KIỀU CHINH VÀ LỜI TẠM BIỆT SẼ TÁI NGỘ SAU HƠN 50 NĂM TRÊN MÀN ẢNH RỘNG
Ngày 11/9, phim Mãi nợ một lời tạm biệt (tựa quốc tế Chrysalis) ra rạp trên toàn quốc, đánh dấu lần đầu tiên sau 50 năm diễn viên Kiều Chinh chính thức trở lại màn ảnh Việt Nam. Ở tuổi 89, bà là gương mặt nổi bật trong nhóm Tứ đại mỹ nhân của điện ảnh Sài Gòn trước đây, gồm Thanh Nga, Kim Cương, Thẩm Thúy Hằng và Kiều Chinh. Gần 70 năm gắn bó với phim ảnh, gia tài của bà có hơn 100 phim điện ảnh và truyền hình.
Từ cô gái Hà Nội đến Ảnh hậu Á Châu
Kiều Chinh sinh năm 1937 tại Hà Nội, vào Sài Gòn sinh sống từ giữa thập niên 1950. Năm 1957, khi vừa tròn 20 tuổi, nhan sắc của thiếu nữ Nguyễn Thị Chinh tình cờ lọt vào mắt đoàn làm phim của đạo diễn Lê Dân trong một buổi tiệc tại khách sạn Continental.
Từ cuộc gặp gỡ ấy, bà bước vào điện ảnh với nghệ danh Kiều Chinh, ra mắt trong phim Hồi chuông Thiên Mụ, vai Như Ngọc - một thiếu nữ mang vẻ đẹp dịu dàng xứ Huế, đóng cùng Lê Quỳnh. Ngay từ vai diễn đầu tay, bà được công chúng đón nhận nồng nhiệt, sau đó liên tiếp góp mặt trong nhiều phim như Mưa rừng, Ngàn năm mây bay, Đôi mắt người xưa..., dần trở thành một trong những gương mặt nổi bật của điện ảnh miền Nam.
Ảnh hậu châu Á chinh phục Hollywood
Vốn tiếng Anh lưu loát giúp Kiều Chinh có lợi thế đặc biệt khi các đoàn phim nước ngoài tìm diễn viên Việt Nam, mở đường cho sự nghiệp vượt ra ngoài biên giới. Năm 1964, tại Liên hoan phim Á Châu ở Đài Bắc, Đài Loan (Trung Quốc), bà được chọn khiêu vũ khai tiệc cùng nam tài tử Mỹ William Holden; cùng năm, bà tham gia phim Điệp vụ CIA đóng cùng Burt Reynolds, quay tại Thái Lan.
Năm 1965, bà dự Đại hội Điện ảnh Á Châu tại Nhật Bản, sang Hollywood dự buổi ra mắt phim Doctor Zhivago và gặp gỡ Adam West, Omar Sharif tại Paramount Studios. Năm 1969, bà cùng Lê Quỳnh dự Liên hoan phim Quốc tế Berlin tại Tây Đức, trò chuyện với tài tử Pháp Jean Marais về các dự án hợp tác.
Năm 1970, bà sang New Delhi, Ấn Độ, đóng vai công chúa Kamar Souria trong phim The Evil Within của hãng 20th Century Fox - lựa chọn từng gây tranh luận trong giới điện ảnh Ấn Độ vì vai chính do một diễn viên Việt Nam đảm nhận. Năm 1971, tại Đại hội Điện ảnh Á Châu ở Đài Bắc, Đài Loan (Trung Quốc), bà được bầu chọn là Nữ diễn viên khả ái nhất, danh hiệu mà báo chí Sài Gòn khi đó gọi là Ảnh hậu Á Châu. Sự nghiệp của bà còn trải qua giai đoạn đóng phim tại Thái Lan giữa thập niên 1970.
Vai diễn định danh sự nghiệp quốc tế
Năm 1993, Kiều Chinh đảm nhận vai Suyuan trong The Joy Luck Club - phim Hollywood gây tiếng vang lớn, kể về một người phụ nữ Trung Hoa chạy loạn chiến tranh phải bỏ lại 2 con gái sinh đôi. Vai diễn trở thành dấu ấn được nhớ đến nhiều nhất trong sự nghiệp bà, đưa tên tuổi bà vào nhóm nữ diễn viên gốc Á giàu cảm xúc nhất của điện ảnh Mỹ.
Năm 1995, bà được Vietnam Children's Fund cử về Việt Nam khánh thành ngôi trường học đầu tiên do quỹ tài trợ xây dựng. Chuyến đi được đài Fox Television thực hiện thành ký sự Kieu Chinh: A Journey Home, sau đó giành 2 giải Emmy.
Sau The Joy Luck Club, bà tiếp tục góp mặt trong Face, Five Spices, Journey From The Fall... Với vai bà Liu trong Face, bà nhận giải diễn xuất đặc biệt tại Women's Film Festival ở Turin, Italy, vào tháng 3 năm 2003, cùng hạng mục với Shirley MacLaine. Cũng nhờ vai Suyuan, tạp chí Entertainment Weekly xếp bà đứng thứ 22 trong danh sách 50 diễn viên khiến khán giả rơi lệ nhiều nhất lịch sử điện ảnh.
Năm 2005, bà nhận thêm giải America Heritage Award. Xuyên suốt sự nghiệp, Kiều Chinh từng hóa thân thành phụ nữ nhiều nền văn hóa châu Á khác nhau, từ bà mẹ Lào, người vợ Campuchia đến công chúa Ấn Độ, đều mang chung một chiều sâu cảm xúc rất con người. Năm 2021, bà phát hành hồi ký Kiều Chinh, kể lại hành trình từ Hà Nội, Sài Gòn đến cuộc sống nơi đất khách và con đường điện ảnh quốc tế.
Trở lại màn ảnh Việt sau 50 năm
Cuối tháng 6/2026, Kiều Chinh có mặt tại Đà Nẵng dự Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng lần thứ 4 (DANAFF IV), nơi bà được Hiệp hội Điện ảnh Hoa Kỳ trao kỷ niệm chương ghi nhận vai diễn bà nội Hương trong Mãi nợ một lời tạm biệt - phim từng được đoàn làm phim giới thiệu bên lề Liên hoan phim Cannes trước đó ít tháng. Đây là lần đầu tiên bà trở lại Việt Nam sau nhiều năm vắng bóng.
Chia sẻ với tôi, Kiều Chinh cho biết bà sống xa quê hương đã hơn 50 năm, phần lớn thời gian làm nghề ở hải ngoại. Năm ngoái, bà trở về Việt Nam quay Mãi nợ một lời tạm biệt, đảm nhận vai bà nội. "Sau bao nhiêu năm xa cách, nay trở về, tôi có cảm giác như một cuộc hội ngộ", bà nói.
Nói về vai diễn để lại nhiều cảm xúc nhất trong hơn 100 vai suốt sự nghiệp, bà nhắc đến Hồi chuông Thiên Mụ, The Evil Within, Người tình không chân dung, Chiếc bóng bên đường đóng cùng NSND Kim Cương, Thành Được và The Joy Luck Club... Riêng vai bà nội trong phim mới nhất, bà xem đây là hình ảnh tượng trưng cho người phụ nữ Việt Nam cả đời sống cho gia đình, hy sinh và yêu thương.
"Đó là một vai diễn mà tôi không cần phải diễn, chỉ cần sống lại, sống thật, bởi vì cả cuộc đời mình, tôi đã gặp những Bà Nội Việt Nam như vậy", bà nói với tôi.
Đời sống thường nhật của người nghệ sĩ tuổi U90
Về cuộc sống hiện tại, Kiều Chinh cho biết mình có một cuộc đời khá bận rộn, đúng như lời nhà văn Alison Leslie Gold - tác giả cuốn Anne Frank remembered và là bạn thân của bà - từng viết trong lời tựa hồi ký của bà, gọi bà là người phụ nữ đã sống trọn 5 cuộc đời và là một nghệ sĩ tài năng hiếm có.
Bà vẫn đều đặn tham gia các hoạt động xã hội như ra mắt sách, buổi công chiếu phim, chương trình gây quỹ từ thiện, song song với việc làm vườn, đọc sách, tập thể thao giữ sức khỏe. Mỗi khi có phim, bà tự đọc kịch bản, học lời thoại rồi lên đường đến những nơi xa để quay.
"Tôi cảm tạ ơn trên đã cho tôi, ở tuổi này, vẫn còn được tiếp tục lên đường, tiếp tục làm công việc mà mình yêu thích: đóng phim, làm nghệ thuật và phục vụ nghệ thuật. Đó là một ân huệ mà tôi luôn trân trọng", Kiều Chinh chia sẻ.
Ca sĩ Thanh Phong, một trong những giọng ca gắn liền với Tam Ca Sao Băng, đã qua đời lúc 19 giờ ngày 7 tháng 9 năm 2026 tại Thành phố Hồ Chí Minh, hưởng thọ 84 tuổi. Sự ra đi của ông khép lại một chặng đường dài của một giọng hát từng để lại dấu ấn sâu đậm trong đời sống tân nhạc miền Nam trước năm 1975.
Với những người yêu âm nhạc Sài Gòn xưa, nhắc đến Thanh Phong là nhắc đến Tam Ca Sao Băng, nhóm tam ca nam gồm Thanh Phong, Phương Đại và Duy Mỹ. Ba giọng hát, ba cá tính nghệ thuật nhưng khi hòa quyện lại tạo nên một phong cách rất riêng, từng làm say mê khán giả tại các đại nhạc hội, phòng trà, đài phát thanh, truyền hình và trên những bản thu âm.
Thanh Phong tên thật là Đào Công Thanh, sinh ngày 3 tháng 5 năm 1942. Từ nhỏ, ông đã sớm bộc lộ năng khiếu âm nhạc. Khi lớp nhạc của nhạc sĩ Nguyễn Đức được mở vào năm 1952, cậu bé Đào Công Thanh mới 10 tuổi đã trở thành một trong những học trò đầu tiên. Chính nhạc sĩ Nguyễn Đức là người dìu dắt ông trên những bước đầu tiên của con đường nghệ thuật và đặt cho ông nghệ danh Thanh Phong.
Sau những năm tháng học nhạc, Thanh Phong từng cộng tác với một số vũ trường ở Sài Gòn và được nhạc sĩ Võ Đức Tuyết hướng dẫn. Ông cũng hoạt động trong Đoàn Văn nghệ Bảo An và sau đó là Biệt Đoàn Văn nghệ Trung ương, nơi cuộc gặp gỡ với Phương Đại và Duy Mỹ đã mở ra một chương đặc biệt trong sự nghiệp của cả ba.
Khoảng năm 1961 đến 1962, trong thời gian sinh hoạt tại Biệt Đoàn Văn nghệ Trung ương, Thanh Phong, vốn yêu thích phong cách của Tam Ca Thăng Long, đã rủ hai người bạn cùng đơn vị là Phương Đại và Duy Mỹ thành lập một ban tam ca nam. Cả ba tìm đến nhạc sĩ Nguyễn Đức để được hướng dẫn cách hát bè, phối hợp giọng hát và xây dựng phong cách trình diễn.
Từ những buổi tập đầu tiên, ba giọng ca dần hình thành một lối hòa âm đặc biệt. Những ca khúc như Đêm Nguyện Cầu, Những Bước Chân Âm Thầm và Thôi trở thành một phần trong những tiết mục đầu tiên của nhóm. Chỉ sau hơn một năm, Tam Ca Sao Băng đã được các chương trình đại nhạc hội, hãng đĩa, đài phát thanh và truyền hình chú ý, tên tuổi nhanh chóng được công chúng biết đến.
Cái tên Sao Băng cũng từ sự dìu dắt của nhạc sĩ Nguyễn Đức mà có. Từ đó, Thanh Phong, Phương Đại và Duy Mỹ trở thành một trong những ban tam ca nam được yêu mến của sân khấu ca nhạc miền Nam.
Điều làm nên sức hấp dẫn của Tam Ca Sao Băng không chỉ nằm ở những ca khúc họ trình bày mà còn ở sự hòa quyện giữa ba giọng hát. Thanh Phong có chất giọng riêng, giàu tình cảm và có sức truyền cảm. Khi đứng cùng Phương Đại và Duy Mỹ, giọng hát của ông tạo nên một tổng thể hài hòa, giúp những ca khúc như Những Bước Chân Âm Thầm, Thôi, Gót Phiêu Du, Tôi Trở Về Thành Phố hay Ly Cà Phê Cuối Cùng sống lâu trong ký ức nhiều thế hệ người nghe.
Tam Ca Sao Băng từng có thời điểm xuất hiện dày đặc trên các sân khấu ca nhạc, phòng trà và trong những chương trình đại nhạc hội. Họ cũng được mời đi biểu diễn ở nước ngoài, trở thành một trong những tên tuổi tiêu biểu của hình thức tam ca nam trong nền tân nhạc miền Nam trước năm 1975.
Nhưng thời gian và biến động của cuộc đời rồi cũng đưa ba người sang những ngả rẽ khác nhau.
Sau năm 1975, Thanh Phong tiếp tục hoạt động nghệ thuật và có thời gian cộng tác với đoàn kịch nói Kim Cương. Năm 1979, ông cùng gia đình sang Pháp định cư. Xa quê hương, Thanh Phong vẫn không rời âm nhạc. Ông tiếp tục ca hát, thu âm, xuất hiện trong những chương trình văn nghệ của cộng đồng người Việt ở hải ngoại và giữ mối liên hệ với những người bạn nghệ sĩ từng gắn bó với mình trong những năm tháng trước đó.
Không chỉ là một ca sĩ, Thanh Phong còn sáng tác và sử dụng bút danh Nguyễn Đào Nguyễn trong một số sáng tác của mình.
Năm 1995, Duy Mỹ qua đời tại Việt Nam. Sự ra đi của ông khiến Tam Ca Sao Băng chỉ còn lại Thanh Phong và Phương Đại. Sau đó, sức khỏe cũng khiến Phương Đại phải rời xa sân khấu. Một thời kỳ rực rỡ của ba giọng hát nam từng làm nên thương hiệu Sao Băng vì thế dần trở thành ký ức.
Thanh Phong vẫn tiếp tục mang tiếng hát của mình đến với khán giả trong những dịp đặc biệt. Dù tuổi cao, ông vẫn giữ được tình yêu dành cho âm nhạc và những ca khúc đã đi cùng tên tuổi mình. Mỗi lần xuất hiện, ông không chỉ hát cho khán giả mà dường như còn hát cho một thời đã xa, cho những người bạn nghệ sĩ và cho một Sài Gòn của những năm tháng cũ.
Có những nghệ sĩ được nhớ đến bởi một ca khúc. Có người được nhớ bởi một vai diễn. Nhưng cũng có những nghệ sĩ được nhớ bởi cả một thời đại mà họ từng góp mặt.
Thanh Phong thuộc về thế hệ ấy.
Tiếng hát của ông gắn với một thời mà các phòng trà Sài Gòn về đêm còn vang lên những bản tình ca, những đại nhạc hội thu hút đông đảo khán giả và những ban tam ca trở thành một phần không thể thiếu của đời sống âm nhạc. Cùng Phương Đại và Duy Mỹ, ông đã để lại một dấu son riêng trong lịch sử tân nhạc miền Nam.
Hôm nay, khi Thanh Phong đã rời xa cõi tạm, Tam Ca Sao Băng cũng chỉ còn lại trong ký ức. Duy Mỹ đã đi trước, nay đến Thanh Phong. Phương Đại đang sống bên Mỹ nhưng sức khỏe cũng không tốt nên cũng không còn hoạt động âm nhạc. Ba tiếng hát từng hòa quyện trên sân khấu năm nào giờ chỉ còn vang vọng qua những bản thu âm cũ và trong ký ức của những người từng yêu mến họ.
Một cánh chim Sao Băng lại đã về trời.
Xin vĩnh biệt ca sĩ Thanh Phong.
Xin tiễn ông về với những người bạn nghệ sĩ đã cùng ông làm nên một phần ký ức đẹp của tân nhạc Việt Nam.
Và xin được giữ lại mãi trong lòng người yêu nhạc tiếng hát Thanh Phong, một tiếng hát của một thời đã qua nhưng chưa bao giờ thực sự mất đi.
NỮ CA SỸ SƠN CA TRÊN BÌA BÁO KHOA HỌC HUYỀN BÍ CÁCH NAY HƠN 50 NĂM
Các bạn có nhớ nữ danh ca Sơn Ca, người từng hát những tình khúc của Hoàng Thi Thơ rất hay một thời?
Trong kho tàng hình ảnh nghệ thuật miền Nam trước năm 1975, có những bức ảnh nhìn qua tưởng như rất quen thuộc nhưng khi tìm hiểu kỹ lại trở thành một kỷ niệm quý giá. Bức ảnh Sơn Ca trên bìa báo Khoa Học Huyền Bí là một trường hợp như thế.
Ngày ấy, Sơn Ca xuất hiện với một vẻ đẹp rất riêng. Mái tóc đen dài buông tự nhiên, đôi mắt được trang điểm theo phong cách của thời đại và nụ cười nhẹ nhàng tạo nên một dung mạo vừa dịu dàng vừa có nét sang trọng. Đặc biệt, chiếc áo dài với họa tiết nhiều màu sắc càng làm nổi bật vẻ đẹp của người nữ ca sỹ đang ở độ tuổi thanh xuân.
Điều thú vị là hình ảnh này không xuất hiện trên một tờ báo chuyên về âm nhạc hay sân khấu, mà lại nằm trên bìa Khoa Học Huyền Bí. Chính sự kết hợp khá bất ngờ ấy khiến bức ảnh trở nên đặc biệt. Một nữ ca sỹ đang được công chúng yêu mến được chọn làm hình ảnh trang bìa, cho thấy sức hút của Sơn Ca không chỉ nằm ở tiếng hát mà còn ở hình ảnh và phong thái rất được công chúng đương thời chú ý.
Sơn Ca từng được nhắc nhớ qua những ca khúc mang màu sắc trữ tình của Hoàng Thi Thơ. Tiếng hát của bà có nét mềm mại, tình cảm, thích hợp với những giai điệu giàu chất tự sự. Trong ký ức của nhiều người yêu nhạc miền Nam, Sơn Ca là một trong những giọng hát nữ góp phần làm nên diện mạo phong phú của đời sống ca nhạc một thời.
Nhìn lại bức ảnh hôm nay, điều đáng quý nhất không chỉ là nhan sắc của Sơn Ca hơn nửa thế kỷ trước, mà còn là không khí của một thời đã xa. Từ kiểu tóc, cách trang điểm, tà áo cho đến cách một tờ báo lựa chọn hình ảnh nghệ sỹ trên trang bìa, tất cả đều mang theo dấu ấn của một giai đoạn văn hóa rất riêng.
Hơn 50 năm trôi qua, tờ báo có thể đã cũ, màu sắc có thể phai nhạt, giấy in đã mang dấu vết của thời gian, nhưng nụ cười của Sơn Ca vẫn còn đó. Và với những người yêu nhạc xưa, một bức ảnh như thế đôi khi không chỉ giúp chúng ta nhớ lại một người nghệ sỹ, mà còn mở ra cả một khoảng trời ký ức về Sài Gòn và đời sống văn nghệ miền Nam ngày trước.
Hôm nay được bạn Thanh Nam gửi tặng một tấm ảnh chân dung rất đẹp của nghệ sỹ Túy Hoa, tự nhiên bao nhiêu ký ức cũ lại ùa về.
Nghệ sỹ Túy Hoa là một gương mặt rất đặc biệt của sân khấu và màn ảnh miền Nam. Xuất thân từ cải lương, bà hoạt động ở nhiều lĩnh vực: ca nhạc, kịch nói, điện ảnh và truyền hình. Cùng chồng là nghệ sỹ Anh Lân, bà sáng lập Ban kịch Dân Nam rồi Tân Dân Nam, một trong những ban kịch nổi tiếng của Sài Gòn trước năm 1975, tồn tại bền bỉ và được khán giả yêu mến suốt nhiều thập niên.
Trên Đài Truyền hình Sài Gòn số 9, nghệ sỹ Túy Hoa đóng rất nhiều. Bà thường đóng những vai đào mụ, những bà nhà giàu, những nhân vật có chút sắc sảo, hơi ác mà vẫn rất sang. Cái thần thái ấy dường như chỉ cần bà bước ra là đã có. Từ sân khấu đến truyền hình, bà đều diễn rất tự nhiên, rất duyên.
Điện ảnh thì lại càng nhiều. Nghệ sỹ Túy Hoa tham gia không biết bao nhiêu bộ phim của một thời vàng son. Bây giờ thỉnh thoảng mở YouTube xem lại phim hay kịch xưa, tôi vẫn bắt gặp gương mặt quen thuộc ấy, vẫn nụ cười, ánh mắt và lối diễn rất riêng của bà.
Nghệ sỹ Túy Hoa còn là mẹ của Túy Phượng, người đẹp từng đoạt danh hiệu Hoa hậu Đông Phương, đồng thời cũng là ca sỹ, kịch sỹ và minh tinh điện ảnh nổi tiếng. Hai mẹ con đều là những nghệ sỹ đa tài, mỗi người đều để lại dấu ấn đẹp trong nghệ thuật.
Nhưng điều làm tôi nhớ nhất lại không phải trên sân khấu hay màn ảnh.
Những năm sau 1975, có một thời gian nghệ sỹ Túy Hoa về sống ở Cư xá Cửu Long, gần nhà tôi. Khi ấy tôi chỉ khoảng bảy, tám tuổi, thời bao cấp còn nhiều khó khăn. Mỗi ngày tôi ngồi bán bánh cam trước cổng Công ty Bảo đảm Hàng hải để phụ gia đình. Hôm nào bán cũng đắt lắm.
Nghệ sỹ Túy Hoa thỉnh thoảng ghé mua bánh cam của tôi. Tôi còn nhớ dáng bà vẫn còn rất sang, dù lúc ấy đã mặc áo bà ba và quần đen giản dị. Có những người không cần son phấn hay quần áo lộng lẫy, vẫn giữ được cái phong thái của một nghệ sỹ. Trong ký ức của đứa bé bán bánh cam ngày ấy, bà Túy Hoa là người như vậy.
Rồi thời gian trôi qua, tôi không còn thấy bà xuất hiện nhiều trên phim hay trên truyền hình nữa. Khi còn nhỏ, tôi cũng chẳng hiểu vì sao, chỉ thấy một gương mặt quen thuộc bỗng nhiên vắng bóng.
Nghệ sỹ Túy Hoa qua đời vào năm 1995. Vài năm sau, người con gái tài hoa của bà là Túy Phượng cũng rời cõi tạm vào năm 2001. Hai thế hệ nghệ sỹ của một gia đình lần lượt khép lại, để lại nhiều tiếc nuối cho những người từng yêu mến sân khấu và điện ảnh Sài Gòn.
Tấm ảnh chân dung này vì thế không chỉ là một bức ảnh đẹp của năm nào. Với tôi, đó còn là hình ảnh của một người hàng xóm cũ, một nghệ sỹ tài danh từng đi ngang qua tuổi thơ mình, ghé mua vài chiếc bánh cam của một cậu bé ngồi bên lề đường. Có những cuộc gặp rất ngắn, nhưng lại ở lại trong ký ức suốt cả đời.
Xin thắp một nén hương lòng, tưởng nhớ nghệ sỹ Túy Hoa. Một gương mặt từng rất lừng lẫy của sân khấu, điện ảnh và truyền hình Việt Nam, và cũng là một phần rất đẹp trong ký ức Sài Gòn của tôi.
Trong ký ức của nhiều khán giả miền Nam trước năm 1975, Thanh Tú không chỉ là một kép cải lương có ngoại hình sáng sân khấu và giọng ca truyền cảm, mà còn là một gương mặt quen thuộc trên màn ảnh nhỏ của Đài Truyền hình Việt Nam (THVN) số 9. Bên cạnh hoạt động trên sân khấu cải lương và điện ảnh, anh còn ghi dấu ấn đậm nét trong lĩnh vực kịch truyền hình, một loại hình nghệ thuật đang phát triển mạnh mẽ từ giữa thập niên 1960 và đầu thập niên 1970.
Bức chân dung này ghi lại hình ảnh Thanh Tú trong vở kịch truyền hình Kho Tàng Nhà Họ Lý. Với gương mặt góc cạnh, ánh mắt sâu và phong thái điềm đạm, Thanh Tú thể hiện vẻ trầm tư của nhân vật chỉ bằng một ánh nhìn. Đây cũng là phong cách diễn xuất đã giúp Thanh Tú tạo được dấu ấn riêng: tự nhiên, tiết chế nhưng giàu cảm xúc, rất phù hợp với ngôn ngữ của truyền hình.
Thời bấy giờ, Thanh Tú là một thành viên quen thuộc của Ban Kịch Thẩm Thúy Hằng, một trong những ban kịch truyền hình nổi tiếng nhất trên Đài THVN số 9. Thanh Tú cũng thường xuyên xuất hiện trong chương trình Kịch lúc 0 giờ, do đạo diễn Lê Hoàng Hoa dàn dựng.
Trên sân khấu kịch, Thanh Tú có cơ hội cộng tác với nhiều tên tuổi lớn của nghệ thuật Việt Nam như Thẩm Thúy Hằng, Ngọc Đức, ông Năm Châu, bà Kim Cúc cùng nhiều nghệ sĩ tài danh khác. Mỗi người mang một phong cách riêng, nhưng Thanh Tú luôn giữ được nét diễn chân thành, tạo nên sự hòa quyện với bạn diễn và góp phần làm nên thành công của nhiều vở kịch được công chúng đón nhận nồng nhiệt.
Dù được biết đến nhiều với cải lương và điện ảnh, những đóng góp của Thanh Tú cho kịch truyền hình cũng là một phần đáng nhớ trong sự nghiệp nghệ thuật của người nghệ sỹ này. Qua những vai diễn trên màn ảnh nhỏ, Thanh Tú đã chứng minh khả năng hóa thân đa dạng và sức hút của một nghệ sỹ toàn diện.
Ngày nay, bức ảnh còn lưu lại về Thanh Tú diễn kịch không chỉ có giá trị tư liệu, mà còn gợi nhắc về một giai đoạn vàng son của kịch truyền hình miền Nam, nơi những nghệ sỹ tài năng như Thanh Tú đã góp phần tạo nên một đời sống văn hóa phong phú và đầy sức sống.
Bức ảnh mà quý độc giả đang nhìn thấy là hình ảnh của nam ca sỹ Thanh Phong và nữ ca sỹ Sơn Ca trên bìa báo Phụ Nữ Mới. Đây là một trong những bức ảnh màu đẹp của hai ca sỹ, do nhà quay phim, nhiếp ảnh gia Thanh Mỹ thực hiện.
Thanh Mỹ không chỉ là một nhà quay phim tài năng của điện ảnh miền Nam mà còn là một nhiếp ảnh gia được nhiều nghệ sỹ tên tuổi tin tưởng gửi gắm. Những bức chân dung do ông thực hiện luôn mang phong cách tự nhiên, bố cục giản dị nhưng tinh tế, góp phần lưu giữ hình ảnh của nhiều gương mặt nổi tiếng trong làng nghệ thuật Việt Nam trước năm 1975.
Trong bức ảnh này, Thanh Phong và Sơn Ca xuất hiện với nụ cười rạng rỡ, trang phục mang đậm phong cách thời trang đầu thập niên 1970. Màu sắc tươi sáng cùng ánh sáng mềm mại đã tạo nên một bức chân dung đầy sức sống, phản ánh tinh thần lạc quan của nền tân nhạc miền Nam trong giai đoạn phát triển sôi động.
Thanh Phong là một trong những giọng ca được khán giả yêu mến nhờ chất giọng ấm áp, truyền cảm cùng phong cách biểu diễn lịch lãm. Ông thường xuất hiện trên các sân khấu ca nhạc, chương trình phát thanh, truyền hình và các tạp chí văn nghệ, góp phần tạo nên diện mạo của nền tân nhạc Sài Gòn trong nhiều năm.Khán giả yêu thích nhất là khi Thanh Phong hát trong nhóm Tam Ca Sao Băng.
Bên cạnh ông là Sơn Ca, một trong những nữ ca sỹ nổi bật của thế hệ trẻ lúc bấy giờ. Với chất giọng trong trẻo, giàu cảm xúc cùng gương mặt khả ái, Sơn Ca nhanh chóng trở thành cái tên quen thuộc với công chúng yêu nhạc. Bà ghi dấu ấn qua nhiều ca khúc trữ tình, quê hương và nhạc trẻ, đồng thời thường xuyên xuất hiện trên bìa các tạp chí văn nghệ, điện ảnh và phụ nữ. Sơn Ca là người trình diễn thành công nhất nhiều ca khúc của nhạc sỹ Hoàng Thi Thơ.
Những bức ảnh bìa như thế này không chỉ có giá trị quảng bá cho các nghệ sỹ đương thời mà ngày nay còn trở thành những tư liệu quý, phản ánh một giai đoạn rực rỡ của đời sống văn hóa, âm nhạc và báo chí miền Nam Việt Nam. Qua ống kính của Thanh Mỹ, người xem không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của hai ca sỹ mà còn thấy được phong cách nhiếp ảnh chân dung đặc trưng của một thời, nơi vẻ đẹp tự nhiên và thần thái của nhân vật luôn được đặt lên hàng đầu.
Trải qua nhiều thập niên, bản in của bìa báo đã chịu ảnh hưởng của thời gian với hiện tượng phai màu, trầy xước và xuống cấp. Việc phục hồi lại bức ảnh hôm nay không nhằm hiện đại hóa hay thay đổi diện mạo của các nghệ sỹ, mà chỉ mong đưa hình ảnh trở về gần nhất với bản in nguyên thủy, góp phần lưu giữ những ký ức đẹp của nền âm nhạc Việt Nam và tôn vinh giá trị của những tư liệu báo chí xưa còn sót lại. Lê Quang Thanh Tâm #Thanhphong#Sonca
Đây là một trong những hình ảnh trên bìa báo Sân Khấu Mới. Nam nghệ sỹ Huỳnh Thanh Trà, tài tử của bộ phim Loan Mắt Nhung, và cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn và rất duyên dáng đứng bên cạnh người nam nghệ sỹ ấy chính là nữ nghệ sỹ Kiều Mai Lý.
Kiều Mai Lý từng cộng tác với nhiều đoàn cải lương nổi tiếng, sau đó về đoàn Thanh Minh rồi đoàn Thanh Nga, đảm nhận nhiều vai đào nhì được khán giả yêu mến. Sở hữu giọng ca lanh lảnh, làn hơi khỏe và phong cách diễn tự nhiên, cô để lại nhiều thiện cảm qua mỗi lần xuất hiện trên sân khấu.
Không chỉ thành công với cải lương, cô còn tham gia một số bộ phim điện ảnh và truyền hình, góp thêm dấu ấn trong sự nghiệp nghệ thuật của mình.
Đến khi lớn tuổi hơn, nữ nghệ sỹ chuyển hướng sang diễn hài. Bằng lối diễn duyên dáng, hoạt ngôn, nụ cười tươi và giọng nói lanh lảnh đặc trưng, cô nhanh chóng chinh phục khán giả ở một lĩnh vực hoàn toàn khác. Đó là điều không phải nghệ sỹ cải lương nào cũng làm được.
Cho đến nay, dù không còn ở thời kỳ đỉnh cao, cô vẫn miệt mài "chạy show" mỗi khi có lời mời, tiếp tục mang tiếng cười và niềm vui đến với công chúng.
Còn nam tài tử kiêm kịch sỹ Huỳnh Thanh Trà hiện đang số an nhàn tại Viện dưỡng lão Thị Nghè.
THÀNH ĐƯỢC VÀ THANH NGUYỆT TRÊN BÌA BÁO SÂN KHẤU MỚI NĂM 1974
Giữa rất nhiều bìa báo văn nghệ của miền Nam trước năm 1975, trang bìa Báo Sân Khấu Mới năm 1974 với hình ảnh nghệ sỹ Thành Được và Thanh Nguyệt là một trong những bức ảnh để lại nhiều ấn tượng. Không cầu kỳ về bố cục hay màu sắc, nhưng chính vẻ tự nhiên, rạng rỡ của hai nghệ sỹ đã tạo nên sức hút đặc biệt, phản ánh sinh động không khí phát triển sôi nổi của sân khấu cải lương trong giai đoạn cực thịnh.
Thành Được là vị vua không ngai của sân khấu cải lương trong thập niên 1960 và đầu thập niên 1970. Ông sở hữu chất giọng sáng, diễn xuất chân thành và thường đảm nhận nhiều vai kép chính.
Thanh Nguyệt cũng là một nữ nghệ sỹ được khán giả yêu thích nhờ vẻ đẹp nền nã cùng phong cách biểu diễn trầm mà duyên dáng. Trên sân khấu, bà thường tạo thiện cảm bởi lối ca mềm mại, diễn xuất tự nhiên và khả năng thể hiện những nhân vật có chiều sâu tâm lý. Hình ảnh của bà trên bìa báo cho thấy vẻ đẹp tiêu biểu của nữ nghệ sỹ cải lương đầu thập niên 1970: thanh lịch, kín đáo nhưng vẫn đầy cuốn hút.
Quan sát kỹ bức ảnh, người xem còn cảm nhận được phong cách nhiếp ảnh chân dung báo chí của thời kỳ này. Không có kỹ thuật chỉnh sửa hay xử lý hình ảnh như ngày nay, tất cả đều dựa vào ánh sáng, góc chụp và thần thái của nhân vật. Chính vì thế, nụ cười của Thành Được hay ánh mắt của Thanh Nguyệt đều mang đến cảm giác chân thực, gần gũi và giàu cảm xúc.
Ngày nay, sau hơn nửa thế kỷ, bìa báo Sân Khấu Mới năm 1974 không chỉ còn là một ấn phẩm báo chí thông thường mà đã trở thành một tư liệu quý của lịch sử sân khấu Việt Nam. Nó lưu giữ hình ảnh của hai nghệ sỹ tài năng trong giai đoạn đẹp nhất của sự nghiệp, đồng thời phản ánh diện mạo của nền cải lương miền Nam khi đang ở thời kỳ rực rỡ.
Đối với những người yêu nghệ thuật sân khấu, mỗi trang bìa báo cũ là một lát cắt của ký ức. Và bức ảnh Thành Được - Thanh Nguyệt trên Sân Khấu Mới năm 1974 chính là một trong những lát cắt đẹp ấy, nhắc nhớ về một thời vàng son của cải lương Việt Nam, nơi tài năng, nhan sắc và niềm đam mê nghệ thuật cùng tỏa sáng trên sân khấu cũng như trên những trang báo đã đi vào lịch sử.
Đây là một bức ảnh hiếm ghi lại khoảnh khắc nam tài tử Huy Cường và nữ diễn viên Như Loan trong bộ phim Đời Chưa Trang Điểm. Tấm ảnh từng được Nhật báo Trắng Đen đăng tải trong thời gian diễn ra cuộc bầu chọn Giải Kim Khánh năm 1973, giải thưởng điện ảnh uy tín và được đông đảo khán giả miền Nam yêu thích trước năm 1975.
Năm 1973, hãng phim tư nhân Lam Sơn do ông Bùi Sơn Duân làm chủ đã thực hiện bộ phim Đời Chưa Trang Điểm, chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Văn Quang. Phim do đạo diễn Hoàng Vĩnh Lộc thực hiện, quy tụ dàn diễn viên nổi tiếng của điện ảnh Việt Nam lúc bấy giờ như Huy Cường, Như Loan, Nguyễn Chánh Tín, Thanh Hương, Bích Thuận, Phong Trần Tiếu, Bùi Đăng Khoa... Đây là một trong những bộ phim gây nhiều chú ý bởi nội dung táo bạo khi khai thác bi kịch của một người lính bị thương ở bộ phận sinh dục sau chiến tranh, từ đó phản ánh những mất mát cả về thể xác lẫn tinh thần mà chiến tranh phi nghĩa để lại cho con người.
Trong phim, Huy Cường tiếp tục khẳng định khả năng diễn xuất đa dạng của mình. Sở hữu gương mặt điển trai nhưng đầy cá tính, ông thường được các đạo diễn giao đảm nhận những vai chính phản diện, từ công tử ăn chơi, tay ma cô, kẻ lưu manh, dân giang hồ cho đến những nhân vật gian xảo, bậm trợn và đầy thủ đoạn. Mỗi vai diễn đều được Huy Cường thể hiện với thần thái riêng, khiến nhân vật trở nên sống động và đáng nhớ.
Không chỉ thành công với dạng vai phản diện, Huy Cường còn chứng minh khả năng hóa thân linh hoạt qua những nhân vật có chiều sâu tâm lý. Từ hình ảnh một trí thức khoác áo lính, phải đối mặt với sự khốc liệt của chiến tranh, đến những con người mang nhiều dằn vặt nội tâm, ông đều diễn xuất tự nhiên, chân thực và thuyết phục. Chính sự biến hóa ấy đã giúp Huy Cường trở thành một trong những nam diễn viên thực lực của điện ảnh miền Nam trước năm 1975.
Huy Cường tên thật là Vũ Minh Chính. Trong sự nghiệp điện ảnh của mình, ông tham gia nhiều bộ phim như Con Búp Bê Nhồi Bông (1965), Xin Nhận Nơi Này Làm Quê Hương (1970), Tiếng Hát Học Trò (1970), Gánh Hàng Hoa (1972), Xin Đừng Bỏ Em (1973), Đời Chưa Trang Điểm (1973)... Dù không xuất hiện quá nhiều trên màn bạc như một số ngôi sao cùng thời, Huy Cường vẫn để lại dấu ấn riêng nhờ lối diễn xuất chắc tay và khả năng hóa thân vào nhiều dạng nhân vật khác nhau.
Ngày nay, Huy Cường đã đi xa. Thế nhưng, mỗi lần nhìn lại những bức ảnh cũ hay những thước phim còn lưu giữ, người yêu điện ảnh vẫn không khỏi bồi hồi nhớ đến một nam tài tử tài hoa từng góp phần làm nên diện mạo của điện ảnh Sài Gòn ngày trước. Và bức ảnh chụp cùng Như Loan trong Đời Chưa Trang Điểm không chỉ là một tư liệu quý hiếm, mà còn gợi nhớ về một thời kỳ cũ với biết bao gương mặt tài năng đã trở thành ký ức đẹp trong lòng nhiều thế hệ khán giả.
Đây là một bức ảnh NSND Kim Cương lúc thanh xuân đăng bìa và kèm hai trang giữa của báo Điện Ảnh số 238, phát hành tháng 10 năm 1962, nhằm quảng bá cho bộ phim Đôi Mắt Huyền. Từ bộ ảnh gồm 12 chân dung, tôi xin chọn lại một bức ảnh tiêu biểu để giới thiệu cùng các bạn.
Nhìn lại những bức chân dung ấy sau hơn sáu thập niên, người xem vẫn dễ dàng cảm nhận được vẻ đẹp rất riêng của Kim Cương. Đó không phải vẻ đẹp rực rỡ theo kiểu minh tinh màn bạc, mà là nét đằm thắm, trí tuệ và sang trọng toát lên từ ánh mắt, nụ cười và thần thái. Mỗi góc nghiêng, mỗi biểu cảm đều mang đến cảm giác gần gũi nhưng vẫn đầy cuốn hút, đủ để hiểu vì sao Kim Cương từng được xem là một trong những biểu tượng nhan sắc và tài năng của sân khấu, điện ảnh miền Nam.
Những bức ảnh này cũng lưu giữ một thời thanh xuân rực rỡ của người nghệ sỹ đa tài, khi tên tuổi Kim Cương đang ở đỉnh cao với sân khấu kịch nói, đồng thời là nữ diễn viên đóng nhiều vai chính trong phim ảnh nhất. Đến hôm nay, chúng không chỉ còn giá trị nghệ thuật mà còn là những tư liệu quý, giúp người yêu điện ảnh và sân khấu hình dung rõ hơn về dung nhan, phong thái và sức hút của một kỳ nữ đã làm say lòng nhiều thế hệ khán giả.
Xin mượn một đoạn tâm sự của nữ nghệ sỹ Kim Cương được đăng trong phần mở đầu của bài báo, bên cạnh 12 tấm ảnh chân dung ở hai trang giữa:
“Tiếng vỗ tay hoan nghênh tỏa rộng với những giả dối ở đời giết chết… Tôi chết dần theo năm tháng. Chết dần theo mỗi lần thành công… Niềm tuyệt vọng cứ lớn dần, lớn dần đưa tôi đến chỗ mất thăng bằng. Có những lúc tôi điên lên trong nước mắt, trong tiếng thét thất thanh cầu cứu…”
Đọc lại những dòng tâm sự ấy, người ta càng thêm thấu hiểu một nghịch lý quen thuộc của đời nghệ sỹ. Đằng sau những bức chân dung đẹp như tranh, sau ánh hào quang và những tràng pháo tay không dứt là một tâm hồn nhiều trăn trở, cô đơn và luôn phải vật lộn với chính mình. Có lẽ cũng vì thế mà vẻ đẹp của Kim Cương không chỉ nằm ở nhan sắc, mà còn ở chiều sâu của một người nghệ sỹ sống hết mình với nghề, luôn khát khao tìm kiếm sự chân thật trong nghệ thuật và trong cuộc đời.
Hơn 60 năm đã trôi qua, những bức ảnh trên báo Điện Ảnh vẫn còn nguyên sức lay động. Chúng không chỉ nhắc nhớ một thời hương sắc của kỳ nữ Kim Cương, mà còn lưu giữ hình ảnh của một nghệ sỹ lớn, người đã dành trọn cuộc đời cho sân khấu và để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử nghệ thuật Việt Nam.
leminh324
KIỀU CHINH VÀ LỜI TẠM BIỆT SẼ TÁI NGỘ SAU HƠN 50 NĂM TRÊN MÀN ẢNH RỘNG
Ngày 11/9, phim Mãi nợ một lời tạm biệt (tựa quốc tế Chrysalis) ra rạp trên toàn quốc, đánh dấu lần đầu tiên sau 50 năm diễn viên Kiều Chinh chính thức trở lại màn ảnh Việt Nam. Ở tuổi 89, bà là gương mặt nổi bật trong nhóm Tứ đại mỹ nhân của điện ảnh Sài Gòn trước đây, gồm Thanh Nga, Kim Cương, Thẩm Thúy Hằng và Kiều Chinh. Gần 70 năm gắn bó với phim ảnh, gia tài của bà có hơn 100 phim điện ảnh và truyền hình.
Từ cô gái Hà Nội đến Ảnh hậu Á Châu
Kiều Chinh sinh năm 1937 tại Hà Nội, vào Sài Gòn sinh sống từ giữa thập niên 1950. Năm 1957, khi vừa tròn 20 tuổi, nhan sắc của thiếu nữ Nguyễn Thị Chinh tình cờ lọt vào mắt đoàn làm phim của đạo diễn Lê Dân trong một buổi tiệc tại khách sạn Continental.
Từ cuộc gặp gỡ ấy, bà bước vào điện ảnh với nghệ danh Kiều Chinh, ra mắt trong phim Hồi chuông Thiên Mụ, vai Như Ngọc - một thiếu nữ mang vẻ đẹp dịu dàng xứ Huế, đóng cùng Lê Quỳnh. Ngay từ vai diễn đầu tay, bà được công chúng đón nhận nồng nhiệt, sau đó liên tiếp góp mặt trong nhiều phim như Mưa rừng, Ngàn năm mây bay, Đôi mắt người xưa..., dần trở thành một trong những gương mặt nổi bật của điện ảnh miền Nam.
Ảnh hậu châu Á chinh phục Hollywood
Vốn tiếng Anh lưu loát giúp Kiều Chinh có lợi thế đặc biệt khi các đoàn phim nước ngoài tìm diễn viên Việt Nam, mở đường cho sự nghiệp vượt ra ngoài biên giới. Năm 1964, tại Liên hoan phim Á Châu ở Đài Bắc, Đài Loan (Trung Quốc), bà được chọn khiêu vũ khai tiệc cùng nam tài tử Mỹ William Holden; cùng năm, bà tham gia phim Điệp vụ CIA đóng cùng Burt Reynolds, quay tại Thái Lan.
Năm 1965, bà dự Đại hội Điện ảnh Á Châu tại Nhật Bản, sang Hollywood dự buổi ra mắt phim Doctor Zhivago và gặp gỡ Adam West, Omar Sharif tại Paramount Studios. Năm 1969, bà cùng Lê Quỳnh dự Liên hoan phim Quốc tế Berlin tại Tây Đức, trò chuyện với tài tử Pháp Jean Marais về các dự án hợp tác.
Năm 1970, bà sang New Delhi, Ấn Độ, đóng vai công chúa Kamar Souria trong phim The Evil Within của hãng 20th Century Fox - lựa chọn từng gây tranh luận trong giới điện ảnh Ấn Độ vì vai chính do một diễn viên Việt Nam đảm nhận. Năm 1971, tại Đại hội Điện ảnh Á Châu ở Đài Bắc, Đài Loan (Trung Quốc), bà được bầu chọn là Nữ diễn viên khả ái nhất, danh hiệu mà báo chí Sài Gòn khi đó gọi là Ảnh hậu Á Châu. Sự nghiệp của bà còn trải qua giai đoạn đóng phim tại Thái Lan giữa thập niên 1970.
Vai diễn định danh sự nghiệp quốc tế
Năm 1993, Kiều Chinh đảm nhận vai Suyuan trong The Joy Luck Club - phim Hollywood gây tiếng vang lớn, kể về một người phụ nữ Trung Hoa chạy loạn chiến tranh phải bỏ lại 2 con gái sinh đôi. Vai diễn trở thành dấu ấn được nhớ đến nhiều nhất trong sự nghiệp bà, đưa tên tuổi bà vào nhóm nữ diễn viên gốc Á giàu cảm xúc nhất của điện ảnh Mỹ.
Năm 1995, bà được Vietnam Children's Fund cử về Việt Nam khánh thành ngôi trường học đầu tiên do quỹ tài trợ xây dựng. Chuyến đi được đài Fox Television thực hiện thành ký sự Kieu Chinh: A Journey Home, sau đó giành 2 giải Emmy.
Sau The Joy Luck Club, bà tiếp tục góp mặt trong Face, Five Spices, Journey From The Fall... Với vai bà Liu trong Face, bà nhận giải diễn xuất đặc biệt tại Women's Film Festival ở Turin, Italy, vào tháng 3 năm 2003, cùng hạng mục với Shirley MacLaine. Cũng nhờ vai Suyuan, tạp chí Entertainment Weekly xếp bà đứng thứ 22 trong danh sách 50 diễn viên khiến khán giả rơi lệ nhiều nhất lịch sử điện ảnh.
Năm 2005, bà nhận thêm giải America Heritage Award. Xuyên suốt sự nghiệp, Kiều Chinh từng hóa thân thành phụ nữ nhiều nền văn hóa châu Á khác nhau, từ bà mẹ Lào, người vợ Campuchia đến công chúa Ấn Độ, đều mang chung một chiều sâu cảm xúc rất con người. Năm 2021, bà phát hành hồi ký Kiều Chinh, kể lại hành trình từ Hà Nội, Sài Gòn đến cuộc sống nơi đất khách và con đường điện ảnh quốc tế.
Trở lại màn ảnh Việt sau 50 năm
Cuối tháng 6/2026, Kiều Chinh có mặt tại Đà Nẵng dự Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng lần thứ 4 (DANAFF IV), nơi bà được Hiệp hội Điện ảnh Hoa Kỳ trao kỷ niệm chương ghi nhận vai diễn bà nội Hương trong Mãi nợ một lời tạm biệt - phim từng được đoàn làm phim giới thiệu bên lề Liên hoan phim Cannes trước đó ít tháng. Đây là lần đầu tiên bà trở lại Việt Nam sau nhiều năm vắng bóng.
Chia sẻ với tôi, Kiều Chinh cho biết bà sống xa quê hương đã hơn 50 năm, phần lớn thời gian làm nghề ở hải ngoại. Năm ngoái, bà trở về Việt Nam quay Mãi nợ một lời tạm biệt, đảm nhận vai bà nội. "Sau bao nhiêu năm xa cách, nay trở về, tôi có cảm giác như một cuộc hội ngộ", bà nói.
Nói về vai diễn để lại nhiều cảm xúc nhất trong hơn 100 vai suốt sự nghiệp, bà nhắc đến Hồi chuông Thiên Mụ, The Evil Within, Người tình không chân dung, Chiếc bóng bên đường đóng cùng NSND Kim Cương, Thành Được và The Joy Luck Club... Riêng vai bà nội trong phim mới nhất, bà xem đây là hình ảnh tượng trưng cho người phụ nữ Việt Nam cả đời sống cho gia đình, hy sinh và yêu thương.
"Đó là một vai diễn mà tôi không cần phải diễn, chỉ cần sống lại, sống thật, bởi vì cả cuộc đời mình, tôi đã gặp những Bà Nội Việt Nam như vậy", bà nói với tôi.
Đời sống thường nhật của người nghệ sĩ tuổi U90
Về cuộc sống hiện tại, Kiều Chinh cho biết mình có một cuộc đời khá bận rộn, đúng như lời nhà văn Alison Leslie Gold - tác giả cuốn Anne Frank remembered và là bạn thân của bà - từng viết trong lời tựa hồi ký của bà, gọi bà là người phụ nữ đã sống trọn 5 cuộc đời và là một nghệ sĩ tài năng hiếm có.
Bà vẫn đều đặn tham gia các hoạt động xã hội như ra mắt sách, buổi công chiếu phim, chương trình gây quỹ từ thiện, song song với việc làm vườn, đọc sách, tập thể thao giữ sức khỏe. Mỗi khi có phim, bà tự đọc kịch bản, học lời thoại rồi lên đường đến những nơi xa để quay.
"Tôi cảm tạ ơn trên đã cho tôi, ở tuổi này, vẫn còn được tiếp tục lên đường, tiếp tục làm công việc mà mình yêu thích: đóng phim, làm nghệ thuật và phục vụ nghệ thuật. Đó là một ân huệ mà tôi luôn trân trọng", Kiều Chinh chia sẻ.
Lê Quang Thanh Tâm
#Kieuchinh #Mainomotloitambiet
5 days ago (edited) | [YT] | 48
View 2 replies
leminh324
VĨNH BIỆT CA SĨ THANH PHONG
Ca sĩ Thanh Phong, một trong những giọng ca gắn liền với Tam Ca Sao Băng, đã qua đời lúc 19 giờ ngày 7 tháng 9 năm 2026 tại Thành phố Hồ Chí Minh, hưởng thọ 84 tuổi. Sự ra đi của ông khép lại một chặng đường dài của một giọng hát từng để lại dấu ấn sâu đậm trong đời sống tân nhạc miền Nam trước năm 1975.
Với những người yêu âm nhạc Sài Gòn xưa, nhắc đến Thanh Phong là nhắc đến Tam Ca Sao Băng, nhóm tam ca nam gồm Thanh Phong, Phương Đại và Duy Mỹ. Ba giọng hát, ba cá tính nghệ thuật nhưng khi hòa quyện lại tạo nên một phong cách rất riêng, từng làm say mê khán giả tại các đại nhạc hội, phòng trà, đài phát thanh, truyền hình và trên những bản thu âm.
Thanh Phong tên thật là Đào Công Thanh, sinh ngày 3 tháng 5 năm 1942. Từ nhỏ, ông đã sớm bộc lộ năng khiếu âm nhạc. Khi lớp nhạc của nhạc sĩ Nguyễn Đức được mở vào năm 1952, cậu bé Đào Công Thanh mới 10 tuổi đã trở thành một trong những học trò đầu tiên. Chính nhạc sĩ Nguyễn Đức là người dìu dắt ông trên những bước đầu tiên của con đường nghệ thuật và đặt cho ông nghệ danh Thanh Phong.
Sau những năm tháng học nhạc, Thanh Phong từng cộng tác với một số vũ trường ở Sài Gòn và được nhạc sĩ Võ Đức Tuyết hướng dẫn. Ông cũng hoạt động trong Đoàn Văn nghệ Bảo An và sau đó là Biệt Đoàn Văn nghệ Trung ương, nơi cuộc gặp gỡ với Phương Đại và Duy Mỹ đã mở ra một chương đặc biệt trong sự nghiệp của cả ba.
Khoảng năm 1961 đến 1962, trong thời gian sinh hoạt tại Biệt Đoàn Văn nghệ Trung ương, Thanh Phong, vốn yêu thích phong cách của Tam Ca Thăng Long, đã rủ hai người bạn cùng đơn vị là Phương Đại và Duy Mỹ thành lập một ban tam ca nam. Cả ba tìm đến nhạc sĩ Nguyễn Đức để được hướng dẫn cách hát bè, phối hợp giọng hát và xây dựng phong cách trình diễn.
Từ những buổi tập đầu tiên, ba giọng ca dần hình thành một lối hòa âm đặc biệt. Những ca khúc như Đêm Nguyện Cầu, Những Bước Chân Âm Thầm và Thôi trở thành một phần trong những tiết mục đầu tiên của nhóm. Chỉ sau hơn một năm, Tam Ca Sao Băng đã được các chương trình đại nhạc hội, hãng đĩa, đài phát thanh và truyền hình chú ý, tên tuổi nhanh chóng được công chúng biết đến.
Cái tên Sao Băng cũng từ sự dìu dắt của nhạc sĩ Nguyễn Đức mà có. Từ đó, Thanh Phong, Phương Đại và Duy Mỹ trở thành một trong những ban tam ca nam được yêu mến của sân khấu ca nhạc miền Nam.
Điều làm nên sức hấp dẫn của Tam Ca Sao Băng không chỉ nằm ở những ca khúc họ trình bày mà còn ở sự hòa quyện giữa ba giọng hát. Thanh Phong có chất giọng riêng, giàu tình cảm và có sức truyền cảm. Khi đứng cùng Phương Đại và Duy Mỹ, giọng hát của ông tạo nên một tổng thể hài hòa, giúp những ca khúc như Những Bước Chân Âm Thầm, Thôi, Gót Phiêu Du, Tôi Trở Về Thành Phố hay Ly Cà Phê Cuối Cùng sống lâu trong ký ức nhiều thế hệ người nghe.
Tam Ca Sao Băng từng có thời điểm xuất hiện dày đặc trên các sân khấu ca nhạc, phòng trà và trong những chương trình đại nhạc hội. Họ cũng được mời đi biểu diễn ở nước ngoài, trở thành một trong những tên tuổi tiêu biểu của hình thức tam ca nam trong nền tân nhạc miền Nam trước năm 1975.
Nhưng thời gian và biến động của cuộc đời rồi cũng đưa ba người sang những ngả rẽ khác nhau.
Sau năm 1975, Thanh Phong tiếp tục hoạt động nghệ thuật và có thời gian cộng tác với đoàn kịch nói Kim Cương. Năm 1979, ông cùng gia đình sang Pháp định cư. Xa quê hương, Thanh Phong vẫn không rời âm nhạc. Ông tiếp tục ca hát, thu âm, xuất hiện trong những chương trình văn nghệ của cộng đồng người Việt ở hải ngoại và giữ mối liên hệ với những người bạn nghệ sĩ từng gắn bó với mình trong những năm tháng trước đó.
Không chỉ là một ca sĩ, Thanh Phong còn sáng tác và sử dụng bút danh Nguyễn Đào Nguyễn trong một số sáng tác của mình.
Năm 1995, Duy Mỹ qua đời tại Việt Nam. Sự ra đi của ông khiến Tam Ca Sao Băng chỉ còn lại Thanh Phong và Phương Đại. Sau đó, sức khỏe cũng khiến Phương Đại phải rời xa sân khấu. Một thời kỳ rực rỡ của ba giọng hát nam từng làm nên thương hiệu Sao Băng vì thế dần trở thành ký ức.
Thanh Phong vẫn tiếp tục mang tiếng hát của mình đến với khán giả trong những dịp đặc biệt. Dù tuổi cao, ông vẫn giữ được tình yêu dành cho âm nhạc và những ca khúc đã đi cùng tên tuổi mình. Mỗi lần xuất hiện, ông không chỉ hát cho khán giả mà dường như còn hát cho một thời đã xa, cho những người bạn nghệ sĩ và cho một Sài Gòn của những năm tháng cũ.
Có những nghệ sĩ được nhớ đến bởi một ca khúc. Có người được nhớ bởi một vai diễn. Nhưng cũng có những nghệ sĩ được nhớ bởi cả một thời đại mà họ từng góp mặt.
Thanh Phong thuộc về thế hệ ấy.
Tiếng hát của ông gắn với một thời mà các phòng trà Sài Gòn về đêm còn vang lên những bản tình ca, những đại nhạc hội thu hút đông đảo khán giả và những ban tam ca trở thành một phần không thể thiếu của đời sống âm nhạc. Cùng Phương Đại và Duy Mỹ, ông đã để lại một dấu son riêng trong lịch sử tân nhạc miền Nam.
Hôm nay, khi Thanh Phong đã rời xa cõi tạm, Tam Ca Sao Băng cũng chỉ còn lại trong ký ức. Duy Mỹ đã đi trước, nay đến Thanh Phong. Phương Đại đang sống bên Mỹ nhưng sức khỏe cũng không tốt nên cũng không còn hoạt động âm nhạc. Ba tiếng hát từng hòa quyện trên sân khấu năm nào giờ chỉ còn vang vọng qua những bản thu âm cũ và trong ký ức của những người từng yêu mến họ.
Một cánh chim Sao Băng lại đã về trời.
Xin vĩnh biệt ca sĩ Thanh Phong.
Xin tiễn ông về với những người bạn nghệ sĩ đã cùng ông làm nên một phần ký ức đẹp của tân nhạc Việt Nam.
Và xin được giữ lại mãi trong lòng người yêu nhạc tiếng hát Thanh Phong, một tiếng hát của một thời đã qua nhưng chưa bao giờ thực sự mất đi.
Lê Quang Thanh Tâm
#Thanhphong #Tamcasaobang
1 week ago | [YT] | 85
View 12 replies
leminh324
NỮ CA SỸ SƠN CA TRÊN BÌA BÁO KHOA HỌC HUYỀN BÍ CÁCH NAY HƠN 50 NĂM
Các bạn có nhớ nữ danh ca Sơn Ca, người từng hát những tình khúc của Hoàng Thi Thơ rất hay một thời?
Trong kho tàng hình ảnh nghệ thuật miền Nam trước năm 1975, có những bức ảnh nhìn qua tưởng như rất quen thuộc nhưng khi tìm hiểu kỹ lại trở thành một kỷ niệm quý giá. Bức ảnh Sơn Ca trên bìa báo Khoa Học Huyền Bí là một trường hợp như thế.
Ngày ấy, Sơn Ca xuất hiện với một vẻ đẹp rất riêng. Mái tóc đen dài buông tự nhiên, đôi mắt được trang điểm theo phong cách của thời đại và nụ cười nhẹ nhàng tạo nên một dung mạo vừa dịu dàng vừa có nét sang trọng. Đặc biệt, chiếc áo dài với họa tiết nhiều màu sắc càng làm nổi bật vẻ đẹp của người nữ ca sỹ đang ở độ tuổi thanh xuân.
Điều thú vị là hình ảnh này không xuất hiện trên một tờ báo chuyên về âm nhạc hay sân khấu, mà lại nằm trên bìa Khoa Học Huyền Bí. Chính sự kết hợp khá bất ngờ ấy khiến bức ảnh trở nên đặc biệt. Một nữ ca sỹ đang được công chúng yêu mến được chọn làm hình ảnh trang bìa, cho thấy sức hút của Sơn Ca không chỉ nằm ở tiếng hát mà còn ở hình ảnh và phong thái rất được công chúng đương thời chú ý.
Sơn Ca từng được nhắc nhớ qua những ca khúc mang màu sắc trữ tình của Hoàng Thi Thơ. Tiếng hát của bà có nét mềm mại, tình cảm, thích hợp với những giai điệu giàu chất tự sự. Trong ký ức của nhiều người yêu nhạc miền Nam, Sơn Ca là một trong những giọng hát nữ góp phần làm nên diện mạo phong phú của đời sống ca nhạc một thời.
Nhìn lại bức ảnh hôm nay, điều đáng quý nhất không chỉ là nhan sắc của Sơn Ca hơn nửa thế kỷ trước, mà còn là không khí của một thời đã xa. Từ kiểu tóc, cách trang điểm, tà áo cho đến cách một tờ báo lựa chọn hình ảnh nghệ sỹ trên trang bìa, tất cả đều mang theo dấu ấn của một giai đoạn văn hóa rất riêng.
Hơn 50 năm trôi qua, tờ báo có thể đã cũ, màu sắc có thể phai nhạt, giấy in đã mang dấu vết của thời gian, nhưng nụ cười của Sơn Ca vẫn còn đó. Và với những người yêu nhạc xưa, một bức ảnh như thế đôi khi không chỉ giúp chúng ta nhớ lại một người nghệ sỹ, mà còn mở ra cả một khoảng trời ký ức về Sài Gòn và đời sống văn nghệ miền Nam ngày trước.
Lê Quang Thanh Tâm
#Casy #Sonca
2 weeks ago | [YT] | 111
View 2 replies
leminh324
NHỚ NGHỆ SỸ TÚY HOA
Hôm nay được bạn Thanh Nam gửi tặng một tấm ảnh chân dung rất đẹp của nghệ sỹ Túy Hoa, tự nhiên bao nhiêu ký ức cũ lại ùa về.
Nghệ sỹ Túy Hoa là một gương mặt rất đặc biệt của sân khấu và màn ảnh miền Nam. Xuất thân từ cải lương, bà hoạt động ở nhiều lĩnh vực: ca nhạc, kịch nói, điện ảnh và truyền hình. Cùng chồng là nghệ sỹ Anh Lân, bà sáng lập Ban kịch Dân Nam rồi Tân Dân Nam, một trong những ban kịch nổi tiếng của Sài Gòn trước năm 1975, tồn tại bền bỉ và được khán giả yêu mến suốt nhiều thập niên.
Trên Đài Truyền hình Sài Gòn số 9, nghệ sỹ Túy Hoa đóng rất nhiều. Bà thường đóng những vai đào mụ, những bà nhà giàu, những nhân vật có chút sắc sảo, hơi ác mà vẫn rất sang. Cái thần thái ấy dường như chỉ cần bà bước ra là đã có. Từ sân khấu đến truyền hình, bà đều diễn rất tự nhiên, rất duyên.
Điện ảnh thì lại càng nhiều. Nghệ sỹ Túy Hoa tham gia không biết bao nhiêu bộ phim của một thời vàng son. Bây giờ thỉnh thoảng mở YouTube xem lại phim hay kịch xưa, tôi vẫn bắt gặp gương mặt quen thuộc ấy, vẫn nụ cười, ánh mắt và lối diễn rất riêng của bà.
Nghệ sỹ Túy Hoa còn là mẹ của Túy Phượng, người đẹp từng đoạt danh hiệu Hoa hậu Đông Phương, đồng thời cũng là ca sỹ, kịch sỹ và minh tinh điện ảnh nổi tiếng. Hai mẹ con đều là những nghệ sỹ đa tài, mỗi người đều để lại dấu ấn đẹp trong nghệ thuật.
Nhưng điều làm tôi nhớ nhất lại không phải trên sân khấu hay màn ảnh.
Những năm sau 1975, có một thời gian nghệ sỹ Túy Hoa về sống ở Cư xá Cửu Long, gần nhà tôi. Khi ấy tôi chỉ khoảng bảy, tám tuổi, thời bao cấp còn nhiều khó khăn. Mỗi ngày tôi ngồi bán bánh cam trước cổng Công ty Bảo đảm Hàng hải để phụ gia đình. Hôm nào bán cũng đắt lắm.
Nghệ sỹ Túy Hoa thỉnh thoảng ghé mua bánh cam của tôi. Tôi còn nhớ dáng bà vẫn còn rất sang, dù lúc ấy đã mặc áo bà ba và quần đen giản dị. Có những người không cần son phấn hay quần áo lộng lẫy, vẫn giữ được cái phong thái của một nghệ sỹ. Trong ký ức của đứa bé bán bánh cam ngày ấy, bà Túy Hoa là người như vậy.
Rồi thời gian trôi qua, tôi không còn thấy bà xuất hiện nhiều trên phim hay trên truyền hình nữa. Khi còn nhỏ, tôi cũng chẳng hiểu vì sao, chỉ thấy một gương mặt quen thuộc bỗng nhiên vắng bóng.
Nghệ sỹ Túy Hoa qua đời vào năm 1995. Vài năm sau, người con gái tài hoa của bà là Túy Phượng cũng rời cõi tạm vào năm 2001. Hai thế hệ nghệ sỹ của một gia đình lần lượt khép lại, để lại nhiều tiếc nuối cho những người từng yêu mến sân khấu và điện ảnh Sài Gòn.
Tấm ảnh chân dung này vì thế không chỉ là một bức ảnh đẹp của năm nào. Với tôi, đó còn là hình ảnh của một người hàng xóm cũ, một nghệ sỹ tài danh từng đi ngang qua tuổi thơ mình, ghé mua vài chiếc bánh cam của một cậu bé ngồi bên lề đường. Có những cuộc gặp rất ngắn, nhưng lại ở lại trong ký ức suốt cả đời.
Xin thắp một nén hương lòng, tưởng nhớ nghệ sỹ Túy Hoa. Một gương mặt từng rất lừng lẫy của sân khấu, điện ảnh và truyền hình Việt Nam, và cũng là một phần rất đẹp trong ký ức Sài Gòn của tôi.
Lê Quang Thanh Tâm
#Nghesy #Tuyhoa
3 weeks ago | [YT] | 81
View 7 replies
leminh324
NAM NGHỆ SỸ THANH TÚ TRONG KỊCH TRUYỀN HÌNH
Trong ký ức của nhiều khán giả miền Nam trước năm 1975, Thanh Tú không chỉ là một kép cải lương có ngoại hình sáng sân khấu và giọng ca truyền cảm, mà còn là một gương mặt quen thuộc trên màn ảnh nhỏ của Đài Truyền hình Việt Nam (THVN) số 9. Bên cạnh hoạt động trên sân khấu cải lương và điện ảnh, anh còn ghi dấu ấn đậm nét trong lĩnh vực kịch truyền hình, một loại hình nghệ thuật đang phát triển mạnh mẽ từ giữa thập niên 1960 và đầu thập niên 1970.
Bức chân dung này ghi lại hình ảnh Thanh Tú trong vở kịch truyền hình Kho Tàng Nhà Họ Lý. Với gương mặt góc cạnh, ánh mắt sâu và phong thái điềm đạm, Thanh Tú thể hiện vẻ trầm tư của nhân vật chỉ bằng một ánh nhìn. Đây cũng là phong cách diễn xuất đã giúp Thanh Tú tạo được dấu ấn riêng: tự nhiên, tiết chế nhưng giàu cảm xúc, rất phù hợp với ngôn ngữ của truyền hình.
Thời bấy giờ, Thanh Tú là một thành viên quen thuộc của Ban Kịch Thẩm Thúy Hằng, một trong những ban kịch truyền hình nổi tiếng nhất trên Đài THVN số 9. Thanh Tú cũng thường xuyên xuất hiện trong chương trình Kịch lúc 0 giờ, do đạo diễn Lê Hoàng Hoa dàn dựng.
Trên sân khấu kịch, Thanh Tú có cơ hội cộng tác với nhiều tên tuổi lớn của nghệ thuật Việt Nam như Thẩm Thúy Hằng, Ngọc Đức, ông Năm Châu, bà Kim Cúc cùng nhiều nghệ sĩ tài danh khác. Mỗi người mang một phong cách riêng, nhưng Thanh Tú luôn giữ được nét diễn chân thành, tạo nên sự hòa quyện với bạn diễn và góp phần làm nên thành công của nhiều vở kịch được công chúng đón nhận nồng nhiệt.
Dù được biết đến nhiều với cải lương và điện ảnh, những đóng góp của Thanh Tú cho kịch truyền hình cũng là một phần đáng nhớ trong sự nghiệp nghệ thuật của người nghệ sỹ này. Qua những vai diễn trên màn ảnh nhỏ, Thanh Tú đã chứng minh khả năng hóa thân đa dạng và sức hút của một nghệ sỹ toàn diện.
Ngày nay, bức ảnh còn lưu lại về Thanh Tú diễn kịch không chỉ có giá trị tư liệu, mà còn gợi nhắc về một giai đoạn vàng son của kịch truyền hình miền Nam, nơi những nghệ sỹ tài năng như Thanh Tú đã góp phần tạo nên một đời sống văn hóa phong phú và đầy sức sống.
Lê Quang Thanh Tâm
#Thanhtu #Kich #THVN9
1 month ago | [YT] | 72
View 5 replies
leminh324
THANH PHONG VÀ SƠN CA TRÊN BÌA BÁO PHỤ NỮ MỚI
Bức ảnh mà quý độc giả đang nhìn thấy là hình ảnh của nam ca sỹ Thanh Phong và nữ ca sỹ Sơn Ca trên bìa báo Phụ Nữ Mới. Đây là một trong những bức ảnh màu đẹp của hai ca sỹ, do nhà quay phim, nhiếp ảnh gia Thanh Mỹ thực hiện.
Thanh Mỹ không chỉ là một nhà quay phim tài năng của điện ảnh miền Nam mà còn là một nhiếp ảnh gia được nhiều nghệ sỹ tên tuổi tin tưởng gửi gắm. Những bức chân dung do ông thực hiện luôn mang phong cách tự nhiên, bố cục giản dị nhưng tinh tế, góp phần lưu giữ hình ảnh của nhiều gương mặt nổi tiếng trong làng nghệ thuật Việt Nam trước năm 1975.
Trong bức ảnh này, Thanh Phong và Sơn Ca xuất hiện với nụ cười rạng rỡ, trang phục mang đậm phong cách thời trang đầu thập niên 1970. Màu sắc tươi sáng cùng ánh sáng mềm mại đã tạo nên một bức chân dung đầy sức sống, phản ánh tinh thần lạc quan của nền tân nhạc miền Nam trong giai đoạn phát triển sôi động.
Thanh Phong là một trong những giọng ca được khán giả yêu mến nhờ chất giọng ấm áp, truyền cảm cùng phong cách biểu diễn lịch lãm. Ông thường xuất hiện trên các sân khấu ca nhạc, chương trình phát thanh, truyền hình và các tạp chí văn nghệ, góp phần tạo nên diện mạo của nền tân nhạc Sài Gòn trong nhiều năm.Khán giả yêu thích nhất là khi Thanh Phong hát trong nhóm Tam Ca Sao Băng.
Bên cạnh ông là Sơn Ca, một trong những nữ ca sỹ nổi bật của thế hệ trẻ lúc bấy giờ. Với chất giọng trong trẻo, giàu cảm xúc cùng gương mặt khả ái, Sơn Ca nhanh chóng trở thành cái tên quen thuộc với công chúng yêu nhạc. Bà ghi dấu ấn qua nhiều ca khúc trữ tình, quê hương và nhạc trẻ, đồng thời thường xuyên xuất hiện trên bìa các tạp chí văn nghệ, điện ảnh và phụ nữ. Sơn Ca là người trình diễn thành công nhất nhiều ca khúc của nhạc sỹ Hoàng Thi Thơ.
Những bức ảnh bìa như thế này không chỉ có giá trị quảng bá cho các nghệ sỹ đương thời mà ngày nay còn trở thành những tư liệu quý, phản ánh một giai đoạn rực rỡ của đời sống văn hóa, âm nhạc và báo chí miền Nam Việt Nam. Qua ống kính của Thanh Mỹ, người xem không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của hai ca sỹ mà còn thấy được phong cách nhiếp ảnh chân dung đặc trưng của một thời, nơi vẻ đẹp tự nhiên và thần thái của nhân vật luôn được đặt lên hàng đầu.
Trải qua nhiều thập niên, bản in của bìa báo đã chịu ảnh hưởng của thời gian với hiện tượng phai màu, trầy xước và xuống cấp. Việc phục hồi lại bức ảnh hôm nay không nhằm hiện đại hóa hay thay đổi diện mạo của các nghệ sỹ, mà chỉ mong đưa hình ảnh trở về gần nhất với bản in nguyên thủy, góp phần lưu giữ những ký ức đẹp của nền âm nhạc Việt Nam và tôn vinh giá trị của những tư liệu báo chí xưa còn sót lại.
Lê Quang Thanh Tâm
#Thanhphong #Sonca
1 month ago (edited) | [YT] | 43
View 1 reply
leminh324
HUỲNH THANH TRÀ VÀ KIỀU MAI LÝ ĐẸP KHÔNG NÈ?
Đây là một trong những hình ảnh trên bìa báo Sân Khấu Mới. Nam nghệ sỹ Huỳnh Thanh Trà, tài tử của bộ phim Loan Mắt Nhung, và cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn và rất duyên dáng đứng bên cạnh người nam nghệ sỹ ấy chính là nữ nghệ sỹ Kiều Mai Lý.
Kiều Mai Lý từng cộng tác với nhiều đoàn cải lương nổi tiếng, sau đó về đoàn Thanh Minh rồi đoàn Thanh Nga, đảm nhận nhiều vai đào nhì được khán giả yêu mến. Sở hữu giọng ca lanh lảnh, làn hơi khỏe và phong cách diễn tự nhiên, cô để lại nhiều thiện cảm qua mỗi lần xuất hiện trên sân khấu.
Không chỉ thành công với cải lương, cô còn tham gia một số bộ phim điện ảnh và truyền hình, góp thêm dấu ấn trong sự nghiệp nghệ thuật của mình.
Đến khi lớn tuổi hơn, nữ nghệ sỹ chuyển hướng sang diễn hài. Bằng lối diễn duyên dáng, hoạt ngôn, nụ cười tươi và giọng nói lanh lảnh đặc trưng, cô nhanh chóng chinh phục khán giả ở một lĩnh vực hoàn toàn khác. Đó là điều không phải nghệ sỹ cải lương nào cũng làm được.
Cho đến nay, dù không còn ở thời kỳ đỉnh cao, cô vẫn miệt mài "chạy show" mỗi khi có lời mời, tiếp tục mang tiếng cười và niềm vui đến với công chúng.
Còn nam tài tử kiêm kịch sỹ Huỳnh Thanh Trà hiện đang số an nhàn tại Viện dưỡng lão Thị Nghè.
Lê Quang Thanh Tâm
#Huynhthanhtra #Kieumaily
1 month ago | [YT] | 56
View 3 replies
leminh324
THÀNH ĐƯỢC VÀ THANH NGUYỆT TRÊN BÌA BÁO SÂN KHẤU MỚI NĂM 1974
Giữa rất nhiều bìa báo văn nghệ của miền Nam trước năm 1975, trang bìa Báo Sân Khấu Mới năm 1974 với hình ảnh nghệ sỹ Thành Được và Thanh Nguyệt là một trong những bức ảnh để lại nhiều ấn tượng. Không cầu kỳ về bố cục hay màu sắc, nhưng chính vẻ tự nhiên, rạng rỡ của hai nghệ sỹ đã tạo nên sức hút đặc biệt, phản ánh sinh động không khí phát triển sôi nổi của sân khấu cải lương trong giai đoạn cực thịnh.
Thành Được là vị vua không ngai của sân khấu cải lương trong thập niên 1960 và đầu thập niên 1970. Ông sở hữu chất giọng sáng, diễn xuất chân thành và thường đảm nhận nhiều vai kép chính.
Thanh Nguyệt cũng là một nữ nghệ sỹ được khán giả yêu thích nhờ vẻ đẹp nền nã cùng phong cách biểu diễn trầm mà duyên dáng. Trên sân khấu, bà thường tạo thiện cảm bởi lối ca mềm mại, diễn xuất tự nhiên và khả năng thể hiện những nhân vật có chiều sâu tâm lý. Hình ảnh của bà trên bìa báo cho thấy vẻ đẹp tiêu biểu của nữ nghệ sỹ cải lương đầu thập niên 1970: thanh lịch, kín đáo nhưng vẫn đầy cuốn hút.
Quan sát kỹ bức ảnh, người xem còn cảm nhận được phong cách nhiếp ảnh chân dung báo chí của thời kỳ này. Không có kỹ thuật chỉnh sửa hay xử lý hình ảnh như ngày nay, tất cả đều dựa vào ánh sáng, góc chụp và thần thái của nhân vật. Chính vì thế, nụ cười của Thành Được hay ánh mắt của Thanh Nguyệt đều mang đến cảm giác chân thực, gần gũi và giàu cảm xúc.
Ngày nay, sau hơn nửa thế kỷ, bìa báo Sân Khấu Mới năm 1974 không chỉ còn là một ấn phẩm báo chí thông thường mà đã trở thành một tư liệu quý của lịch sử sân khấu Việt Nam. Nó lưu giữ hình ảnh của hai nghệ sỹ tài năng trong giai đoạn đẹp nhất của sự nghiệp, đồng thời phản ánh diện mạo của nền cải lương miền Nam khi đang ở thời kỳ rực rỡ.
Đối với những người yêu nghệ thuật sân khấu, mỗi trang bìa báo cũ là một lát cắt của ký ức. Và bức ảnh Thành Được - Thanh Nguyệt trên Sân Khấu Mới năm 1974 chính là một trong những lát cắt đẹp ấy, nhắc nhớ về một thời vàng son của cải lương Việt Nam, nơi tài năng, nhan sắc và niềm đam mê nghệ thuật cùng tỏa sáng trên sân khấu cũng như trên những trang báo đã đi vào lịch sử.
Lê Quang Thanh Tâm
#Thanhduoc #Thanhnguyet
1 month ago (edited) | [YT] | 40
View 3 replies
leminh324
NHỚ HUY CƯỜNG VÀ NHƯ LOAN
Đây là một bức ảnh hiếm ghi lại khoảnh khắc nam tài tử Huy Cường và nữ diễn viên Như Loan trong bộ phim Đời Chưa Trang Điểm. Tấm ảnh từng được Nhật báo Trắng Đen đăng tải trong thời gian diễn ra cuộc bầu chọn Giải Kim Khánh năm 1973, giải thưởng điện ảnh uy tín và được đông đảo khán giả miền Nam yêu thích trước năm 1975.
Năm 1973, hãng phim tư nhân Lam Sơn do ông Bùi Sơn Duân làm chủ đã thực hiện bộ phim Đời Chưa Trang Điểm, chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Văn Quang. Phim do đạo diễn Hoàng Vĩnh Lộc thực hiện, quy tụ dàn diễn viên nổi tiếng của điện ảnh Việt Nam lúc bấy giờ như Huy Cường, Như Loan, Nguyễn Chánh Tín, Thanh Hương, Bích Thuận, Phong Trần Tiếu, Bùi Đăng Khoa... Đây là một trong những bộ phim gây nhiều chú ý bởi nội dung táo bạo khi khai thác bi kịch của một người lính bị thương ở bộ phận sinh dục sau chiến tranh, từ đó phản ánh những mất mát cả về thể xác lẫn tinh thần mà chiến tranh phi nghĩa để lại cho con người.
Trong phim, Huy Cường tiếp tục khẳng định khả năng diễn xuất đa dạng của mình. Sở hữu gương mặt điển trai nhưng đầy cá tính, ông thường được các đạo diễn giao đảm nhận những vai chính phản diện, từ công tử ăn chơi, tay ma cô, kẻ lưu manh, dân giang hồ cho đến những nhân vật gian xảo, bậm trợn và đầy thủ đoạn. Mỗi vai diễn đều được Huy Cường thể hiện với thần thái riêng, khiến nhân vật trở nên sống động và đáng nhớ.
Không chỉ thành công với dạng vai phản diện, Huy Cường còn chứng minh khả năng hóa thân linh hoạt qua những nhân vật có chiều sâu tâm lý. Từ hình ảnh một trí thức khoác áo lính, phải đối mặt với sự khốc liệt của chiến tranh, đến những con người mang nhiều dằn vặt nội tâm, ông đều diễn xuất tự nhiên, chân thực và thuyết phục. Chính sự biến hóa ấy đã giúp Huy Cường trở thành một trong những nam diễn viên thực lực của điện ảnh miền Nam trước năm 1975.
Huy Cường tên thật là Vũ Minh Chính. Trong sự nghiệp điện ảnh của mình, ông tham gia nhiều bộ phim như Con Búp Bê Nhồi Bông (1965), Xin Nhận Nơi Này Làm Quê Hương (1970), Tiếng Hát Học Trò (1970), Gánh Hàng Hoa (1972), Xin Đừng Bỏ Em (1973), Đời Chưa Trang Điểm (1973)... Dù không xuất hiện quá nhiều trên màn bạc như một số ngôi sao cùng thời, Huy Cường vẫn để lại dấu ấn riêng nhờ lối diễn xuất chắc tay và khả năng hóa thân vào nhiều dạng nhân vật khác nhau.
Ngày nay, Huy Cường đã đi xa. Thế nhưng, mỗi lần nhìn lại những bức ảnh cũ hay những thước phim còn lưu giữ, người yêu điện ảnh vẫn không khỏi bồi hồi nhớ đến một nam tài tử tài hoa từng góp phần làm nên diện mạo của điện ảnh Sài Gòn ngày trước. Và bức ảnh chụp cùng Như Loan trong Đời Chưa Trang Điểm không chỉ là một tư liệu quý hiếm, mà còn gợi nhớ về một thời kỳ cũ với biết bao gương mặt tài năng đã trở thành ký ức đẹp trong lòng nhiều thế hệ khán giả.
Lê Quang Thanh Tâm
#Huycuong #Nhuloan #Kimkhanh
1 month ago | [YT] | 43
View 4 replies
leminh324
KỲ NỮ KIM CƯƠNG NHỮNG NĂM HƯƠNG SẮC
Đây là một bức ảnh NSND Kim Cương lúc thanh xuân đăng bìa và kèm hai trang giữa của báo Điện Ảnh số 238, phát hành tháng 10 năm 1962, nhằm quảng bá cho bộ phim Đôi Mắt Huyền. Từ bộ ảnh gồm 12 chân dung, tôi xin chọn lại một bức ảnh tiêu biểu để giới thiệu cùng các bạn.
Nhìn lại những bức chân dung ấy sau hơn sáu thập niên, người xem vẫn dễ dàng cảm nhận được vẻ đẹp rất riêng của Kim Cương. Đó không phải vẻ đẹp rực rỡ theo kiểu minh tinh màn bạc, mà là nét đằm thắm, trí tuệ và sang trọng toát lên từ ánh mắt, nụ cười và thần thái. Mỗi góc nghiêng, mỗi biểu cảm đều mang đến cảm giác gần gũi nhưng vẫn đầy cuốn hút, đủ để hiểu vì sao Kim Cương từng được xem là một trong những biểu tượng nhan sắc và tài năng của sân khấu, điện ảnh miền Nam.
Những bức ảnh này cũng lưu giữ một thời thanh xuân rực rỡ của người nghệ sỹ đa tài, khi tên tuổi Kim Cương đang ở đỉnh cao với sân khấu kịch nói, đồng thời là nữ diễn viên đóng nhiều vai chính trong phim ảnh nhất. Đến hôm nay, chúng không chỉ còn giá trị nghệ thuật mà còn là những tư liệu quý, giúp người yêu điện ảnh và sân khấu hình dung rõ hơn về dung nhan, phong thái và sức hút của một kỳ nữ đã làm say lòng nhiều thế hệ khán giả.
Xin mượn một đoạn tâm sự của nữ nghệ sỹ Kim Cương được đăng trong phần mở đầu của bài báo, bên cạnh 12 tấm ảnh chân dung ở hai trang giữa:
“Tiếng vỗ tay hoan nghênh tỏa rộng với những giả dối ở đời giết chết… Tôi chết dần theo năm tháng. Chết dần theo mỗi lần thành công… Niềm tuyệt vọng cứ lớn dần, lớn dần đưa tôi đến chỗ mất thăng bằng. Có những lúc tôi điên lên trong nước mắt, trong tiếng thét thất thanh cầu cứu…”
Đọc lại những dòng tâm sự ấy, người ta càng thêm thấu hiểu một nghịch lý quen thuộc của đời nghệ sỹ. Đằng sau những bức chân dung đẹp như tranh, sau ánh hào quang và những tràng pháo tay không dứt là một tâm hồn nhiều trăn trở, cô đơn và luôn phải vật lộn với chính mình. Có lẽ cũng vì thế mà vẻ đẹp của Kim Cương không chỉ nằm ở nhan sắc, mà còn ở chiều sâu của một người nghệ sỹ sống hết mình với nghề, luôn khát khao tìm kiếm sự chân thật trong nghệ thuật và trong cuộc đời.
Hơn 60 năm đã trôi qua, những bức ảnh trên báo Điện Ảnh vẫn còn nguyên sức lay động. Chúng không chỉ nhắc nhớ một thời hương sắc của kỳ nữ Kim Cương, mà còn lưu giữ hình ảnh của một nghệ sỹ lớn, người đã dành trọn cuộc đời cho sân khấu và để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử nghệ thuật Việt Nam.
Lê Quang Thanh Tâm
#Kimcuong #Kynu
1 month ago | [YT] | 43
View 2 replies
Load more