Có một điều mà tớ nhận ra rằng. Mặc dù chủ đề của bài vẫn nói về thứ mà người ta hay gọi là thất tình. Một chủ đề mà tớ đã nghe rất nghe rất nhàm chán khi còn nhạc Việt.
Tớ không biết rằng người Nhật sẽ có cảm giác thế nào khi nghe mãi một thể loại nhạc như thế này.
Liệu họ có cảm thấy chán giống như tớ đã từng cảm thấy khi nghe nhạc Việt hồi xưa chăng?
Nhưng đối với riêng cảm nhận từ góc nhìn của tớ mà nói. Cảm nhận đầu tiên của tớ khi nghe bài này... không phải là nó buồn hay vui, cũng không phải là cảm thấy cảm thông cho cảm xúc của người trong bài hát. Mà chỉ đơn giản là thấy nó đẹp quá.
Phải vậy, thay vì họ kể lể về những cảm xúc mà họ đã trải qua. Họ tô điểm nó với những màu sắc, sắc thái khác nhau. Họ đã thành công biến trải nghiệm của tớ thành một cuộc dạo chơi nho nhỏ... Điều đó phần nào khiến mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn. Tớ cũng có thể thoải mái chiêm nghiệm lại những gì đã xảy ra, cũng như cũng có thể thoải mái dõi theo cảm xúc của người trong bài hát mà không trở nên bi lụy.
Phải chăng người viết nên giai điệu này cũng không muốn người khác phải gánh lấy cảm xúc mình!
Có lẽ đó cũng là một trong những lí do mà tớ dần chuyển sang thích nhạc Nhật.
Hajime Edoyami
Đây là lần thứ hai tớ coi lại nó.
Có một điều mà tớ nhận ra rằng. Mặc dù chủ đề của bài vẫn nói về thứ mà người ta hay gọi là thất tình. Một chủ đề mà tớ đã nghe rất nghe rất nhàm chán khi còn nhạc Việt.
Tớ không biết rằng người Nhật sẽ có cảm giác thế nào khi nghe mãi một thể loại nhạc như thế này.
Liệu họ có cảm thấy chán giống như tớ đã từng cảm thấy khi nghe nhạc Việt hồi xưa chăng?
Nhưng đối với riêng cảm nhận từ góc nhìn của tớ mà nói. Cảm nhận đầu tiên của tớ khi nghe bài này... không phải là nó buồn hay vui, cũng không phải là cảm thấy cảm thông cho cảm xúc của người trong bài hát. Mà chỉ đơn giản là thấy nó đẹp quá.
Phải vậy, thay vì họ kể lể về những cảm xúc mà họ đã trải qua. Họ tô điểm nó với những màu sắc, sắc thái khác nhau. Họ đã thành công biến trải nghiệm của tớ thành một cuộc dạo chơi nho nhỏ... Điều đó phần nào khiến mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn. Tớ cũng có thể thoải mái chiêm nghiệm lại những gì đã xảy ra, cũng như cũng có thể thoải mái dõi theo cảm xúc của người trong bài hát mà không trở nên bi lụy.
Phải chăng người viết nên giai điệu này cũng không muốn người khác phải gánh lấy cảm xúc mình!
Có lẽ đó cũng là một trong những lí do mà tớ dần chuyển sang thích nhạc Nhật.
4 months ago (edited) | [YT] | 0
View 0 replies