“Chúng ta nhìn thấy sai lầm của đại chúng trong xã hội, chúng ta phải giúp họ sửa chữa lại, sửa chữa từ đâu vậy? Sửa chữa từ bản thân! Bản thân chúng ta nhất định phải làm một tấm gương tốt” - LÃO HÒA THƯỢNG TỊNH KHÔNG KHAI THỊ
Xã hội hài hoà, phải làm từ chính mình, phải bắt đầu từ thực hành Đệ Tử Quy.
Nam Mô A Di Đà Phật 🙏
HIẾU HẠNH
BỀN!
1 week ago | [YT] | 0
View 0 replies
HIẾU HẠNH
NẾP NHÀ CỦA TRẦN PHƯỞNG
(Đại gia đình có hơn 700 người và 100 chú chó sống hòa thuận cùng nhau)
Vào thời nhà Tống, có một người học nhân tên là Trần Phưởng. Con cháu mười ba đời nhà ông đều chung sống bên nhau, trong nhà tổng cộng có hơn bảy trăm người. Họ tuân theo lời dạy của tổ tiên, không tách hộ, cũng không thuê người làm, tất cả mọi việc đều tự làm. Làm như vậy có được chăng? Được. Thực sự để con trẻ học tập lao động, thì con trẻ mới biết cảm ơn. Nếu con trẻ mà rất biết tiêu tiền, thì chúng sẽ rất xa hoa. Việc gì trong nhà đều không làm, thì chúng sẽ ra sao đây? Lười biếng, vừa xa hoa, vừa lười biếng, lại không biết cảm ơn. Cho nên, thói quen xấu nảy sinh từ một người không lao động chăm chỉ là điều ắt có. Nhà ông mỗi lần dùng cơm, đều là bảy trăm người cùng ăn, khá là ồn ào. Nhà ông còn nuôi đến hơn một trăm chú chó, một trăm chú chú này cũng giống như chủ nhân, nhất định phải đợi tất cả chú chó đến đông đủ thì mới bắt đầu ăn. Đây chính là “Một chú chó không đến, cả bầy không ăn”. Không khí HIẾU ĐỄ thế này cũng làm cảm động cả bầy chó nhà ông. Nếu bạn là hàng xóm của ông, bạn thấy cảnh tưởng thế này thì sẽ thế nào đây? Cảm động! Ngoài việc cảm động ra, chúng ta còn nghĩa nếu mình mà la lối ở trong nhà này thì đến chú chó cũng không bằng. Cảnh tượng hưng vượng thế này đã truyền đến tai hoàng thượng, hoàng thượng cũng rất cảm động, lập tức liền miễn tất cả lao dịch cho nhà ông. Đức hạnh của con người làm cảm động cả loài chó. Có người nói: “Tôi không tin”. Người hiện đại đều rất khó tin những việc cảm động thé này? Vì sao chứ? Họ đều nói: “Tôi còn không cảm động, thì sao chúng lại có chứ?”. Những người nói những lời này, là không xem xét một cách thật sự tấm lòng của mình, xem có gì khác biệt với tấm lòng của các bậc trí thánh.
Nguồn: detuquy.com/cau-chuyen-nho/de/nep-nha-cua-tran-phu…
Phim Hoạt Hình Trần Phưởng Bá Khuyển: https://www.youtube.com/watch?v=-Kk8V...
Nam Mô A Di Đà Phật
2 weeks ago | [YT] | 0
View 0 replies
HIẾU HẠNH
TRỊNH LIÊM TỀ GIA
Thời nhà Minh, có một vị đại thần tên là Trịnh Liêm. Dòng họ nhà ông đã có bảy đời chung sống, có tới một nghìn người cùng chung sống bên nhau hòa thuận. Hoàng thượng nghe được thì rất vui mừng liền ban tặng bức hoành phi “Thiên hạ đệ nhất gia”. Ngoài ra, còn tặng cho ông hai quả lê và cử cẩm y vệ theo sau để xem ông chia hai quả lê này cho một nghìn người như thế nào.
Phân thế nào đây? Trịnh Liêm trở về, ông không hề lo lắng mà sai người mang đến hai chum nước, mỗi bên để một quả lê, rồi nghiền vụn quả lê, để nước lê chảy vào chum nước, quấy đều lên, sau đó nói: “Nào, mỗi người uống một bát”. Như vậy, mọi người đều cảm thấy vô cùng công bằng, những người con cháu thân thiết, khi thấy Trịnh Liêm công bằng được thế này, thì để rất mực kính phục, còn những đời sau tương đối xa thấy cha ông công bằng như thế cũng vô cùng khâm phục và kính trọng. Cho nên, bình đẳng và công bằng là điều kiện quan trọng số một để trị gia.
Hoàng đế hỏi Trịnh Liêm, rốt cuộc ông có bí quyết gì để trị gia. Trịnh Liêm nói: “Không nghe lời phụ nữ”. Phụ nữ thời xưa có cơ hội nghe lời dạy của thánh hiền rất ít, người lại không có trí huệ, nên khó tránh khỏi sẽ bị thuận theo tập khí. Phụ nữ trong nhà nếu đặc biệt nuông chiều con cái của mình, thì trong ngôn ngữ lời nói sẽ có thị phi, một khi truyền ra ngoài, thì sẽ có nhiều lời oán trách sẽ từ đó mà nảy sinh. Cho nên, làm một người lãnh đạo của dòng họ, tuyệt đối không được tin một cách phiến diện, mà có sự bất công trong lòng, từ đó tạo ra sự bất công bằng trong gia đình.
Nguồn: detuquy.com/cau-chuyen-nho/de/trinh-liem-te-gia/
Nam Mô A Di Đà Phật
2 weeks ago | [YT] | 0
View 0 replies
HIẾU HẠNH
NỮ ĐỨC - LỜI KHUYÊN TRÍ TUỆ, GIỮ VẸN ĐẠO NGHĨA
(Những tấm gương đức hạnh phụ nữ - Nghĩa)
Thời nhà Tống, vợ của Bao Ức là Thôi thị. Tuổi trẻ đã ở góa, con trai cũng còn bé, bà lập lời thề thủ nghĩa không tái giá nữa. Sau đó, con bà cũng qua đời. Mẹ củaThôi thị biết được việc này bèn từ Kinh Châu đến bắt bà đi bước nữa. Hơn nữa, còn nói với con gái rằng: “Chồng mất thì ở với con trai, nay con trai cũng mất rồi thì con ở với ai?”. Thôi thị đáp: “Con ở vậy vốn không phải là vì con, mà là vì cha mẹ chồng. Nay cha chồng đã qua đời. Mẹ chồng còn sống nhưng tuổi đã cao, chẳng nhẽ con nhẫn tâm bỏ mẹ chồng mà đi hay sao?”. Mẹ bà nghe xong rất tức giận nói rằng: “Mẹ đã đến thì bất luận như thế nào cũng sẽ không ra về một mình”. Thôi thị nói: “Mẹ từ phương xa đến, theo tình lý mà nói cũng không thể để mẹ về một mình. Nhưng sau khi con cùng mẹ đến Kinh Châu, nếu như mẹ dùng thủ đoạn bất nghĩa để ép con thì con sẽ treo cổ tự tử. Xin mẹ hãy đem thi thể của con trả lại cho nhà họ Bao”, thế rồi theo mẹ đi. Sau này, mẹ bà thấy ý chí của bà vô cùng kiên quyết nên cũng để mặc bà trở về nhà chồng.
Thôi thị vợ của Bao Ức thật hiểu rõ nghĩa lớn. Chồng mất mà đi bước nữa thì đây là bất nghĩa. Con trai còn nhỏ mà bỏ mặc con trai để tái giá cũng là bất nghĩa. Con trai qua đời mà bỏ mẹ chồng để đi bước nữa cũng là bất nghĩa. Mẹ ruột từ phương xa đến mà để trở về một mình cũng là bất nghĩa. Bất đắc dĩ phải treo cổ tự tử là lời thề, không nguyện làm những việc không hợp với nhân nghĩa. Vì vậy, bà đưa mẹ ruột về nhà rồi lại quay lại nhà chồng. Thôi thị cũng có thể nói là ứng biến linh hoạt lại có thể giữ được nghĩa.
Lời Thề Bao Thôi
nuduc.com/cau-chuyen/nghia/
Nam Mô A Di Đà Phật 🙏
1 month ago | [YT] | 0
View 0 replies
HIẾU HẠNH
MẸ ÂU DƯƠNG TU DÙNG CÀNH SẬY DẠY CON
Thời nhà Tống, mẹ của nhà văn học Âu Dương Tu là Trịnh thị. Năm Âu Dương Tu lên bốn tuổi thì góa chồng. Bà một mình vất vả làm việc mới miễn cưỡng cầm cự được chi phí cơm áo. Bà tự mình dạy con học, nhà không có giấy bút, thường viết chữ trên đống tro bếp. Vào những đêm có tuyết thì dùng cành sậy dạy con viết chữ trên đống tro bếp. Trịnh thị thường nói với con rằng: “Cha của con khi làm quan rất liêm khiết, lại thích cứu tế người nghèo khổ, được bổng lộc không ít nhưng chưa bao giờ trong nhà có thừa của cải. Cha con nói: “Đừng vì của cải này làm mình mệt mỏi”. Do vậy sau khi cha con mất đi, không có của cải để lại, cũng không có ruộng đất mà để lại cho con. Trong lòng mẹ cảm thấy vẫn còn chút hy vọng, tin chắc là hành động nhân nghĩa, hiếu thảo của cha con nhất định sẽ có con cháu rất tốt!”. Âu Dương Tu nghe xong lời mẹ nói thì cảm động mà khóc nên càng quyết tâm học hành.
Lúc Âu Dương Tu còn nghèo khổ, mẹ của ông chăm lo việc nhà rất tiết kiệm. Khi Âu Dương Tu đậu Tiến sĩ, dần dần phát đạt thịnh vượng, nhưng bà vẫn tiết kiệm như cũ, không cho phép chi tiêu vượt quá ngày xưa.
“Tiết kiệm thì có thể bình tâm xử lý vấn đề khi gặp hoạn nạn”, chẳng nhẽ tôn chỉ của câu nói này không ở đây ư? Sau này Âu Dương Tu do chính trực can gián mà bị giáng chức. Thần thái của mẹ ông vẫn bình tĩnh như xưa, chuyện trò vui vẻ. Bà nói với người nhà rằng: “Gia đình chúng ta vốn là gia đình nghèo khổ. Nay Âu Dương Tu tuy bị giáng chức nhưng ta vẫn giống như xưa, tâm tình không bị ảnh hưởng. Các vị cũng nên như vậy mới đúng”. Sau này Âu Dương Tu làm quan đến chức Tể tướng, bên trong và bên ngoài triều đình đều có danh tiếng rất lớn. Mẹ Âu Dương Tu dạy bảo con cái từ đầu đến cuối đều lấy sự cần kiệm để hỗ trợ liêm khiết, đáng làm gương cho người đời sau trong việc nuôi dạy con côi.
nuduc.com/cau-chuyen/liem/79-me-au-duong-tu-dung-c…
NHỮNG CÂU CHUYỆN ĐỨC HẠNH PHỤ NỮ
PHẦN 7: LIÊM - NHỮNG CÂU CHUYỆN LIÊM KHIẾT CỦA NGƯỜI NỮ
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
1 month ago (edited) | [YT] | 0
View 0 replies
HIẾU HẠNH
A Di Đà Phật 🙏
1 month ago | [YT] | 0
View 0 replies
HIẾU HẠNH
KHÓ MÀ LÀM ĐƯỢC THÌ DỄ CŨNG LÀM XONG
Thánh nhân của thế gian dạy bảo chúng ta: “Khắc niệm tác Thánh". Niệm là vọng niệm. Khắc phục vọng niệm thì bạn chính là Thánh nhân. Mà thiên địa quỷ thần đối với Thánh Hiền nhân thì đều rất tôn kính, đều rất bảo hộ. Tình trạng liền hoàn toàn khác nhau, đến cảnh giới của Phật Bồ Tát thì càng cao hơn.
Trong chú giải có trích dẫn một đoạn của Kinh Hoa Nghiêm, sau đó là giải thích của tổ sư đại đức, dạy bảo chúng ta công phu khắc kỷ. Phải từ chỗ khó khắc phục nhất mà dụng công. Khắc kỷ chính là sửa lỗi đổi mới. Chúng ta tự mình phải phản tỉnh, ở trong đời sống hằng ngày, lỗi lầm nào là lớn nhất thì từ ngay chỗ lỗi lầm lớn nhất đó mà bắt tay vào. Lỗi lầm lớn là cái rất khó sửa, mà chúng ta sửa đổi được rồi thì lỗi lầm nhỏ sẽ rất dễ dàng.
Giảng giải Thái Thượng Cảm Ứng Thiên, tập 5B/128
Lão Hoà Thượng Tịnh Không khai thị
Nam Mô A Di Đà Phật 🙏
2 months ago | [YT] | 1
View 0 replies
HIẾU HẠNH
PHÀM LÀ NGƯỜI CHÂN THẬT CẦU VÃNG SANH THÌ PHẢI BUÔNG BỎ TẤT CẢ, QUYẾT ĐỊNH KHÔNG TIÊM NHIỄM
Chúng ta ở thời đại này tu hành, có thể thật sự làm được Ngũ Giới, Thập Thiện, lão thật niệm Phật cầu vãng sanh Tịnh Độ thì nhất định được vãng sanh. Người muốn sanh Tịnh Độ rất nhiều, nhưng tại sao đi không được? Đi không được đương nhiên là vì có chướng ngại. Chướng ngại gì? Không buông bỏ duyên đời! Điều này rất quan trọng. Phàm là người chân thật cầu vãng sanh thì phải buông bỏ tất cả, quyết định không tiêm nhiễm. Chúng ta ở thế gian này, nếu như chính mình có duyên phận, có thể thay xã hội, thay đại chúng làm một chút việc tốt thì tận sức mà làm, rộng kết thiện duyên. Rộng kết thiện duyên ở trong Phật pháp thì các vị xem Hư Vân lão Hòa Thượng thời cận đại, mọi người chúng ta đều rất quen thuộc. Lão Hòa Thượng dùng pháp duyên của Ngài, dùng sức ảnh hưởng của Ngài, xây dựng đạo tràng khắp nơi, giúp đỡ người xuất gia trẻ tu hành. Sau khi xây xong đạo tràng thì Ngài liền giao lại, sau đó thì không hề hỏi đến nữa. Đây là tu đại phước báo, chúng ta phải nên học tập.
Sức ảnh hưởng của chúng tôi không thể so sánh với lão Hòa Thượng, sức ảnh hưởng còn yếu kém. Chúng tôi khuyên bảo rất nhiều vị đồng tu có năng lực thì phát tâm xây dựng đạo tràng loại nhỏ. Tịnh Tông Học Hội ngày nay trên toàn thế giới cũng có năm, sáu mươi cái. Mỗi Tịnh Tông Học Hội đều độc lập. Chúng ta dùng sức ảnh hưởng của mình thúc đẩy tới thành công. Sau khi thành tựu rồi thì có còn hỏi đến nữa hay không? Không hỏi nữa. Nếu như ta còn muốn hỏi qua, nghĩa là ta vẫn còn bận tâm, vậy thì không thể vãng sanh. Phải buông bỏ triệt để, thân tâm thế giới một mảy trần không nhiễm thì chúng ta nhất định nắm chắc phần vãng sanh, điều này rất quan trọng. Cho nên, có thể vãng sanh hay không vẫn là ở chính nơi mình, không phải ở bên ngoài. Quyết không thể tiêm nhiễm danh văn lợi dưỡng, ngũ dục lục trần.
Phật ở trong kinh nói rất hay: “Tài- sắc- danh- thực- thùy là năm cái gốc của địa ngục”. Còn vướng một điều thì ta không thể tránh khỏi địa ngục, ta làm sao có thể vãng sanh? Điều này phải nghiêm túc ghi nhớ, không thể tham trước. Cả đời nên tùy duyên chứ không phan duyên. Tùy duyên hoan hỷ, cái gì cũng tốt, mỗi ngày ăn được no, mặc được ấm, một lòng hướng đạo.
Nguồn: amtbvn.org/thai-thuong-cam-ung-thien-tap-4/
Giảng giải Thái Thượng Cảm Ứng Thiên, tập 4A/128
Lão Hòa Thượng Tịnh Không khai thị
Nam Mô A Di Đà Phật
2 months ago (edited) | [YT] | 0
View 0 replies
HIẾU HẠNH
PHẢI THẬT LÀM
"Chúng ta học rồi thì phải làm được. Học rồi mà không làm được thì có ích gì? Vẫn là chiêu cảm đến tai nạn. Sau khi học rồi thì phải lập tức áp dụng. Phải làm cho được [mới thôi]."
Thái Thượng Cảm Ứng Thiên, tập 3B/128
Lão Hòa Thượng Tịnh Không khai thị
Nam Mô A Di Đà Phật
2 months ago | [YT] | 1
View 0 replies
HIẾU HẠNH
THẾ NÀO GỌI LÀ PHAN DUYÊN?
Hỏi: Đây là đồng tu Vương tới từ Phúc Kiến, ông ấy có ba câu hỏi. Câu hỏi đầu tiên thế nào gọi là phan duyên?
Đáp: Phan duyên là bạn có nguyện vọng, có mục đích, hoặc là vì danh hoặc là vì lợi, bạn muốn làm một chuyện nào đó, đây là phan duyên, tức là bạn phải đi tìm. Phật pháp, Phật dạy chúng ta tùy duyên, tùy duyên không giống với phan duyên, tùy duyên là người khác tới tìm bạn. Người khác tới tìm chúng ta, chúng ta nhìn thấy họ có khổ nạn cần sự giúp đỡ, không thể không giúp đỡ, phải tận tâm tận lực giúp đỡ họ, đây là tùy duyên. Nếu trong tùy duyên chúng ta có mục đích, có danh lợi xen tạp trong đó, cũng biến thành phan duyên, chúng ta nhất định phải hiểu điều này. Tâm phan duyên không thanh tịnh, tâm tùy duyên là thanh tịnh. Làm việc cho người khác, làm xong việc rồi, họ có phước báo; chưa làm xong việc, chúng ta đã tận tâm tận lực, công đức viên mãn. Cho nên, tuyệt đối không chướng ngại tâm thanh tịnh của chính mình, đây là tùy duyên; có chướng ngại đối với tâm thanh tịnh của chính mình, đó là phan duyên.
Nguồn: ph.tinhtong.vn/Home/Doc/van-dap-hoc-phat-ht-phap-s…
Vấn Đáp Học Phật, Kỳ 6
Pháp sư Tịnh Không khai thị
Nam Mô A Di Đà Phật 🙏
3 months ago | [YT] | 0
View 0 replies
Load more