Phật Pháp Màu Nhiệm

Niệm 1 câu “ A Di Đà Phật “, Phước Sanh Vô Lượng

Lạy Phật Một Lạy, Tội Diệt Hà Sa

A DI ĐÀ PHẬT 🙏


Phật Pháp Màu Nhiệm

Khi bạn làm các việc thiện như phóng sinh, ấn tống kinh Phật hoặc giúp đỡ mọi người với tấm lòng chân thành.

Dù chẳng mong cầu gì cho riêng mình nhưng theo nhân quả khi phước đến bắt buộc bạn phải giàu sang phú quý và gặp nhiều may mắn, đó là nguyên tắc.

Còn như bạn làm phước mà chưa thấy cuộc đời mình thay đổi là vì còn phải trả xong nghiệp của quá khứ.

Nhưng rồi vài năm sau cuộc đời nhất định cũng phải tốt lên mỗi ngày, vận mệnh nhất định sẽ thay đổi. Vì khi phúc đủ lớn, sẽ chiêu cảm mọi vận khí của đất trời.

Khi có phước rồi hãy nguyện với Phật rằng:

Kính lạy Phật từ bi, những ngày khốn khó nhờ ơn Phật mà con biết tin sâu nhân quả, biết tu tập làm nhiều công đức lành, nay quả báo đến dù con chẳng mong cầu.

Xin chư Phật hộ trì cho con luôn giữ được tâm khiêm hạ như thủa ban đầu, xin cho con dù sống trong giàu sang cũng không đánh mất chính mình. Dù thành công đến đâu cũng xin nguyện gìn giữ trái tim mình lương thiện đến hơi thở cuối cùng.

Cư sĩ Long Khả Nam

1 week ago | [YT] | 0

Phật Pháp Màu Nhiệm

DÂNG CÚNG ĐỨC PHẬT MỘT NẮM ĐẤT

Buổi sớm hôm ấy, khi ánh mặt trời còn chưa xuyên hết màn sương nhẹ, Đức Thế Tôn cùng chư Tỳ Kheo lặng lẽ đi vào thành Vương Xá khất thực.

Bước chân Ngài an tịnh, dung nghi sáng rỡ, khiến không gian như lắng dịu.

Đường phố hôm đó vắng người, những gia đình thường dâng cúng đã đi làm sớm. Giữa lúc ấy, bên vệ đường có một em bé nghèo khó, quần áo cũ sờn, đang chơi với những nắm đất mềm.

Em nhìn thấy Đức Phật oai nghi tĩnh lặng từ xa tiến lại, dung mạo từ bi của Thế Tôn khiến tâm em khởi lên lòng tôn kính thuần khiết.

Em nhìn quanh, nhưng không có gì để cúng, ngoài một một ít đất sạch mà em vừa lấy để nắn trò chơi. Không do dự, em bé hai tay nâng nắm đất, chạy đến trước Đức Phật:

“Bạch Đức Thế Tôn, con chẳng có gì quý giá… Con xin dâng Ngài nắm đất này.”

Đức Phật dừng lại, nhìn em bé bằng ánh mắt hiền từ. Nắm đất chỉ là vật tầm thường, nhưng tâm em bé rất trong sạch, nên Đức Phật hoan hỷ đón nhận, khiến Tỳ Kheo đi theo vô cùng cảm phục nhưng cũng không khỏi băn khoăn.

Đức Phật không nói gì, tiếp tục bước đi vào thành. Khi trở về tịnh xá, Ngài gọi tôn giả A Nan:

“Này A Nan, hãy đem nắm đất vừa nảy đến đây. Ta sẽ dùng nó để đắp phần mái của tịnh thất đang bị hư hỏng "

Tôn giả A Nan vâng lời, nắm đất nhỏ mà em bé dâng cúng đã được dùng để vá lại một góc nhỏ của ngôi tịnh thất.

Đức Phật nhìn đại chúng, rồi nói:

“Không phải vật dâng cúng tạo nên công đức, mà chính là tấm lòng thanh tịnh cúng dường. Dù chỉ một nắm đất, nếu tâm ấy trong sạch, thì phước đức vô lượng vô biên.

Em bé này, nhiều đời sau sẽ hưởng phước báo lớn, sanh vào nơi giàu sang, phú quý. Đến một kiếp, em sẽ sinh vào hoàng cung làm vua. Tất cả đều từ nhân lành của nắm đất hôm nay. "

Nghe vậy, đại chúng đều hoan hỷ, đảnh lễ Đức Phật rồi lui ra.

Trong nhiều kinh điển xưa, em bé đó chính là tiền thân của vua A Xà Thế, người sau này lên ngôi vua nước Ma Ha Kiệt Đà.

Cư sĩ Long Khả Nam viết lại từ những câu chuyện nhân quả trong Phật giáo.

2 weeks ago | [YT] | 1

Phật Pháp Màu Nhiệm

ĐÊM ĐỨC PHẬT THÀNH ĐẠO, MƯỜI PHƯƠNG PHÁP GIỚI ĐỀU TRẤN ĐỘNG

Đêm trăng tròn tháng tháng Chạp âm lịch năm ấy, bầu trời xứ Ma Kiệt Đà trong vắt lạ thường.

Ánh trăng hiền hòa soi xuống dòng Ni Liên Thiền tĩnh lặng, phản chiếu bóng một bậc đại nhân đang an tọa bất động dưới cội Bồ Đề xanh thẳm.

Nơi ấy, Thái tử Tất Đạt Đa đã rời bỏ hoàng cung, trải qua sáu năm khổ hạnh, giờ đây ngồi trên tòa cỏ cát tường với thân ngay thẳng, hơi thở điều hòa, tâm kiên cố như kim cương bất hoại.

Ngài phát lời đại nguyện trước trời đất: dù thân này có tan nát, máu có khô, xương có mòn, nếu chưa chứng được Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, quyết không rời khỏi chỗ ngồi này.

Khi lời nguyện vừa khởi lên, toàn thể pháp giới như lặng im. Gió ngừng thổi, cỏ cây thôi lay động, không gian chìm vào sự tĩnh mịch sâu xa chưa từng có.

Vào canh đầu của đêm, ma vương Ba Tuần cùng vô số ma quân kéo đến.

Những hình tướng đáng sợ hiện ra, sấm chớp vang rền, cuồng phong nổi dậy, dục vọng, sợ hãi và nghi hoặc dồn dập khởi lên như muốn làm lay động ý chí của bậc cầu đạo.

Nhưng trước tất cả những biến động ấy, tâm của Bồ Tát vẫn an nhiên bất động.

Ngài không dùng thần thông để đối kháng, không dùng quyền lực để hàng phục, mà chiến thắng bằng định lực sâu dày và lòng từ bi vô hạn.

Khi Ngài nhẹ nhàng đưa tay chạm xuống đại địa, đất mẹ liền làm chứng cho vô lượng hạnh lành đã tích tụ qua vô số kiếp.

Ngay trong khoảnh khắc ấy, ma quân tan rã, bóng tối lui dần như sương sớm trước ánh bình minh.

Canh giữa của đêm trôi qua trong tịch lặng thâm sâu. Bồ Tát nhập vào đại định, thiên nhãn minh liền khai mở.

Ngài thấy rõ sinh tử của muôn loài: kẻ từ đâu đến, chết rồi đi về đâu, theo nghiệp thiện ác mà trôi lăn trong sáu nẻo luân hồi.

Có chúng sinh nhờ phước lành mà sinh lên cõi trời, có kẻ vì tham sân si mà rơi vào đường khổ. Tất cả vận hành không do ngẫu nhiên, mà đều nương theo nhân quả công bằng và chính xác như bóng theo hình.

Trí tuệ ấy không do ai truyền dạy, không do suy luận mà thành, mà tự hiển lộ như mặt trăng phá tan màn mây vô minh.

Đến canh cuối của đêm, khi sao mai vừa ló dạng nơi chân trời phía Đông, đại trí tuệ tối thượng hoàn toàn viên mãn. Túc mạng minh khai mở, Ngài thấy rõ vô lượng đời quá khứ của chính mình.

Thiên nhãn minh rực sáng, thấu suốt sinh tử của tất cả chúng sinh. Và cuối cùng, lậu tận minh thành tựu, mọi tham ái, vô minh, phiền não đều được đoạn trừ tận gốc.

Ngay giây phút ấy, trong sự tịch tĩnh tuyệt đối, Ngài tự chứng lời chân thật: sinh đã tận, phạm hạnh đã thành, việc cần làm đã làm xong, không còn trở lại vòng sinh tử này nữa.

Bồ Tát Tất Đạt Đa đã trở thành Đức Phật, bậc Giác Ngộ hoàn toàn, người tự mình tỉnh thức và chỉ đường tỉnh thức cho muôn loài.

Khi Đức Phật thành đạo, theo lời kinh ghi lại, đại địa chấn động sáu cách, ánh sáng nhiệm mầu chiếu khắp mười phương thế giới, vượt hơn cả ánh sáng của chư thiên.

Từ cõi Dục giới cho đến các tầng trời Sắc giới, chư thiên đều cảm nhận được điềm lành hy hữu. Thiên nhạc tự vang giữa hư không, hương trời lan tỏa khắp nơi, hoa Mạn Đà La nhẹ rơi như mưa pháp cúng dường.

Chư thiên đều hoan hỷ vui sướng vì trong thế gian đã xuất hiện bậc Giác ngộ, ngọn đèn Chánh Pháp nay đã được thắp sáng soi rọi thế gian, khẳng định rằng khổ đau có thể chấm dứt và luân hồi có thể vượt qua.

Hơn hai ngàn năm trăm năm đã đi qua, ngày Đức Phật thành đạo không chỉ là một dấu mốc của lịch sử, mà còn là ngày lễ linh thiêng để mỗi người con Phật quay về soi sáng tâm mình.

Quỳ trước Tam Bảo, cùng nhau làm những việc phúc lành và gìn giữ cho ánh sáng chánh pháp mãi trường tồn, bất diệt giữa thế gian.

Cư sĩ Long Khả Nam kính bút

2 weeks ago | [YT] | 1

Phật Pháp Màu Nhiệm

Đức Phật dạy:

Con hãy học theo hạnh của đất. Dù người đời đặt lên đất những điều tinh sạch và đẹp đẽ như hoa thơm, nước quý, sữa lành.

Hoặc đem đổ lên đất những vật bất tịnh như phân, nước tiểu, nước miếng, máu mủ, thì đất vẫn thản nhiên tiếp nhận tất cả, không hoan hỷ, cũng không phẫn nộ.

Đất chỉ lặng lẽ nuôi dưỡng và nâng đỡ muôn loài. Đến đúng mùa, đất lại kết sinh hoa trái ngọt lành dâng tặng cho cuộc đời.

Người tu học cũng nên như thế, gặp nghịch cảnh không oán hận, gặp thuận duyên không kiêu mạn.

Khi biết sống khiêm hạ như đất, biết chuyển hoá những điều bất như ý thành định lực tu hành, thì cuộc đời có sóng gió đến đâu cũng không làm tâm mình lay động.

Trích lời đức Phật dạy tôn giả La Hầu La trong Trung Bộ Kinh – Kinh số 62

2 weeks ago | [YT] | 2

Phật Pháp Màu Nhiệm

Ý nghĩa danh hiệu Bồ Tát Quán Thế Âm

Trong kinh Diệu Pháp Liên Hoa, phẩm Phổ Môn, Đức Phật dạy rằng danh hiệu Bồ Tát Quán Thế Âm mang ý nghĩa vô cùng thâm sâu và nhiệm mầu.

“Quán” là quán sát, lắng nghe, “Thế” là thế gian, "Âm” là tiếng kêu than, tiếng cầu cứu của chúng sinh.

Danh hiệu Quán Thế Âm có nghĩa là vị Bồ Tát luôn quán sát và lắng nghe âm thanh khổ đau của tất cả chúng sinh trong cõi đời để cứu độ.

Trong kinh dạy rằng, nếu chúng sinh gặp các nạn khổ như lửa cháy, nước cuốn, oan ức, quỷ dữ, oán tặc, sợ hãi, bệnh tật hay tai ương…

Chỉ cần nhất tâm xưng niệm danh hiệu Quán Thế Âm Bồ Tát, thì nhờ oai lực từ bi và trí tuệ của Ngài, liền được che chở, hóa giải khổ nạn.

Bồ Tát Quán Thế Âm không cố định một hình tướng. Theo kinh, Ngài có thể hiện ba mươi hai ứng thân, tùy căn cơ chúng sinh mà hiện thân Phật, Bồ Tát, Tỳ Kheo, cư sĩ, nam hay nữ… để cứu độ.

Điều này dạy cho chúng ta hiểu rằng:

Lòng từ bi chân thật không phân biệt hình thức, chỉ vì một mục đích duy nhất cứu khổ ban vui cho muôn loài.

Danh hiệu Quán Thế Âm không chỉ là một danh xưng để cầu xin, mà còn là lời nhắc nhở người học Phật phải biết lắng nghe nỗi khổ của người khác, đem tình thương xoa dịu khổ đau giữa cuộc đời.

Khi chúng ta niệm danh hiệu Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát, không chỉ là gọi đến Ngài, mà cũng là đánh thức tâm từ bi sẵn có trong chính mình.

Thành kính đảnh lễ Bồ Tát Quán Thế Âm, bậc vô úy cứu độ chúng sinh quên thân mình.

Vì lòng đại bi mà hiện thân nơi trần thế, cõi u minh hay nơi hiểm nguy, chỉ cần chúng sinh một lòng khẩn cầu, Bồ Tát liền linh ứng cứu độ.

Cư sĩ Long Khả Nam

Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát

2 weeks ago | [YT] | 2

Phật Pháp Màu Nhiệm

NHỜ CỨU SỐNG ĐÀN KIẾN, CHÚ TIỂU THOÁT KHỎI TAI HOẠ LỚN

Ngày xưa, trong một ngôi chùa thanh tịnh nơi núi rừng yên ả, có một chú tiểu nhỏ tuổi theo thầy học đạo.

Chú hiền lành, chất phác, một lòng kính Phật, ngày ngày tụng kinh, quét sân, gánh nước, tinh tấn tu hành.

Một hôm, vị sư phụ nhập định sâu. Trong ánh sáng thiền quán, thầy thấy rõ túc nghiệp của chú tiểu: thọ mạng chỉ còn đúng bảy ngày.

Biết được điều ấy, lòng thầy tràn đầy xót thương. Tuy cửa thiền là nơi đầy ắp tình đạo, nhưng thầy vẫn mong chú được trở về nguồn cội, được ở bên cha mẹ trước khi nhân duyên đời này khép lại

Sáng hôm sau, thầy gọi chú tiểu đến, ôn tồn nói:

Con theo thầy tu học đã lâu. Nay hãy về thăm cha mẹ một chuyến. Sau bảy ngày, con quay lại chùa.

Chú tiểu nghe lời, lòng vui mừng khôn xiết, liền đảnh lễ sư phụ rồi lên đường trở về quê nhà.

Trên đường về, khi đi ngang một dòng sông lớn, bỗng trời nổi giông mưa.

Mưa như trút nước, dòng sông hiền hòa phút chốc trở nên hung dữ, nước chảy xiết cuồn cuộn.

Không thể lội qua, chú tiểu đứng trú bên bờ thì chợt nhìn thấy một đàn kiến đang bị cuốn trôi giữa dòng nước.

Chúng bám víu vào nhau trong hoảng loạn, từng con từng con sắp chìm xuống.

Thấy cảnh ấy, lòng chú chấn động mạnh. Rồi thầm nghĩ:

“Ta mang thân đệ tử của Như Lai, học hạnh từ bi. Nếu gặp chúng sinh khổ nạn mà chỉ đứng nhìn, thì đạo học bấy lâu còn có ý nghĩa gì?”

Không do dự, chú tiểu nhặt một cành cây dài, men theo mép nước, cẩn thận đưa ra dòng sông.

Đàn kiến lập tức bám vào cành, nối đuôi nhau bò lên. Chú kiên nhẫn suốt một hồi lâu, cho đến khi từng con kiến nhỏ đều được đưa vào bờ an toàn.

Khi đàn kiến đã thoát nạn, chú tiểu lặng lẽ rời đi, lòng nhẹ như mây.

Chú về đến nhà, ở bên cha mẹ trọn bảy ngày. Thời gian trôi qua, không có điều gì bất thường xảy ra.

Sáng ngày thứ tám, chú thu xếp hành trang quay lại chùa.

Vừa nhìn thấy chú từ xa, vị sư phụ vô cùng kinh ngạc.

Không những chú tiểu vẫn sống khỏe mạnh, mà sắc diện còn tươi sáng, thần khí an hòa, khác hẳn trước kia.

Thầy hỏi: Trong thời gian về nhà, con có làm việc thiện gì chăng?

Chú tiểu thật thà đáp: Bạch thầy, con không làm được việc gì lớn cả.

Thầy mỉm cười: Con hãy nhớ lại cho kỹ.

Chú suy nghĩ hồi lâu rồi chợt nhớ ra, liền thưa: Dạ… trên đường về, con có cứu một đàn kiến khỏi bị nước cuốn trôi.

Nghe đến đó, vị sư phụ khẽ gật đầu, ánh mắt hiền từ: Chính việc ấy đã cứu mạng con.

Rồi thầy từ tốn giảng:

“Trước đây, thầy biết con chỉ còn một tuần thọ mạng nên cho con về nhà.
Nhưng nhờ tâm từ bi, con đã cứu sống vô số sinh linh nhỏ bé, nên nghiệp cũ đã được chuyển hóa. Phước sinh ra, mạng sống được kéo dài.”

Chú tiểu nghe xong, nước mắt rơi xuống vì xúc động. Từ đó, lòng tin vào lời Phật dạy càng thêm kiên cố.

Về sau, nhờ công đức ấy cùng sự tu tập chân chính, chú chứng đắc Thánh quả A La Hán và dành trọn cuộc đời hoằng dương chánh pháp.

✍️ Cư sĩ Long Khả Nam viết lại từ lời kể của Pháp Sư Viên Nhân trong bộ sách Công Đức Phóng Sinh.

3 weeks ago | [YT] | 1

Phật Pháp Màu Nhiệm

Người có phước và người không có phước sẽ đối diện với nó rất khác nhau:
Người không có phước: Khi gặp chuyện không may, họ thường suy sụp hoàn toàn, cảm thấy bế tắc và khổ sở cùng cực.
Người có phước: Cũng gặp chuyện đó, nhưng nhờ có cái "phước" làm nền tảng, họ có sức mạnh nội tâm để bước qua một cách nhẹ nhàng hơn. Thầy ví phước như một "lớp đệm" giúp giảm bớt sự đau đớn khi va chạm.

#PhápthoạithầyPhápHòa
#youtube_phápthoạithầypháphòa

3 weeks ago | [YT] | 1

Phật Pháp Màu Nhiệm

Ý NGHĨA NGÀY ĐỨC PHẬT THÀNH ĐẠO

Ngày mùng 8 tháng Chạp âm lịch hằng năm là ngày thiêng liêng của hàng triệu người con Phật trên khắp thế giới, ngày Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thành đạo.

Sau sáu năm khổ hạnh nơi rừng già, trải qua vô vàn thử thách của thân xác và tâm linh, dưới cội cây Bồ Đề bên dòng sông Ni Liên Thiền, với đại nguyện cứu độ muôn loài, Thái tử Tất Đạt Đa đã an tọa thiền định suốt bốn mươi chín ngày đêm.

Khi sao Mai vừa mọc, Ngài chứng ngộ chân lý tối thượng, khai mở trí tuệ viên mãn, trở thành bậc Giác Ngộ, Chánh Đẳng Chánh Giác.

Ngày Đức Phật thành đạo không chỉ đánh dấu sự xuất hiện của một bậc Thánh nhân, mà còn mở ra con đường giải thoát cho toàn thể nhân loại.

Từ giây phút ấy, ánh sáng trí tuệ đã soi rọi màn vô minh, mang đến giáo pháp từ bi, trí tuệ, giác ngộ cho thế gian.

Sự thành đạo của Đức Phật khẳng định một chân lý sâu sắc, mọi chúng sinh đều có Phật tánh, đều có khả năng giác ngộ nếu biết quay về tu tập, chuyển hóa khổ đau bằng con đường chánh pháp.

Kỷ niệm ngày Đức Phật thành đạo không chỉ là tưởng niệm một sự kiện lịch sử, mà là cơ hội để mỗi người quay về soi sáng chính mình.

Một lòng vững tin vào con đường Chánh Pháp, để giữa cuộc đời nhiều biến động vẫn giữ được lòng mình bình an, lương thiện.

Cư sĩ Long Khả Nam

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

3 weeks ago | [YT] | 1

Phật Pháp Màu Nhiệm

Tôn Giả Sivali - Bậc Nhất Tài Lộc

Sau khi xuất gia và chứng quả vị thánh A La Hán, Tôn giả Sivali được Đức Thế Tôn ấn chứng là vị Tỳ Kheo bậc nhất về phước báo tài lộc.

Vì bất cứ nơi đâu Ngài hiện diện, nơi đó vật thực đầy đủ, chư Tăng an tâm tu hành không lo thiếu thốn, cư sĩ hoan hỷ cúng dường, quốc độ an ổn, dân chúng mùa màng bội thu.

Bởi trong vô lượng kiếp, tôn giả Sivali đã phát đại nguyện xả thân vì chúng sinh, dám chịu đói khát, hiểm nguy, một lòng phụng sự Tam Bảo.

Khi chưa chứng đạo, có lần tôn giả Sivali đi khất thực về, sau khi vừa thọ thực thì có một chú chó nhỏ chạy đến bên chân Tôn Giả để xin đồ ăn, nhìn chú chó với thân thể yếu ớt.

Tôn giả liền tự móc họng mình để ói ra hết những vật thực vừa ăn, rồi dành hết những vật thực đó cho chú chó được ăn no, thoát khỏi cơn đói.

Cũng có một kiếp, khi Ngài cùng tăng đoàn đi qua khu rừng hoang để vào thị trấn giảng pháp, trên đường đi tăng đoàn bị hổ đói tấn công.

Để hộ trì tăng đoàn được bình an, Tôn Giả đã lấy thân mạng mình đem dâng hiến cho hổ đói để cứu tăng đoàn thoát nguy hiểm, từ đó chánh pháp được trụ thế lâu dài.

Từ những việc bố thí chư tăng, giúp đỡ người nghèo khó, yêu thương chúng sinh cho đến hy sinh cả thân mạng để bảo vệ Phật Pháp.

Nhờ công đức gieo trồng từ vô số kiếp như thế mà Ngài thành tựu được quả báo tài lộc viên mãn bậc nhất.

Ngày nay những ai có đủ duyên được nghe danh hiệu Ngài, được thấy hình ảnh Ngài mà khởi lên tâm tôn kính,hết lòng ca ngợi thì đều là những người có phúc đức rất lớn với Phật Pháp.

Xin nhất tâm đảnh lễ tôn giả Sivali, bậc Thánh Tăng hiếm có ở đời, người đã viên mãn hạnh bố thí Ba La Mật bằng tâm vô ngã, một lòng hộ trì Tam Bảo, gìn giữ sự trường tồn của Chánh Pháp.

Cư sĩ Long Khả Nam

3 weeks ago | [YT] | 1

Phật Pháp Màu Nhiệm

ĐỨC PHẬT DẠY 7 CÁCH BỐ THÍ KHÔNG TỐN TIỀN

Trong kinh Tăng Chi Bộ, đức Phật dạy có bảy cách bố thí không cần dùng đến tiền, ai cũng làm được mỗi ngày, mà phước báu rất lớn.

1. Bố Thí Nụ Cười Hiền Lành

Một nụ cười hiền hòa, chân thật có thể xoa dịu nỗi buồn, làm ấm lòng người đối diện.

Đức Phật dạy: người tu tập cần giữ gương mặt hòa ái, không cau có, không lạnh lùng.

Nụ cười phát sinh từ tâm từ bi là một hình thức bố thí vô ngôn, giúp người khác bớt khổ, đồng thời làm tâm mình nhẹ nhàng, an lạc.

2. Bố Thí Ánh Nhìn Từ Bi

Nhìn người bằng ánh mắt cảm thông, tôn trọng, không phán xét, không khinh thường, đó là bố thí.

Ánh mắt hiền lành giúp người khác cảm thấy được thấu hiểu.

3. Bố Thí Lời Nói Ái Ngữ

Nói lời ái ngữ, chân thật, đúng lúc, mang lại lợi ích cho người nghe. Không nói lời thô ác, đâm thọc, gây chia rẽ.

Ngôn thí là thực hành chánh ngữ. Một lời nói thiện lành có thể cứu một người trong lúc tuyệt vọng, cô đơn nhất.

4. Bố Thí Bằng Sự Lắng Nghe

Biết lắng nghe người khác bằng tâm không vội vàng, không phán xét, không chen ngang, không áp đặt.

Khi được lắng nghe một cách chân thành, nỗi khổ của người khác tự nhiên được sẻ chia và vơi bớt.

5. Bố Thí Bằng Hành Động Thân Thể

Dùng thân mình để giúp đỡ những người khó khăn như dìu người già qua đường,nhường chỗ cho người đau ốm hoặc phóng sinh cứu vật...

6. Bố Thí Chỗ Ngồi

Nhường chỗ ngồi, nhường sự tiện nghi của mình cho người khó khăn hơn.

Ví dụ trên một chuyến xe, ta chấp nhận đứng lên để nhường chỗ ngồi cho một người phụ nữ mang thai.

Hành động này chính là toạ thì theo lời Phật dạy, thể hiện lòng từ bi trong đời sống hằng ngày.

7. Bố Thí Bằng Tâm Từ

Luôn khởi tâm lành mong cho người khác được an vui, không khởi tâm oán hận, không ganh ghét đố kị.

Tâm thí là gốc của mọi bố thí. Khi tâm thanh tịnh, mọi hành động đều trở thành công đức.

Cư sĩ Long Khả Nam biên soạn từ đại Kinh Tạng Nikāya

3 weeks ago | [YT] | 1