhiều thùng nước, giúp họ hứng nước xong xuôi. Kết quả những người này xông tới, khi sắp giành nhau, nhìn lại, quan phụ mẫu, huyện thái gia đã giúp chúng ta hứng nước xong rồi, dần dần cảm thấy rất ái ngại, rất mất mặt, họ không tranh giành nữa. Cho nên “vô chư kỉ”, quan phụ mẫu này không tranh, không có những thói quen xấu này, sau đó “phi chư nhân”, tức là ông không có những thói quen xấu này, làm thức tỉnh tâm hổ thẹn của những người đó, sửa đổi thói quen xấu của họ.

Ngày ngay chúng ta ở đó coi phim, mê muốn chết, sau đó đột nhiên trừng mắt đứa con bên cạnh: “Đi học đi, con làm gì đó?”, quý vị coi nó có phục không? Có có phục không? Khẩu phục tâm không phục, đúng chưa? Nó lên lầu ngồi trước bàn học: “Tại sao cha được coi, mẹ được coi, chỉ có mình không được coi?”, tâm này của nó ngồi trước bàn học học được bao nhiêu chữ tôi cũng không tin, đúng chưa? Nó còn ở đó tiếp tục nghĩ, nhân vật nam thế nào, nhân vật nữ ra sao, ngay cả khi nằm mơ cũng thấy càng nhiều hơn.

Cho nên ngày nay chúng ta đối mặt với tình hình cuộc đời của chính mình, kể cả đối mặt với tình hình của con cái mình, tâm thái chúng ta phải hết sức đúng đắn. Trước tiên bản thân mình có lấy thân làm mẫu không? Kế đó quý vị phải có lòng tin với con cái. Quý vị đối với chúng không có lòng tin, quý vị muốn từ bỏ chúng, quý vị muốn mắng chúng, quý vị hễ nhìn chúng liền nổi máu nóng, đúng chưa? Quý vị không có phản ứng, thật tốt, nghĩa là quý vị từ đầu tới cuối đều tin tưởng con mình, kiên nhẫn cùng chúng trưởng thành.

“Nhân chi sơ, tính bổn thiện”, con cái quý vị bây giờ bất luận ra sao, nó nhất định có bổn thiện, chúng ta đối với điểm này tuyệt đối không được nghi ngờ.

Học tập chia sẻ Liễu Phàm Tứ Huấn, tập 3A
Thầy giáo Thái Lễ Húc chủ giảng (Pháp sư Thành Đức)
Nam Mô A Di Đà Phật

4 days ago (edited) | [YT] | 0

HIẾU HẠNH

CÂU CHUYỆN 300 LY RƯỢU KHÔNG SAY CỦA ÔNG TRỊNH HUYỀN

Mọi việc, bất luận điều gì, chuyện nhỏ chuyện lớn, việc riêng tư hay là việc của đại chúng xã hội, ta đều xử lý một cách viên mãn, tận thiện tận mỹ, đây là Phật pháp. Nếu không phải cảnh giới này, chúng ta học nó làm gì? Đến cảnh giới này mới gọi là người viên mãn thuyết pháp, không có pháp nào không viên mãn, viên tu viên chứng. Phật pháp rất linh động, người bây giờ nói học và áp dụng một cách linh hoạt, sinh động hoạt bát, không phải người thường có thể tưởng tượng được.

Quý vị đến Đôn Hoàng, tôi từng đến Đôn Hoàng, từng thấy một số hình ảnh. Những điêu khắc hội họa trong thạch động ở Đôn Hoàng là nói về Đức Thế Tôn đang giảng kinh thuyết pháp, đại chúng nghe kinh. Trên không trung là gì? Không trung là nhạc trời, thiên nữ đang ca múa cúng dường đại chúng, đây là đại thừa, quý vị nói pháp hội này trang nghiêm viên mãn biết bao.

Trong lịch sử chúng ta thấy Mã Dung thời nhà Hán, chắc là học được điều này. Khi dạy học ông kéo một tấm rèm, sau bức rèm là ban nhạc nhà ông nuôi, trong đó đang đàn cầm, diễn tấu. Ông vừa thưởng thức, vừa dạy học. Người được chân truyền của Mã Dung là Trịnh Huyền, Trịnh Huyền ở trong hội của Mã Dung ba năm, nhất tâm nghe giảng học hành. Sau rèm các cô gái đang diễn tấu, ông chưa từng nhìn đến một lần, vẫn như như bất động. Bởi thế trong lòng Mã Dung có dự định, ông nói: Học vấn một đời của ta, đứa bé này đã học hết tất cả. Mà ông còn dự đoán, người học trò này tương lai còn hơn cả ông. Ông ta còn tâm đố kỵ, không muốn có người hơn mình. Người thầy này, liền khởi tâm bất thiện muốn hại, làm khó Trịnh Huyền. Nhưng Trịnh Huyền rất thông minh, rất có trí tuệ, có thể nhận ra được, nên hết khóa, học thành tựu là lập tức ra đi. Người thầy dẫn theo hơn 100 học trò, đưa tiễn Trịnh Huyền mười dặm đường, mỗi người kính ba ly rượu _ Câu chuyện 300 ly từ đây mà có. Chuốc Trịnh Huyền uống 300 ly rượu, say rượu đương nhiên anh ta không biết gì nữa, là cơ hội để hại anh ta. Không ngờ sau khi Trịnh Huyền uống xong 300 ly rượu, không hề mất dù là lễ tiết nhỏ, đúng là tửu lượng cao.

Thầy Lý nói cho chúng tôi nghe câu chuyện này, nếu mọi người đều có tửu lượng như Trịnh Huyền, thì không cần đến giới không uống rượu mà Đức Phật chế nữa, ông uống không say. Rượu là thuộc về giá giới, nó không phải tánh tội, là phòng ta phạm tội. Nếu tửu lượng cao như Trịnh Khang Thành, thì không cần đến điều luật này nữa.
Bởi thế ông ra đi, khi ông ra đi, mọi người biết được tuyến đường ông đi, nên đến giữa đường ông đổi qua đi đường nhỏ. Thông minh, thật sự là vượt qua thầy. Tự của ông là Khang Thành, gọi ông là Trịnh Khang Thành, còn tên là Huyền, Trịnh Huyền, nhà Nho lớn thời nhà Hán. Hiện nay chú giải của Thập Tam Kinh, tam lễ: Chu Lễ, Nghi Lễ, Lễ Ký là do ông chú giải.

Bởi vậy tập khí phiền não không dễ đoạn, khi hiện tiền thật sự sẽ khởi tác dụng. Lúc đó Phật pháp chưa truyền đến Trung Quốc. Bởi thế chúng ta nghĩ đến ngày xưa có rất nhiều trường hợp.

Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa, Tập 600
Lão Hoà Thượng Tịnh Không khai thị
Nam Mô A Di Đà Phật 🙏

5 days ago | [YT] | 0

HIẾU HẠNH

CÁCH VẬT TRÍ TRI, KHÔNG BẮT TAY LÀM TỪ CHỖ NÀY, KHÔNG THẬT LÀM NÊN CÔNG PHU TU HỌC KHÔNG ĐẮC LỰC

Cương mục của nhà Nho dạy người cũng là cách nói như vậy: “Cách vật, trí tri” (ngăn trừ cám dỗ của dục vọng thì mới có nhận thức đúng). Việc “cách vật” này (ngăn trừ cám dỗ của dục vọng) quan trọng biết bao!

Chúng ta ngày nay công phu tu học không đắc lực chính là vì không bắt tay làm từ chỗ này, không thật làm. “Vật” là gì? “Vật” là dục vọng, vật dục. Hết thảy chúng sanh tham luyến, chấp trước vật dục rất sâu. Quả báo của họ là đời đời kiếp kiếp tạo tác luân hồi, tạo tác ba đường ác. Cho nên tu hành nếu muốn thành tựu, bạn cần phải xả cho thật sạch sẽ ngũ dục lục trần thì bạn mới được cứu. Không những không được phép tham pháp thế gian mà cũng không được tham Phật pháp. Trong Kinh Kim Cang nói rất hay: “Pháp còn phải xả, huống hồ phi pháp". Chúng ta thử nghĩ vì sao mình không thể thành tựu vậy? Vì sao vẫn tạo nghiệp địa ngục? Người học Phật tạo nghiệp địa ngục nhiều, tôi đã thấy quá nhiều.

Hiện tại tạo nghiệp địa ngục, tương lai nhất định bị quả báo ở địa ngục. Không biết được quả báo là đáng sợ nên họ mới dám tạo nghiệp, khởi tâm động niệm là tự tư tự lợi, là lừa gạt chúng sanh, lừa gạt Phật Bồ-tát, lừa mình dối người. Tâm họ dùng là tâm gì? Tâm như vậy làm sao có thể thành tựu? Dùng cái tâm như vậy làm một chút việc tốt thì cũng có một chút quả báo. Quả báo ở đâu vậy? Là đi hưởng thụ ở trong tam đồ lục đạo. Nếu làm không đầy đủ ngũ giới, thập thiện. Nói lời thành thật, người tu đầy đủ ngũ giới, thập thiện không nhiều.

Thứ nhất là không thành thật, ở trong ngũ giới có không vọng ngữ, ở trong thập thiện cũng có không vọng ngữ, không ác khẩu, không lưỡng thiệt, không ỷ ngữ. Chúng ta tự thử nghĩ có phạm hay không? Nếu phạm rồi, trong Kinh Địa Tạng nói rất hay: “Địa ngục kéo lưỡi”. Bạn có thể trốn nổi không? Không cần nói bạn có cái hành vi này, mà khởi một ý niệm là đã tạo nghiệp rồi. Chúng ta ở trong phần trước đã học không ít, khởi tâm động niệm đều đang tạo nghiệp. Bản thân nếu còn muốn có được quả báo tốt thì đâu có cái chuyện này chứ.

Năm xưa khi tôi diễn giảng ở Houston, gặp được lão cư sĩ Thái. Con trai của lão cư sĩ là ông Thái Niệm Sinh, chúng tôi cùng nhau ăn cơm, bàn đến nguyên nhân tu học không thể thành tựu. Ông nói một câu rất hay, người công phu không thể thành tựu, nguyên nhân chính là không biết xấu hổ. Tôi nghe xong câu nói này có cảm tưởng rất sâu. Thật vậy, không biết xấu hổ. Nhà Nho nói: “Tri sỉ cận hồ dũng” (biết xấu hổ là gần với dũng). “Dũng” là tinh tấn, không giải đãi. Vì sao không thể tinh tấn vậy? Vì không biết xấu hổ. Chúng tôi hôm đó nói chuyện cũng rút ra một kết luận cụ thể, hy vọng chúng ta hãy thúc đẩy cuộc vận động biết xấu hổ. Chúng tôi có ý nghĩ lập ra những “học xã biết xấu hổ". Người biết xấu hổ chính là nền tảng của Thánh Hiền thế xuất thế gian. Bồ-tát biết xấu hổ cho nên họ có thể thành tựu. Thanh Văn, Duyên Giác biết xấu hổ, cho nên họ có thể tinh tấn.

Sao gọi là biết xấu hổ? Không bằng người là điều xấu hổ. Phải lấy ai làm tiêu chuẩn? Lấy Phật Bồ-tát làm tiêu chuẩn. Chúng ta mọi thứ đều không bằng Phật Bồ-tát, chính là điều xấu hổ lớn của chúng ta. Học tập theo Phật Bồ-tát. Thân tâm Phật Bồ-tát thanh tịnh, tất cả các pháp thế xuất thế gian đều buông thật sạch sẽ. Họ có thể làm được, tại sao chúng ta không thể làm được? Vì sao chúng ta vẫn muốn tham đắm, vẫn muốn dốc sức mưu cầu. Vậy là sai rồi!

Giảng giải Thái Thượng Cảm Ứng Thiên, Tập 19/128
Lão Hoà Thượng Tịnh Không khai thị
Nam Mô A Di Đà Phật 🙏

1 week ago (edited) | [YT] | 0

HIẾU HẠNH

BẢY TÌNH HUỐNG KHÔNG NÊN TRÁCH PHẠT CON TRẺ

Người xưa vẫn có cách dạy “bảy điều không trách", rất đáng để noi theo, dù chỉ là quở trách học sinh, cũng nhất định phải tránh bày tình huống này:

Thứ nhất – Không trách phạt trước mọi người: Ở chỗ công cộng đông người đừng quở trách trẻ nhỏ; phải cho trẻ nhỏ sự tôn nghiêm trước mặt công chúng.

Thứ hai – Trẻ đã hổ thẹn thì không trách: Nếu như trẻ nhỏ đã cảm thấy hổ thẹn, hối hận với lỗi lầm của bản thân chúng rồi, người lớn đừng tiếp tục quở trách chúng.

Thứ ba - Không trách vào buổi tối: Buổi tối trước khi ngủ đừng quở trách trẻ nhỏ. Nếu quở trách chúng vào lúc này, chúng đi ngủ với trạng thái ủ rũ chán nản, thì hoặc là đêm không thể ngủ, hoặc là gặp ác mộng liên tục.

Thứ tư - Không trách khi đang ăn uống: Khi đang ăn cơm dùng quở trách trẻ nhỏ. Nếu như quở trách chúng lúc này, rất dễ dẫn đến tỳ vị của chúng bị suy yếu.

Thứ năm - Không trách lúc trẻ vui mừng: Khi trẻ nhỏ đặc biệt vui vẻ, đứng quở trách chúng. Khi con người vui vẻ, kinh mạch ở trạng thái thông suốt, nếu như đột nhiên bị quở trách, kinh mạch sẽ lập tức bị nghẽn, sẽ tốn hại rất lớn đối với sức khỏe của chúng.

Thứ sáu – Không trách khi đau buồn: Khi tâm trạng trẻ nhỏ không tốt đừng quở trách chúng.

Thứ bảy - Không trách khi bệnh tật: Khi trẻ nhỏ bị bệnh đứng quở trách chúng. Bị bệnh là lúc cơ thể con người yếu đuối nhất, lúc này lại cần sự yêu mến, ấm áp của cha mẹ, sư trưởng nhiều hơn, điều này có hiệu quả trị liệu hơn bất kỳ phương thuốc nào.

Lời giáo huấn "Bảy lúc không trách" của người xưa vô cùng quan trọng, người làm thầy nhất định phải khắc ghi trong lòng, thực sự tuân thủ.

Trích từ bài giảng "Những tố chất cần phải có của người thầy văn hoá truyền thống" của Pháp sư Tịnh Không do Ban biên tập Tịnh Không Pháp Ngữ cẩn dịch.

Nam Mô A Di Đà Phật 🙏 

2 weeks ago | [YT] | 0

HIẾU HẠNH

CHỚ DÒ HỎI CHUYỆN NGƯỜI KHÁC

Tôi học Phật 48 năm, chỗ hơn người của tôi là biết chuyện quá ít.

Tôi không những không dò hỏi chuyện của người khác; các bạn thường xuyên tiếp xúc với tôi, chỉ cần để ý một chút là sẽ hiểu. Bao nhiêu người gặp tôi, tôi chưa từng hỏi họ: “Anh họ gì? Tên anh là gì?” Lại càng không thể hỏi: “Anh ở đâu? Số điện thoại bao nhiêu?” Tuyệt đối không có.

Chỉ có người khác tìm tôi, tôi chưa từng đi tìm người khác. Tôi cho rằng việc này không liên quan đến tôi, tôi không cần biết, tuyệt đối không dò hỏi chuyện của người khác. Có người đến nói với tôi chuyện thị phi của người khác, tôi lập tức ngăn lại. Vì sao vậy? Vì tôi không muốn nghe. Cho nên có người nói: “Thưa pháp sư, có người nói xấu thầy.” Tôi nói: “Được rồi, dừng ở đây thôi, tôi biết rồi, đừng nói nữa.” Vì sao vậy? Người nói tôi đều là người quen, tôi hy vọng giữ gìn ấn tượng tốt đẹp nhất lúc ban đầu chúng tôi quen nhau, không muốn làm hỏng hình tượng đó. Trong tâm tôi, ai nấy cũng đều là người thiện; đó gọi là nói thị phi thì không vui, là sự hiểu lầm nhất thời của họ, tôi không để trong lòng.

Cho nên đời sống của tôi rất tự tại, rất hạnh phúc, rất viên mãn. Hạnh phúc là do chính mình tìm lấy, không phải do người khác ban cho.

Trích từ: Tuỳ duyên khai thị 32-167-0026



勿打聽別人之事|淨空老法師開示

我學佛四十八年,我的長處就是知道事情太少了。

我不但不打聽別人的事情,你們常常跟我接觸的,稍微留意一點你就了解,多少人跟我見面,我從來沒有問過他:「你姓什麼?你名字叫什麼?」更不可能問他:「你住在哪裡?電話號碼多少?」絕對沒有。

只有別人找我,我從來沒找過人。我認為這個與我沒有關係,我不需要知道,絕對不打聽別人的事情。

有人來跟我說別人的是非,我立刻制止。為什麼?我不想聽。

所以有人:「法師,有人說你的壞話。」我說:「好,到此為止,我知道了,別再說了。」

為什麼?說我的人都是認識的人,我希望保持我們最初認識最好的印象,不要把形象搞壞了,我心目當中人人都是善人,所謂說是非不高興,那是他一時的誤會,我不會把它放在心上。

所以我的生活很自在、很幸福、很美滿。幸福是自己找來的,不是別人給你的。

恭錄自 隨緣開示32-167-0026

2 weeks ago (edited) | [YT] | 2